____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự…
Chương 132: Đúng là một quyết định sai lầm!!!
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã MãLời này vừa nói ra khiến ánh mắt của mọi người sáng lên, không còn dùng ánh mắt này nọ nhìn Nhược Nhiên nữa.Tư Đồ Dật cười xấu ra với cô.Ánh mắt của mọi người dán chặt vào Tư Đồ Dật, hận không thể đi tới ngay lập tức, muốn tới gần hắn, nhưng cô giáo đã đi tới trước, nhìn người đàn ông đang ngồi trên mặt đất.Sau đó, Tư Đồ Dật nở một nụ cười mê người khiến cô giáo kia chết ngay tức khắc, không cần so đo.Khóe miệng Nhược Nhiên cứng ngắc, dẫn hắn tới đây là một quyết định sai lầm!!!Cho tới trưa, Nhược Nhiên có vẻ chẳng nghe được cô giảng gì, chỉ nhìn thấy mọi người luôn cứ liếc tới, khiến cho Nhược Nhiên rất không vui.Ngay cả buổi, khi buổi trưa đi vào phòng rửa tay, cũng bị người khác hỏi: "Em trai của cô đã có bạn gái chưa?"Cho nên, mặt Nhược Nhiên càng ngày càng đen, tiếp tục thế này sao mà cô lên lớp được.Tư Đồ Dật cũng không ngồi yên ở bên cạnh Nhược Nhiên, cậu ta nghe rất chăm chú, còn cầm cả quyển sách giáo khoa của Nhược Nhiên, nhìn nhìn vẽ tranh, khuôn mặt hắn lộ ra nụ cười mị hoặc.Rốt cục, khóa học buổi sáng cũng kết thúc.Nhược Nhiên cầm túi xách của mình, tức giận đi ra khỏi phòng học, Tư Đồ Dật đi theo sau, cười cười: "Không nghĩ rằng, học cái này rất thú vị."Nhược Nhiên nhếch môi không nói gì, cho đến khi xuống thang máy và ra khỏi cửa trung tâm, thì Nhược Nhiên mới dừng đi, bực tức xoay người, nhìn Tư Đồ Dật."Sao vậy?" Tư Đồ Dật thu lại nụ cười xấu xa, vẻ mặt ngu ngơ."Cậu! Không được theo tôi đi học vào chiều nay nữa, việc học của tôi bị cậu quấy rối!" Nhược Nhiên bất mãn nói."Nhưng em không còn chỗ nào để đi nữa!" Tư Đồ Dật vô tội nhún nhún vai, nhìn Nhược Nhiên."Dù sao cậu cũng không thể đi học với tôi được!" Nhược Nhiên nói như chém đinh chặt sắt."Vậy cũng không thể để em đứng trên đường cái chứ." Tay hắn đút vào túi, khẽ vén môi."Cậu tìm bạn gái cậu đi!" Nhược Nhiên bật thốt lên, cô không muốn cho hắn theo nữa, mọi người trong lớp cứ hỏi cô, chắc cô điên mất!s/p: Mỗi chương 131 và 130 được 10 sao thì mai mình đăng tiếp.
______________________________________
Convert+ Editor: Mã Mã
Lời này vừa nói ra khiến ánh mắt của mọi người sáng lên, không còn dùng ánh mắt này nọ nhìn Nhược Nhiên nữa.
Tư Đồ Dật cười xấu ra với cô.
Ánh mắt của mọi người dán chặt vào Tư Đồ Dật, hận không thể đi tới ngay lập tức, muốn tới gần hắn, nhưng cô giáo đã đi tới trước, nhìn người đàn ông đang ngồi trên mặt đất.
Sau đó, Tư Đồ Dật nở một nụ cười mê người khiến cô giáo kia chết ngay tức khắc, không cần so đo.
Khóe miệng Nhược Nhiên cứng ngắc, dẫn hắn tới đây là một quyết định sai lầm!!!
Cho tới trưa, Nhược Nhiên có vẻ chẳng nghe được cô giảng gì, chỉ nhìn thấy mọi người luôn cứ liếc tới, khiến cho Nhược Nhiên rất không vui.
Ngay cả buổi, khi buổi trưa đi vào phòng rửa tay, cũng bị người khác hỏi: "Em trai của cô đã có bạn gái chưa?"
Cho nên, mặt Nhược Nhiên càng ngày càng đen, tiếp tục thế này sao mà cô lên lớp được.
Tư Đồ Dật cũng không ngồi yên ở bên cạnh Nhược Nhiên, cậu ta nghe rất chăm chú, còn cầm cả quyển sách giáo khoa của Nhược Nhiên, nhìn nhìn vẽ tranh, khuôn mặt hắn lộ ra nụ cười mị hoặc.
Rốt cục, khóa học buổi sáng cũng kết thúc.
Nhược Nhiên cầm túi xách của mình, tức giận đi ra khỏi phòng học, Tư Đồ Dật đi theo sau, cười cười: "Không nghĩ rằng, học cái này rất thú vị."
Nhược Nhiên nhếch môi không nói gì, cho đến khi xuống thang máy và ra khỏi cửa trung tâm, thì Nhược Nhiên mới dừng đi, bực tức xoay người, nhìn Tư Đồ Dật.
"Sao vậy?" Tư Đồ Dật thu lại nụ cười xấu xa, vẻ mặt ngu ngơ.
"Cậu! Không được theo tôi đi học vào chiều nay nữa, việc học của tôi bị cậu quấy rối!" Nhược Nhiên bất mãn nói.
