“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 214
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Tổng giám đốc Phong, anh đang nghĩ gì vậy?”Lệ Đình Phong lấy lại tinh thần: “Tìm một cơ hội nhổ vài cọng tóc của anh ta đến bệnh viện kiểm tra DNA”“Kiểm tra DNA?” Chẳng lẽ Bạch Hải Châu này là anh trai thất lạc nhiều năm của Lệ Đình Phong sao? Nhưng mà cũng không nghe nói là Lệ Đình Phong có anh trai mà.“Còn không mau đi đi! Nội trong vòng thời gian ngắn nhất phải lấy được kết quả cho tôi” Trong lòng ngực có chút kích động ra sức kêu gòi, anh hận không thể lập tức có được thông tin DNA của Bạch Hải Châu.Cũng may mà nhà họ Lệ vẫn luôn lưu lại thông tin DNA của Lệ Giai Thụy, tuy là đã mười lăm năm trôi qua rồi, nhưng mà bây giờ y học phát triển chắc hẳn là có thể so sánh được.Triệu Việt đồng ý rồi rời đi, thẩm tra thông tin DNA còn phải cần một ít thời gian, Lệ Đình Phong xoa xoa thái dương, trong đầu hình như xuất hiện vài lỗ hổng, một hồi xuất hiện Thẩm An Nhiên, một hồi lại xuất hiện Bạch Hải Châu.Hai người này… Có chút tin tức mờ nhạt từ trong đầu lóe lên rất nhanh nhưng mà bắt không kịp.Rất nhanh đã tới giờ tan làm, Lệ Đình Phong ngồi ở ghế sau đang bận việc và máy vi tính còn đang mở.Đảo Phương Văn là hạng mục vốn dĩ giao cho Thẩm An Nhiên phụ trách, nhưng mà bây giờ Thẩm An Nhiên bị anh nhốt ở trong nhà, vì vậy hạng mục này anh chỉ có thể giao cho người khác làm.Nhìn thấy bản đồ thiết kế sân chơi trò chơi của đảo.Phương Văn, sân chơi trò chơi…Lệ Đình Phong mạnh mẽ dùng sức nắm chặt lấy máy vi tính, cái tin tức trong máy vi tính của anh phát hồi lâu trời cuối cùng cũng bị anh nắm lấy rồi.Thẩm An Nhiên vẫn luôn nói mười sáu năm trước lần đầu bọn họ gặp nhau, anh ở sân vui chơi cứu cô rồi còn đưa cô về nhà.Nhưng mà anh rõ ràng biết là, mười sáu năm trước anh chưa từng đến sân vui chơi, đừng nói tới chuyện cứu người nữa.Tay của Lệ Đình Phong cầm chặt máy vi tính bỗng nhiên run rẩy, hai mắt anh thất thần nhìn lên bản đồ hiệu quả của sân vui chơi trên màn hình phản quang của máy vi tính, một chút kí ức tuôn ra trong đầu.Vào một ngày của mười sáu năm trước, Lệ Giai Thụy rất muộn mới trở về, anh nói anh đi tới sân vui chơi đụng phải một đứa trẻ đang khóc bị lạc đường, anh đã cõng người đó về nhà…Cho nền người mà cứu Thẩm An Nhiên ngay từ lúc đầu chính là Lệ Giai Thụy, con nuôi trong nhà họ Lệ.Thẩm An Nhiên tưởng anh là Lệ Giai Thụy, vì vậy trong sáu năm đó cô liều mạng đối tốt với anh, muốn gả cho anh, không cần báo đáp, cho dù anh có lạnh nhạt như thế nào với cô, cô cũng đều cam tâm tình nguyện.Bởi vì Lệ Giai Thụy đã chết rồi, Thẩm An Nhiên mới nhận lâm anh, anh chiếm chỗ của người khác, hưởng thụ cái tốt của một “người chết”.Lệ Đình Phong mặc dù trước kia ở trong bệnh viện biết Thẩm An Nhiên nhận lầm người với anh rồi, nhưng mà vốn chưa biết được sự kinh hoàng của chân tướng hôm nay.Nghĩ tới đây, Lệ Đình Phong sắp điên rồi!Bạch Hải Châu kia có thể là Lệ Giai Thụy thất lạc mười lăm năm trước hay không? Lệ Đình Phong đột nhiên không dám đi điều tra, anh ta theo bản năng lấy điện thoại di động ra, muốn gọi điện thoại cho Triệu Việt nói anh ta thu hồi điều tra DNA của Bạch Hải Châu lại.Nếu như Bạch Hải Châu thật sự là Lệ Giai Thụy, vậy anh nên làm như thế nào? Lệ Giai Thụy từng cứu anh, nhưng Thẩm An Nhiên là vợ của anh, nếu như có một ngày Thẩm An Nhiên phát hiện bản thân mình ngay từ đầu đã yêu sai người rồi….
