“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô…
Chương 219
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Qua một hồi lâu, cô mới lẩm bẩm mở miệng: “Sẽ không, nếu như có thể tôi căn bản không muốn gặp anh”Gặp anh sáu năm trước, thiếu niên cứu cô mười sáu năm trước sẽ vĩnh viễn lưu lại trong lòng cô phát sáng, mà không phải giống như bây giờ đưa cô tiến vào vực sâu không đáy.Trán của Thẩm An Nhiên ở trong bàn tay ấm áp của Lệ Đình Phong: “Lệ Đình Phong anh hỏi tôi có phải là rất hận anh không, đúng vậy… Tôi chính là hận anh, lúc đầu tôi yêu anh nhiều bao nhiêu bây giờ tôi hận anh bấy nhiêu, tôi vừa nấy hận không thể b*p ch*t anh, lột da của anh ra, cắn thịt uống máu anh, xé ngực của anh ra nhìn xem trong đó trái tim của anh rốt cuộc làm bằng cái gì!”Một dòng nước mắt lặng lẽ không một tiếng động từ khóe mắt rơi xuống, làm ướt lòng bàn tay của người đàn ông.Thẩm An Nhiên nức nở nói: “Anh vì sao lại thay đổi rồi?Lúc đầu anh rõ ràng không phải như thế này”“Tôi hận anh làm mất lòng tự tôn kiêu hãnh của tôi, hận anh khiến tôi mất đi tất cả, tôi hận đánh mất Lệ Đình Phong mà mười sáu năm trước đã cứu tôi…Lệ Đình Phong nghe lời nói của Thẩm An Nhiên, trong lòng khó chịu nắm chặt lòng bàn tay: Không phải anh thay đổi mà là cái người mười sáu năm trước đó căn bản không phải là anh.Ngay từ lúc bắt đầu giữa bọn họ đã có một sự hiểu lầm, Thẩm An Nhiên hận anh, anh lại không phải như thế.Thẩm An Nhiên, dựa vào cái gì mà cô yêu anh là bởi vì một người khác?“Thẩm An Nhiên người cứu cô vào ngày mười sáu đầu năm kia đã chết.Tôi là Lệ Đình Phong, cô chỉ có thể nhớ một mình tôi, hiểu không? Cho dù có chuyện gì xảy ra thì cô cũng chỉ có thể là người của tôi.” Nếu như ban đầu mọi chuyện đã là sai lầm vậy thì cứ sai tiếp đi.Anh ôm lấy cô, dỗ dành Thẩm An Nhiên tựa như đang dỗ một đứa trẻ vậy: “Trễ lắm rồi đi ngủ đi”Đầu Thẩm An Nhiên đau đến mức muốn nứt ra, ánh mắt cô cũng đau rát.cô siết chặc tấm chăn trên giường nói: “Lệ Đình Phong, sớm muộn gì tôi cũng bị anh hành hạ đến phát điện”“Cô đã từng phát điên ở trong bệnh viện một lần rồi còn sợ gì nữa? Cho dù cô có phát điên thì tôi cũng biết cách chăm sóc cho cô”Căn bản thì người đàn ông này sẽ không quan tâm cô, có lẽ ngay cả sống chết của cô cũng sẽ không thèm đặt vào trong mắt.Thẩm An Nhiên thở ra một hơi thật dài rồi dùng giọng nói không có chút sức lực nào nói.“Lệ Đình Phong, tôi sắp chết rồi… “Tiếng hít thở của Lệ Đình Phong cực kỳ vững vàng ngay cả dừng lại một chút cũng không có.“Tôi bị ung thư dạ dày, có thể sống không nổi một năm nữa”Lệ Đình Phong mở hai mắt ra nói: “Lúc trước ở trước bệnh viện cô đã lừa tôi một lần rồi.Bây giờ chẳng lẽ cô còn muốn lừa gạt tôi thêm lần thứ hai sao? Loại mánh khóe này cô dùng một lần là đủ rồi.Tôi sẽ không mắc lừa thêm một lần nào nữa đâu.Thẩm An Nhiên cười một tiếng, giọng nói yếu ớt đến nổi không thể tưởng tượng nổi: “Nếu như tôi nói ngay từ lúc bắt đầu đến giờ tôi đều chưa từng lừa gạt anh thì sao?”Lệ Đình Phong làm như không nghe mà nói: “Thẩm An Nhiên tôi sẽ không tin tưởng những lời mà cô nói ra.Cô chỉ đơn giản là muốn lừa gạt tôi rằng cô bị ung thư dạ dày để chạy thoát khỏi tôi mà thôi.”Ý cười trên khóe miệng của Thẩm An Nhiên càng ngày càng sâu.Nhưng mà nụ cười này lại không có chạm đến đáy mắt, trong hai tròng mắt đều là một mảng tối đen, nhưng nến như nhìn kỹ thì có thể cảm giác được nơi sâu thẳm trong đáy mắt cô tựa hồ như có cái gì trong suốt đồ đang di động..
