Đầu óc choáng váng, cổ họng khô khốc, cảm giác còn say khướt đêm qua khiến Lục Tam Phong muốn nôn, nhưng chiếc bụng trống rỗng đến mức không còn thứ gì để nôn ra ngoài nữa rồi. Anh mở mắt ra, dường như bản thân không còn chút sức lực, đập vào mắt là căn phòng nhỏ chật chội, nằm trên một chiếc giường gỗ, xung quanh rất cũ kỹ, toát ra mùi ẩm mốc. “Đây là đâu?” Không có người trả lời anh, cách đó không xa có một cái xô nước màu đỏ, Lục Tam Phong cố gắng đứng dậy đi tới trước cái xô, múc nửa gáo nước lạnh mà ừng ực uống cạn một hơi. Cuối cùng cũng cảm thấy toàn thân khá hơn rất nhiều, Lục Tam Phong ngẩng đầu dậy, nhìn chính mình trong gương, nhìn đến ngây ngốc. Trong gương là một người đàn ông với mái tóc rối bù, khoảng hơn hai mươi tuổi, thân trên mặc một bộ đồ rằn ri quân đội th*n d*** là một chiếc quần tây đã sờn cũ. Khuôn mặt gầy nhom, trông giống một người bị suy dinh dưỡng. Tay Lục Tam Phong có chút run rẩy, sờ lên gương mặt của anh, cảm giác rất thật! “Đây là ai? Đây không phải là…
Chương 115: Bộc lộ khí phách
Từ Tổng Tài Bạc Tỷ Thành Kẻ Ăn ChơiTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐầu óc choáng váng, cổ họng khô khốc, cảm giác còn say khướt đêm qua khiến Lục Tam Phong muốn nôn, nhưng chiếc bụng trống rỗng đến mức không còn thứ gì để nôn ra ngoài nữa rồi. Anh mở mắt ra, dường như bản thân không còn chút sức lực, đập vào mắt là căn phòng nhỏ chật chội, nằm trên một chiếc giường gỗ, xung quanh rất cũ kỹ, toát ra mùi ẩm mốc. “Đây là đâu?” Không có người trả lời anh, cách đó không xa có một cái xô nước màu đỏ, Lục Tam Phong cố gắng đứng dậy đi tới trước cái xô, múc nửa gáo nước lạnh mà ừng ực uống cạn một hơi. Cuối cùng cũng cảm thấy toàn thân khá hơn rất nhiều, Lục Tam Phong ngẩng đầu dậy, nhìn chính mình trong gương, nhìn đến ngây ngốc. Trong gương là một người đàn ông với mái tóc rối bù, khoảng hơn hai mươi tuổi, thân trên mặc một bộ đồ rằn ri quân đội th*n d*** là một chiếc quần tây đã sờn cũ. Khuôn mặt gầy nhom, trông giống một người bị suy dinh dưỡng. Tay Lục Tam Phong có chút run rẩy, sờ lên gương mặt của anh, cảm giác rất thật! “Đây là ai? Đây không phải là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cái gọi là liên hội thương nghiệp thực chất là một chỗ để làm quen nhận thức người trong giới là một phương tiện để giật dây bắc cầu, ngoài ra còn có vũ hội, trao đổi về các ngành sản xuất,..Trong thời đại rồng không thấy đầu rắn không thấy đuôi này chỉ cần anh hòa vào các buổi tiệc tụ họp một chút sẽ thấy được họ đang chờ đợi anh. Mở cửa buôn bán đã dẫn đến một nhóm người phương tây đi sâu vào kinh tế nhà nước, tạo thành hậu quả quá độ, mà người bình thường thì vẫn bảo thủ như cũ thành ra gu thẩm mỹ hai phương khác biệt nhau rất lớn.Cái câu “Vui vẻ đến chết” chính là để nói trường hợp này.Sảnh rất rộng, để một ít bàn ghế, không xa phía trước là nơi lấy thức ăn, còn lại là nơi để khiêu vũ.Lục Tam Phong đứng ở cửa nhìn chung quanh một vòng, nghiêng đầu về phía Trương Phượng Tiên nói: “Tôi đã nói không phải chỗ xa hoa gì rồi, cô còn muốn mua váy dạ hội mới quả thực là chà đạp bộ váy này mà.”