“Tổng giám đốc Phong, anh đang nghĩ gì vậy?”
Lệ Đình Phong lấy lại tinh thần: “Tìm một cơ hội nhổ vài cọng tóc của anh ta đến bệnh viện kiểm tra DNA”
“Kiểm tra DNA?” Chẳng lẽ Bạch Hải Châu này là anh trai thất lạc nhiều năm của Lệ Đình Phong sao? Nhưng mà cũng không nghe nói là Lệ Đình Phong có anh trai mà.
“Còn không mau đi đi! Nội trong vòng thời gian ngắn nhất phải lấy được kết quả cho tôi” Trong lòng ngực có chút kích động ra sức kêu gòi, anh hận không thể lập tức có được thông tin DNA của Bạch Hải Châu.
Cũng may mà nhà họ Lệ vẫn luôn lưu lại thông tin DNA của Lệ Giai Thụy, tuy là đã mười lăm năm trôi qua rồi, nhưng mà bây giờ y học phát triển chắc hẳn là có thể so sánh được.
Triệu Việt đồng ý rồi rời đi, thẩm tra thông tin DNA còn phải cần một ít thời gian, Lệ Đình Phong xoa xoa thái dương, trong đầu hình như xuất hiện vài lỗ hổng, một hồi xuất hiện Thẩm An Nhiên, một hồi lại xuất hiện Bạch Hải Châu.
Hai người này… Có chút tin tức mờ nhạt từ trong đầu lóe lên rất nhanh nhưng mà bắt không kịp.
Rất nhanh đã tới giờ tan làm, Lệ Đình Phong ngồi ở ghế sau đang bận việc và máy vi tính còn đang mở.
Đảo Phương Văn là hạng mục vốn dĩ giao cho Thẩm An Nhiên phụ trách, nhưng mà bây giờ Thẩm An Nhiên bị anh nhốt ở trong nhà, vì vậy hạng mục này anh chỉ có thể giao cho người khác làm.
Nhìn thấy bản đồ thiết kế sân chơi trò chơi của đảo.
Phương Văn, sân chơi trò chơi…
Lệ Đình Phong mạnh mẽ dùng sức nắm chặt lấy máy vi tính, cái tin tức trong máy vi tính của anh phát hồi lâu trời cuối cùng cũng bị anh nắm lấy rồi.
Thẩm An Nhiên vẫn luôn nói mười sáu năm trước lần đầu bọn họ gặp nhau, anh ở sân vui chơi cứu cô rồi còn đưa cô về nhà.
Nhưng mà anh rõ ràng biết là, mười sáu năm trước anh chưa từng đến sân vui chơi, đừng nói tới chuyện cứu người nữa.
Tay của Lệ Đình Phong cầm chặt máy vi tính bỗng nhiên run rẩy, hai mắt anh thất thần nhìn lên bản đồ hiệu quả của sân vui chơi trên màn hình phản quang của máy vi tính, một chút kí ức tuôn ra trong đầu.
Vào một ngày của mười sáu năm trước, Lệ Giai Thụy rất muộn mới trở về, anh nói anh đi tới sân vui chơi đụng phải một đứa trẻ đang khóc bị lạc đường, anh đã cõng người đó về nhà…
Cho nền người mà cứu Thẩm An Nhiên ngay từ lúc đầu chính là Lệ Giai Thụy, con nuôi trong nhà họ Lệ.
Thẩm An Nhiên tưởng anh là Lệ Giai Thụy, vì vậy trong sáu năm đó cô liều mạng đối tốt với anh, muốn gả cho anh, không cần báo đáp, cho dù anh có lạnh nhạt như thế nào với cô, cô cũng đều cam tâm tình nguyện.
Bởi vì Lệ Giai Thụy đã chết rồi, Thẩm An Nhiên mới nhận lâm anh, anh chiếm chỗ của người khác, hưởng thụ cái tốt của một “người chết”.
Lệ Đình Phong mặc dù trước kia ở trong bệnh viện biết Thẩm An Nhiên nhận lầm người với anh rồi, nhưng mà vốn chưa biết được sự kinh hoàng của chân tướng hôm nay.
Nghĩ tới đây, Lệ Đình Phong sắp điên rồi!
Bạch Hải Châu kia có thể là Lệ Giai Thụy thất lạc mười lăm năm trước hay không? Lệ Đình Phong đột nhiên không dám đi điều tra, anh ta theo bản năng lấy điện thoại di động ra, muốn gọi điện thoại cho Triệu Việt nói anh ta thu hồi điều tra DNA của Bạch Hải Châu lại.
Nếu như Bạch Hải Châu thật sự là Lệ Giai Thụy, vậy anh nên làm như thế nào? Lệ Giai Thụy từng cứu anh, nhưng Thẩm An Nhiên là vợ của anh, nếu như có một ngày Thẩm An Nhiên phát hiện bản thân mình ngay từ đầu đã yêu sai người rồi….