Qua một hồi lâu, cô mới lẩm bẩm mở miệng: “Sẽ không, nếu như có thể tôi căn bản không muốn gặp anh”
Gặp anh sáu năm trước, thiếu niên cứu cô mười sáu năm trước sẽ vĩnh viễn lưu lại trong lòng cô phát sáng, mà không phải giống như bây giờ đưa cô tiến vào vực sâu không đáy.
Trán của Thẩm An Nhiên ở trong bàn tay ấm áp của Lệ Đình Phong: “Lệ Đình Phong anh hỏi tôi có phải là rất hận anh không, đúng vậy… Tôi chính là hận anh, lúc đầu tôi yêu anh nhiều bao nhiêu bây giờ tôi hận anh bấy nhiêu, tôi vừa nấy hận không thể b*p ch*t anh, lột da của anh ra, cắn thịt uống máu anh, xé ngực của anh ra nhìn xem trong đó trái tim của anh rốt cuộc làm bằng cái gì!”
Một dòng nước mắt lặng lẽ không một tiếng động từ khóe mắt rơi xuống, làm ướt lòng bàn tay của người đàn ông.
Thẩm An Nhiên nức nở nói: “Anh vì sao lại thay đổi rồi?
Lúc đầu anh rõ ràng không phải như thế này”
“Tôi hận anh làm mất lòng tự tôn kiêu hãnh của tôi, hận anh khiến tôi mất đi tất cả, tôi hận đánh mất Lệ Đình Phong mà mười sáu năm trước đã cứu tôi…
Lệ Đình Phong nghe lời nói của Thẩm An Nhiên, trong lòng khó chịu nắm chặt lòng bàn tay: Không phải anh thay đổi mà là cái người mười sáu năm trước đó căn bản không phải là anh.
Ngay từ lúc bắt đầu giữa bọn họ đã có một sự hiểu lầm, Thẩm An Nhiên hận anh, anh lại không phải như thế.
Thẩm An Nhiên, dựa vào cái gì mà cô yêu anh là bởi vì một người khác?
“Thẩm An Nhiên người cứu cô vào ngày mười sáu đầu năm kia đã chết.
Tôi là Lệ Đình Phong, cô chỉ có thể nhớ một mình tôi, hiểu không? Cho dù có chuyện gì xảy ra thì cô cũng chỉ có thể là người của tôi.” Nếu như ban đầu mọi chuyện đã là sai lầm vậy thì cứ sai tiếp đi.
Anh ôm lấy cô, dỗ dành Thẩm An Nhiên tựa như đang dỗ một đứa trẻ vậy: “Trễ lắm rồi đi ngủ đi”
Đầu Thẩm An Nhiên đau đến mức muốn nứt ra, ánh mắt cô cũng đau rát.
cô siết chặc tấm chăn trên giường nói: “Lệ Đình Phong, sớm muộn gì tôi cũng bị anh hành hạ đến phát điện”
“Cô đã từng phát điên ở trong bệnh viện một lần rồi còn sợ gì nữa? Cho dù cô có phát điên thì tôi cũng biết cách chăm sóc cho cô”
Căn bản thì người đàn ông này sẽ không quan tâm cô, có lẽ ngay cả sống chết của cô cũng sẽ không thèm đặt vào trong mắt.