“Mau vào đi, tôi cũng không ngờ là như thế mà.”Bên kia tiếp tân mở miệng nói: “Quý ngài, mời ngài trình thiệp mời của ngài.”Lục Tam Phong đưa thiệp mời trong tay ra cho tiếp tân nhưng ánh mắt lại đặt trên người Hác Triều Nhân ngồi trong góc đăng kia, tối nay anh phải kéo Hác Triều Nhân trở người về trận tuyến mình.Lục Tam Phong rất tự biết bản thân anh vốn là người ngoài căn bản không có trọng lượng, muốn để đối phương kiêng kỵ thì phải tăng ảnh hưởng của mình lên.“Ngài chính là tổng giám đốc Lục? Là người bên ngoài đến đây, ông chủ công ty thực phẩm Phong Giai?” Tiếp tân có hơi kích động hỏi.“Ừ, có chuyện gì?” Lục Tam Phong buồn bực, anh cũng không phải ngôi sao lớn cũng không phải nhà giàu nứt vách, anh ta kích động thể làm gì chứ?Tiếp tân đứng dậy quay vào trong hộ. "Vị doanh nhân tỉnh ngoài Lục Tam Phong kia đến rồi!”Cả sảnh đều quay lại nhìn ra cửa ánh mắt sáng quắc, cho dù là Lục Tam Phong, thấy loại trận thế này cũng có
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cái gọi là liên hội thương nghiệp thực chất là một chỗ để làm quen nhận thức người trong giới là một phương tiện để giật dây bắc cầu, ngoài ra còn có vũ hội, trao đổi về các ngành sản xuất,..
Trong thời đại rồng không thấy đầu rắn không thấy đuôi này chỉ cần anh hòa vào các buổi tiệc tụ họp một chút sẽ thấy được họ đang chờ đợi anh. Mở cửa buôn bán đã dẫn đến một nhóm người phương tây đi sâu vào kinh tế nhà nước, tạo thành hậu quả quá độ, mà người bình thường thì vẫn bảo thủ như cũ thành ra gu thẩm mỹ hai phương khác biệt nhau rất lớn.
Cái câu “Vui vẻ đến chết” chính là để nói trường hợp này.
Sảnh rất rộng, để một ít bàn ghế, không xa phía trước là nơi lấy thức ăn, còn lại là nơi để khiêu vũ.
Lục Tam Phong đứng ở cửa nhìn chung quanh một vòng, nghiêng đầu về phía Trương Phượng Tiên nói: “Tôi đã nói không phải chỗ xa hoa gì rồi, cô còn muốn mua váy dạ hội mới quả thực là chà đạp bộ váy này mà.”
“Mau vào đi, tôi cũng không ngờ là như thế mà.”
Bên kia tiếp tân mở miệng nói: “Quý ngài, mời ngài trình thiệp mời của ngài.”
Lục Tam Phong đưa thiệp mời trong tay ra cho tiếp tân nhưng ánh mắt lại đặt trên người Hác Triều Nhân ngồi trong góc đăng kia, tối nay anh phải kéo Hác Triều Nhân trở người về trận tuyến mình.
Lục Tam Phong rất tự biết bản thân anh vốn là người ngoài căn bản không có trọng lượng, muốn để đối phương kiêng kỵ thì phải tăng ảnh hưởng của mình lên.
“Ngài chính là tổng giám đốc Lục? Là người bên ngoài đến đây, ông chủ công ty thực phẩm Phong Giai?” Tiếp tân có hơi kích động hỏi.
“Ừ, có chuyện gì?” Lục Tam Phong buồn bực, anh cũng không phải ngôi sao lớn cũng không phải nhà giàu nứt vách, anh ta kích động thể làm gì chứ?
Tiếp tân đứng dậy quay vào trong hộ. "Vị doanh nhân tỉnh ngoài Lục Tam Phong kia đến rồi!”