"Nhưng em không còn chỗ nào để đi nữa!" Tư Đồ Dật vô tội nhún nhún vai, nhìn Nhược Nhiên.
"Dù sao cậu cũng không thể đi học với tôi được!" Nhược Nhiên nói như chém đinh chặt sắt.
"Vậy cũng không thể để em đứng trên đường cái chứ." Tay hắn đút vào túi, khẽ vén môi.
"Cậu tìm bạn gái cậu đi!" Nhược Nhiên bật thốt lên, cô không muốn cho hắn theo nữa, mọi người trong lớp cứ hỏi cô, chắc cô điên mất!
s/p: Mỗi chương 131 và 130 được 10 sao thì mai mình đăng tiếp.
Bảo Bối, Anh Xin Lỗi - Vợ À, Đừng Ly HônTác giả: Hoa Sáng RựcTruyện Ngôn Tình____________________________ Convert+ Beta: Mã Mã Editor: Phong Đêm nhộn nhịp phối hợp với năm màu cầu vồng bao phủ cả bóng đêm, sàn nhảy được gọi là "đêm của sự hỗn loạn". Mờ tối, ánh sáng mê loạn hạ xuống, Trầm Nhược Nhiên nhảy múa trên sân khấu. Vặn vẹo điên cuồng, mang theo những tiết tấu mạnh mẽ. Đôi chân thon dài, cơ thể nóng bỏng thay đổi nhiều tư thế. Cái eo tùy ý uốn éo trên sân khấu như con cá và lắc đầu theo nhịp. Những người bên dưới không kiềm chế được mà phối hợp cuồng dã với cô. Bờ môi gợi lên nụ cười duyên như trêu ghẹo tất cả mọi người, đôi mắt khẽ mở. Khiêu vũ kết thúc, cô bước xuống trong tiếng la hét của mọi người, loạng choạng đi về phía quầy bar. Nhược Nhiên không phát hiện ra, trong ghế VIP của góc tối ít người, Tư Đồ Hiên Nhiên mặc một bộ đồ tây trang, ánh mắt khóa chặt thân ảnh của cô. Tư Đồ Hiên Nhiên ngồi ở đó, anh ta vắt chéo đôi chân thon thả, khuôn mặt mập mờ ẩn hiện trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng khiến người khác kinh sợ. Mang theo sự… ______________________________________Convert+ Editor: Mã MãLời này vừa nói ra khiến ánh mắt của mọi người sáng lên, không còn dùng ánh mắt này nọ nhìn Nhược Nhiên nữa.Tư Đồ Dật cười xấu ra với cô.Ánh mắt của mọi người dán chặt vào Tư Đồ Dật, hận không thể đi tới ngay lập tức, muốn tới gần hắn, nhưng cô giáo đã đi tới trước, nhìn người đàn ông đang ngồi trên mặt đất.Sau đó, Tư Đồ Dật nở một nụ cười mê người khiến cô giáo kia chết ngay tức khắc, không cần so đo.Khóe miệng Nhược Nhiên cứng ngắc, dẫn hắn tới đây là một quyết định sai lầm!!!Cho tới trưa, Nhược Nhiên có vẻ chẳng nghe được cô giảng gì, chỉ nhìn thấy mọi người luôn cứ liếc tới, khiến cho Nhược Nhiên rất không vui.Ngay cả buổi, khi buổi trưa đi vào phòng rửa tay, cũng bị người khác hỏi: "Em trai của cô đã có bạn gái chưa?"Cho nên, mặt Nhược Nhiên càng ngày càng đen, tiếp tục thế này sao mà cô lên lớp được.Tư Đồ Dật cũng không ngồi yên ở bên cạnh Nhược Nhiên, cậu ta nghe rất chăm chú, còn cầm cả quyển sách giáo khoa của Nhược Nhiên, nhìn nhìn vẽ tranh, khuôn mặt hắn lộ ra nụ cười mị hoặc.Rốt cục, khóa học buổi sáng cũng kết thúc.Nhược Nhiên cầm túi xách của mình, tức giận đi ra khỏi phòng học, Tư Đồ Dật đi theo sau, cười cười: "Không nghĩ rằng, học cái này rất thú vị."Nhược Nhiên nhếch môi không nói gì, cho đến khi xuống thang máy và ra khỏi cửa trung tâm, thì Nhược Nhiên mới dừng đi, bực tức xoay người, nhìn Tư Đồ Dật."Sao vậy?" Tư Đồ Dật thu lại nụ cười xấu xa, vẻ mặt ngu ngơ."Cậu! Không được theo tôi đi học vào chiều nay nữa, việc học của tôi bị cậu quấy rối!" Nhược Nhiên bất mãn nói."Nhưng em không còn chỗ nào để đi nữa!" Tư Đồ Dật vô tội nhún nhún vai, nhìn Nhược Nhiên."Dù sao cậu cũng không thể đi học với tôi được!" Nhược Nhiên nói như chém đinh chặt sắt."Vậy cũng không thể để em đứng trên đường cái chứ." Tay hắn đút vào túi, khẽ vén môi."Cậu tìm bạn gái cậu đi!" Nhược Nhiên bật thốt lên, cô không muốn cho hắn theo nữa, mọi người trong lớp cứ hỏi cô, chắc cô điên mất!s/p: Mỗi chương 131 và 130 được 10 sao thì mai mình đăng tiếp.