Thẩm An Nhiên thở ra một hơi thật dài rồi dùng giọng nói không có chút sức lực nào nói.
“Lệ Đình Phong, tôi sắp chết rồi… “
Tiếng hít thở của Lệ Đình Phong cực kỳ vững vàng ngay cả dừng lại một chút cũng không có.
“Tôi bị ung thư dạ dày, có thể sống không nổi một năm nữa”
Lệ Đình Phong mở hai mắt ra nói: “Lúc trước ở trước bệnh viện cô đã lừa tôi một lần rồi.
Bây giờ chẳng lẽ cô còn muốn lừa gạt tôi thêm lần thứ hai sao? Loại mánh khóe này cô dùng một lần là đủ rồi.
Tôi sẽ không mắc lừa thêm một lần nào nữa đâu.
Thẩm An Nhiên cười một tiếng, giọng nói yếu ớt đến nổi không thể tưởng tượng nổi: “Nếu như tôi nói ngay từ lúc bắt đầu đến giờ tôi đều chưa từng lừa gạt anh thì sao?”
Lệ Đình Phong làm như không nghe mà nói: “Thẩm An Nhiên tôi sẽ không tin tưởng những lời mà cô nói ra.
Cô chỉ đơn giản là muốn lừa gạt tôi rằng cô bị ung thư dạ dày để chạy thoát khỏi tôi mà thôi.”
Ý cười trên khóe miệng của Thẩm An Nhiên càng ngày càng sâu.
Nhưng mà nụ cười này lại không có chạm đến đáy mắt, trong hai tròng mắt đều là một mảng tối đen, nhưng nến như nhìn kỹ thì có thể cảm giác được nơi sâu thẳm trong đáy mắt cô tựa hồ như có cái gì trong suốt đồ đang di động..
Hợp Đồng Hôn Nhân Của Tổng Tài Cao LãnhTác giả: Nghiêm Như BạchTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Cô Nhiên, người nhà của cô không đi cùng với cô sao?” Cả đầu Thẩm An Nhiên mờ mịt, không phải cô đang cầm bản báo cáo kiểm tra sao, chẳng lẽ còn cần người đi cùng? Huống chi là người nhà… cô làm gì có cái gọi là người nhà? Mẹ cô sinh ra cô đã chết, bố cô coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai cô lại nghĩ rằng mẹ vì cô mà chết nên anh ta rất hận cô, còn người đàn ông kia… đó là do cô đoạt được. Nếu không phải trước mắt bác sĩ đột nhiên nhắc đến hai chữ này, cô đều quên mất như thế nào gọi là “người nhà”. Thẩm An Nhiên ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu nói: Tôi chỉ có một mình” Bác sĩ cau mày, sau đó đẩy gọng kính lên sống mũi, nặng nề thở ra một hơi, trong ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ, ông ta đem một xấp giấy xét nghiệm để trên bàn cho Thẩm An Nhiên. “Cô Nhiên, kết quả xét nghiệm đã có, là ung thư dạ dày giai đoạn cuối” Vẻ mặt ông ta dường như đang thương tiếc cho cô gái trước mặt, một cô gái trẻ phải gánh chịu căn bệnh này, mọi lời nói và hành động của ông ta đều rất cẩn thận. Hô… Qua một hồi lâu, cô mới lẩm bẩm mở miệng: “Sẽ không, nếu như có thể tôi căn bản không muốn gặp anh”Gặp anh sáu năm trước, thiếu niên cứu cô mười sáu năm trước sẽ vĩnh viễn lưu lại trong lòng cô phát sáng, mà không phải giống như bây giờ đưa cô tiến vào vực sâu không đáy.Trán của Thẩm An Nhiên ở trong bàn tay ấm áp của Lệ Đình Phong: “Lệ Đình Phong anh hỏi tôi có phải là rất hận anh không, đúng vậy… Tôi chính là hận anh, lúc đầu tôi yêu anh nhiều bao nhiêu bây giờ tôi hận