Cả sảnh đều quay lại nhìn ra cửa ánh mắt sáng quắc, cho dù là Lục Tam Phong, thấy loại trận thế này cũng có
Từ Tổng Tài Bạc Tỷ Thành Kẻ Ăn ChơiTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐầu óc choáng váng, cổ họng khô khốc, cảm giác còn say khướt đêm qua khiến Lục Tam Phong muốn nôn, nhưng chiếc bụng trống rỗng đến mức không còn thứ gì để nôn ra ngoài nữa rồi. Anh mở mắt ra, dường như bản thân không còn chút sức lực, đập vào mắt là căn phòng nhỏ chật chội, nằm trên một chiếc giường gỗ, xung quanh rất cũ kỹ, toát ra mùi ẩm mốc. “Đây là đâu?” Không có người trả lời anh, cách đó không xa có một cái xô nước màu đỏ, Lục Tam Phong cố gắng đứng dậy đi tới trước cái xô, múc nửa gáo nước lạnh mà ừng ực uống cạn một hơi. Cuối cùng cũng cảm thấy toàn thân khá hơn rất nhiều, Lục Tam Phong ngẩng đầu dậy, nhìn chính mình trong gương, nhìn đến ngây ngốc. Trong gương là một người đàn ông với mái tóc rối bù, khoảng hơn hai mươi tuổi, thân trên mặc một bộ đồ rằn ri quân đội th*n d*** là một chiếc quần tây đã sờn cũ. Khuôn mặt gầy nhom, trông giống một người bị suy dinh dưỡng. Tay Lục Tam Phong có chút run rẩy, sờ lên gương mặt của anh, cảm giác rất thật! “Đây là ai? Đây không phải là… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cái gọi là liên hội thương nghiệp thực chất là một chỗ để làm quen nhận thức người trong giới là một phương tiện để giật dây bắc cầu, ngoài ra còn có vũ hội, trao đổi về các ngành sản xuất,..Trong thời đại rồng không thấy đầu rắn không thấy đuôi này chỉ cần anh hòa vào các buổi tiệc tụ họp một chút sẽ thấy được họ đang chờ đợi anh. Mở cửa buôn bán đã dẫn đến một nhóm người phương tây đi sâu vào kinh tế nhà nước, tạo thành hậu quả quá độ, mà người bình thường thì vẫn bảo thủ như cũ thành ra gu thẩm mỹ hai phương khác biệt nhau rất lớn.Cái câu “Vui vẻ đến chết” chính là để nói trường hợp này.Sảnh rất rộng, để một ít bàn ghế, không xa phía trước là nơi lấy thức ăn, còn lại là nơi để khiêu vũ.Lục Tam Phong đứng ở cửa nhìn chung quanh một vòng, nghiêng đầu về phía Trương Phượng Tiên nói: “Tôi đã nói không phải chỗ xa hoa gì rồi, cô còn muốn mua váy dạ hội mới quả thực là chà đạp bộ váy này mà.”“Mau vào đi, tôi cũng không ngờ là như thế mà.”Bên kia tiếp tân mở miệng nói: “Quý ngài, mời ngài trình thiệp mời của ngài.”Lục Tam Phong đưa thiệp mời trong tay ra cho tiếp tân nhưng ánh mắt lại đặt trên người Hác Triều Nhân ngồi trong góc đăng kia, tối nay anh phải kéo Hác Triều Nhân trở người về trận tuyến mình.Lục Tam Phong rất tự biết bản thân anh vốn là người ngoài căn bản không có trọng lượng, muốn để đối phương kiêng kỵ thì phải tăng ảnh hưởng của mình lên.“Ngài chính là tổng giám đốc Lục? Là người bên ngoài đến đây, ông chủ công ty thực phẩm Phong Giai?” Tiếp tân có hơi kích động hỏi.“Ừ, có chuyện gì?” Lục Tam Phong buồn bực, anh cũng không phải ngôi sao lớn cũng không phải nhà giàu nứt vách, anh ta kích động thể làm gì chứ?Tiếp tân đứng dậy quay vào trong hộ. "Vị doanh nhân tỉnh ngoài Lục Tam Phong kia đến rồi!”Cả sảnh đều quay lại nhìn ra cửa ánh mắt sáng quắc, cho dù là Lục Tam Phong, thấy loại trận thế này cũng có