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… “Tổng giám đốc Phong, anh đang nghĩ gì vậy?”Lệ Đình Phong lấy lại tinh thần: “Tìm một cơ hội nhổ vài cọng tóc của anh ta đến bệnh viện kiểm tra DNA”“Kiểm tra DNA?” Chẳng lẽ Bạch Hải Châu này là anh trai thất lạc nhiều năm của Lệ Đình Phong sao? Nhưng mà cũng không nghe nói là Lệ Đình Phong có anh trai mà.“Còn không mau đi đi! Nội trong vòng thời gian ngắn nhất phải lấy được kết quả cho tôi” Trong lòng ngực có chút kích động ra sức kêu gòi, anh hận không thể lập tức có được thông tin DNA của Bạch Hải Châu.Cũng may mà nhà họ Lệ vẫn luôn lưu lại thông tin DNA của Lệ Giai Thụy, tuy là đã mười lăm năm trôi qua rồi, nhưng mà bây giờ y học phát triển chắc hẳn là có thể so sánh được.Triệu Việt đồng ý rồi rời đi, thẩm tra thông tin DNA còn phải cần một ít thời gian, Lệ Đình Phong xoa xoa thái dương, trong đầu hình như xuất hiện vài lỗ hổng, một hồi xuất hiện Thẩm An Nhiên, một hồi lại xuất hiện Bạch Hải Châu.Hai người này… Có chút tin tức mờ nhạt từ trong đầu lóe lên rất nhanh nhưng mà bắt không kịp.Rất nhanh đã tới giờ tan làm, Lệ Đình Phong ngồi ở ghế sau đang bận việc và máy vi tính còn đang mở.Đảo Phương Văn là hạng mục vốn dĩ giao cho Thẩm An Nhiên phụ trách, nhưng mà bây giờ Thẩm An Nhiên bị anh nhốt ở trong nhà, vì vậy hạng mục này anh chỉ có thể giao cho người khác làm.Nhìn thấy bản đồ thiết kế sân chơi trò chơi của đảo.Phương Văn, sân chơi trò chơi…Lệ Đình Phong mạnh mẽ dùng sức nắm chặt lấy máy vi tính, cái tin tức trong máy vi tính của anh phát hồi lâu trời cuối cùng cũng bị anh nắm lấy rồi.Thẩm An Nhiên vẫn luôn nói mười sáu năm trước lần đầu bọn họ gặp nhau, anh ở sân vui chơi cứu cô rồi còn đưa cô về nhà.Nhưng mà anh rõ ràng biết là, mười sáu năm trước anh chưa từng đến sân vui chơi, đừng nói tới chuyện cứu người nữa.Tay của Lệ Đình Phong cầm chặt máy vi tính bỗng nhiên run rẩy, hai mắt anh thất thần nhìn lên bản đồ hiệu quả của sân vui chơi trên màn hình phản quang của máy vi tính, một chút kí ức tuôn ra trong đầu.Vào một ngày của mười sáu năm trước, Lệ Giai Thụy rất muộn mới trở về, anh nói anh đi tới sân vui chơi đụng phải một đứa trẻ đang khóc bị lạc đường, anh đã cõng người đó về nhà…Cho nền người mà cứu Thẩm An Nhiên ngay từ lúc đầu chính là Lệ Giai Thụy, con nuôi trong nhà họ Lệ.Thẩm An Nhiên tưởng anh là Lệ Giai Thụy, vì vậy trong sáu năm đó cô liều mạng đối tốt với anh, muốn gả cho anh, không cần báo đáp, cho dù anh có lạnh nhạt như thế nào với cô, cô cũng đều cam tâm tình nguyện.Bởi vì Lệ Giai Thụy đã chết rồi, Thẩm An Nhiên mới nhận lâm anh, anh chiếm chỗ của người khác, hưởng thụ cái tốt của một “người chết”.Lệ Đình Phong mặc dù trước kia ở trong bệnh viện biết Thẩm An Nhiên nhận lầm người với anh rồi, nhưng mà vốn chưa biết được sự kinh hoàng của chân tướng hôm nay.Nghĩ tới đây, Lệ Đình Phong sắp điên rồi!Bạch Hải Châu kia có thể là Lệ Giai Thụy thất lạc mười lăm năm trước hay không? Lệ Đình Phong đột nhiên không dám đi điều tra, anh ta theo bản năng lấy điện thoại di động ra, muốn gọi điện thoại cho Triệu Việt nói anh ta thu hồi điều tra DNA của Bạch Hải Châu lại.Nếu như Bạch Hải Châu thật sự là Lệ Giai Thụy, vậy anh nên làm như thế nào? Lệ Giai Thụy từng cứu anh, nhưng Thẩm An Nhiên là vợ của anh, nếu như có một ngày Thẩm An Nhiên phát hiện bản thân mình ngay từ đầu đã yêu sai người rồi….