anh bấy nhiêu, tôi vừa nấy hận không thể b*p ch*t anh, lột da của anh ra, cắn thịt uống máu anh, xé ngực của anh ra nhìn xem trong đó trái tim của anh rốt cuộc làm bằng cái gì!”Một dòng nước mắt lặng lẽ không một tiếng động từ khóe mắt rơi xuống, làm ướt lòng bàn tay của người đàn ông.Thẩm An Nhiên nức nở nói: “Anh vì sao lại thay đổi rồi?Lúc đầu anh rõ ràng không phải như thế này”“Tôi hận anh làm mất lòng tự tôn kiêu hãnh của tôi, hận anh khiến tôi mất đi tất cả, tôi hận đánh mất Lệ Đình Phong mà mười sáu năm trước đã cứu tôi…Lệ Đình Phong nghe lời nói của Thẩm An Nhiên, trong lòng khó chịu nắm chặt lòng bàn tay: Không phải anh thay đổi mà là cái người mười sáu năm trước đó căn bản không phải là anh.Ngay từ lúc bắt đầu giữa bọn họ đã có một sự hiểu lầm, Thẩm An Nhiên hận anh, anh lại không phải như thế.Thẩm An Nhiên, dựa vào cái gì mà cô yêu anh là bởi vì một người khác?“Thẩm An Nhiên người cứu cô vào ngày mười sáu đầu năm kia đã chết.Tôi là Lệ Đình Phong, cô chỉ có thể nhớ một mình tôi, hiểu không? Cho dù có chuyện gì xảy ra thì cô cũng chỉ có thể là người của tôi.” Nếu như ban đầu mọi chuyện đã là sai lầm vậy thì cứ sai tiếp đi.Anh ôm lấy cô, dỗ dành Thẩm An Nhiên tựa như đang dỗ một đứa trẻ vậy: “Trễ lắm rồi đi ngủ đi”Đầu Thẩm An Nhiên đau đến mức muốn nứt ra, ánh mắt cô cũng đau rát.cô siết chặc tấm chăn trên giường nói: “Lệ Đình Phong, sớm muộn gì tôi cũng bị anh hành hạ đến phát điện”“Cô đã từng phát điên ở trong bệnh viện một lần rồi còn sợ gì nữa? Cho dù cô có phát điên thì tôi cũng biết cách chăm sóc cho cô”Căn bản thì người đàn ông này sẽ không quan tâm cô, có lẽ ngay cả sống chết của cô cũng sẽ không thèm đặt vào trong mắt.Thẩm An Nhiên thở ra một hơi thật dài rồi dùng giọng nói không có chút sức lực nào nói.“Lệ Đình Phong, tôi sắp chết rồi… “Tiếng hít thở của Lệ Đình Phong cực kỳ vững vàng ngay cả dừng lại một chút cũng không có.“Tôi bị ung thư dạ dày, có thể sống không nổi một năm nữa”Lệ Đình Phong mở hai mắt ra nói: “Lúc trước ở trước bệnh viện cô đã lừa tôi một lần rồi.Bây giờ chẳng lẽ cô còn muốn lừa gạt tôi thêm lần thứ hai sao? Loại mánh khóe này cô dùng một lần là đủ rồi.Tôi sẽ không mắc lừa thêm một lần nào nữa đâu.Thẩm An Nhiên cười một tiếng, giọng nói yếu ớt đến nổi không thể tưởng tượng nổi: “Nếu như tôi nói ngay từ lúc bắt đầu đến giờ tôi đều chưa từng lừa gạt anh thì sao?”Lệ Đình Phong làm như không nghe mà nói: “Thẩm An Nhiên tôi sẽ không tin tưởng những lời mà cô nói ra.Cô chỉ đơn giản là muốn lừa gạt tôi rằng cô bị ung thư dạ dày để chạy thoát khỏi tôi mà thôi.”Ý cười trên khóe miệng của Thẩm An Nhiên càng ngày càng sâu.Nhưng mà nụ cười này lại không có chạm đến đáy mắt, trong hai tròng mắt đều là một mảng tối đen, nhưng nến như nhìn kỹ thì có thể cảm giác được nơi sâu thẳm trong đáy mắt cô tựa hồ như có cái gì trong suốt đồ đang di động..