Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 3709

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3709Anh giận dữ quát, đấm một phát, sức mạnh cuồng bạo bùng nổ từ nắm tay anh.“Ầm!”Tiếng va chạm nặng nề vang lên, trước sự khiếp sợ của tất cả mọi người, hộ vệ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ nhà họ Tề hộc máu, bay xa mấy chục mét như diều đứt dây, rơi mạnh trước chân Tề Anh Vệ.Cùng lúc đó, đòn tấn công của một hộ vệ nhà họ Tề khác đã giáng trúng người Dương Chấn.“Ầm!”Đúng lúc đòn tấn công của hộ vệ nhà họ Tề giáng trúng người Dương Chấn, tiếng vỡ nát vang lên, Vô Hình Thuẫn do Dương Chấn triệu hồi cũng biến mất.Dù sao đối phương cũng là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, Dương Chấn không thể đẩy lùi cả hai cao thủ bằng một đòn được, nên trong lúc dốc toàn lực đánh bay một hộ vệ, anh cũng triệu hồi Vô Hình Thuẫn để ngăn đòn tấn công từ hộ vệ thứ hai.Tuy được Vô Hình Thuẫn bảo vệ, nhưng Dương Chấn vẫn cảm nhận được sức mạnh khổng lồ như muốn phá hỏng hết nội tạng của anh.Nhưng sau khi đỡ đòn đánh này xong, anh cũng không lùi lại nửa bước, nếu anh lùi ra sau nữa thì sẽ ảnh hưởng đến Đỗ Trọng.Tuy anh không rõ Đỗ Trọng đang trải qua chuyện gì mà đến mức không có phản ứng trước thần kiếp bảy màu, nhưng anh có thể khẳng định, chắc chắn Đỗ Trọng đã tiến vào trạng thái kỳ diệu nào đó.Đối với bất cứ người luyện võ nào, trạng thái kỳ diệu tựa như nhà sư thiền định này chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.Quan trọng nhất là Dương Chấn không thể để hộ vệ nhà họ Tề phá hoại thiên kiếp của Đỗ Trọng, một khi thiên kiếp bị phá, cho dù Đỗ Trọng không chết thì võ đạo cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.“Cậu là ai?”Hộ vệ nhà họ Tề vô cùng kinh hãi khi thấy chẳng những cú đấm của mình không giết được Dương Chấn, mà Dương Chấn còn đánh đồng bọn của lão ta bay xa mấy chục mét.Lúc này, không riêng gì hộ vệ nhà họ Tề, cả Tề Anh Vệ, Tề Anh Tuyết, Liễu Như Yên, Dịch Phi Dương và Doãn Thiên Kiều đều trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin.Hộ vệ nhà họ Tề là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, hai cao thủ mạnh mẽ như thế cùng ra tay, lại bị Dương Chấn đánh trọng thương một người, chống lại đòn toàn lực của người kia mà không lùi bước.Quan trọng là Dương Chấn còn cùng thế hệ với họ.Họ là thiên tài hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, nhưng họ còn chưa bước vào Thiên Cảnh mà đã có người đồng trang lứa với họ sở hữu thực lực giết được cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ rồi.So với Dương Chấn, họ cũng được coi là thiên tài ư?Bảo rác rưởi thì còn tạm được!Dương Chấn không trả lời hộ vệ nhà họ Tề mà dồn sức vào nắm tay phải.Lúc này, hộ vệ nhà họ Tề cũng cảm nhận được khí thế ngày càng mạnh trên nắm tay phải của Dương Chấn, lão ta lập tức biến sắc, tức giận quát lớn: “Cậu chán sống rồi!”

Chương 3709

Anh giận dữ quát, đấm một phát, sức mạnh cuồng bạo bùng nổ từ nắm tay anh.

“Ầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, trước sự khiếp sợ của tất cả mọi người, hộ vệ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ nhà họ Tề hộc máu, bay xa mấy chục mét như diều đứt dây, rơi mạnh trước chân Tề Anh Vệ.

Cùng lúc đó, đòn tấn công của một hộ vệ nhà họ Tề khác đã giáng trúng người Dương Chấn.

“Ầm!”

Đúng lúc đòn tấn công của hộ vệ nhà họ Tề giáng trúng người Dương Chấn, tiếng vỡ nát vang lên, Vô Hình Thuẫn do Dương Chấn triệu hồi cũng biến mất.

Dù sao đối phương cũng là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, Dương Chấn không thể đẩy lùi cả hai cao thủ bằng một đòn được, nên trong lúc dốc toàn lực đánh bay một hộ vệ, anh cũng triệu hồi Vô Hình Thuẫn để ngăn đòn tấn công từ hộ vệ thứ hai.

Tuy được Vô Hình Thuẫn bảo vệ, nhưng Dương Chấn vẫn cảm nhận được sức mạnh khổng lồ như muốn phá hỏng hết nội tạng của anh.

Nhưng sau khi đỡ đòn đánh này xong, anh cũng không lùi lại nửa bước, nếu anh lùi ra sau nữa thì sẽ ảnh hưởng đến Đỗ Trọng.

Tuy anh không rõ Đỗ Trọng đang trải qua chuyện gì mà đến mức không có phản ứng trước thần kiếp bảy màu, nhưng anh có thể khẳng định, chắc chắn Đỗ Trọng đã tiến vào trạng thái kỳ diệu nào đó.

Đối với bất cứ người luyện võ nào, trạng thái kỳ diệu tựa như nhà sư thiền định này chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.

Quan trọng nhất là Dương Chấn không thể để hộ vệ nhà họ Tề phá hoại thiên kiếp của Đỗ Trọng, một khi thiên kiếp bị phá, cho dù Đỗ Trọng không chết thì võ đạo cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.

“Cậu là ai?”

Hộ vệ nhà họ Tề vô cùng kinh hãi khi thấy chẳng những cú đấm của mình không giết được Dương Chấn, mà Dương Chấn còn đánh đồng bọn của lão ta bay xa mấy chục mét.

Lúc này, không riêng gì hộ vệ nhà họ Tề, cả Tề Anh Vệ, Tề Anh Tuyết, Liễu Như Yên, Dịch Phi Dương và Doãn Thiên Kiều đều trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin.

Hộ vệ nhà họ Tề là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, hai cao thủ mạnh mẽ như thế cùng ra tay, lại bị Dương Chấn đánh trọng thương một người, chống lại đòn toàn lực của người kia mà không lùi bước.

Quan trọng là Dương Chấn còn cùng thế hệ với họ.

Họ là thiên tài hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, nhưng họ còn chưa bước vào Thiên Cảnh mà đã có người đồng trang lứa với họ sở hữu thực lực giết được cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ rồi.

So với Dương Chấn, họ cũng được coi là thiên tài ư?

Bảo rác rưởi thì còn tạm được!

Dương Chấn không trả lời hộ vệ nhà họ Tề mà dồn sức vào nắm tay phải.

Lúc này, hộ vệ nhà họ Tề cũng cảm nhận được khí thế ngày càng mạnh trên nắm tay phải của Dương Chấn, lão ta lập tức biến sắc, tức giận quát lớn: “Cậu chán sống rồi!”

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 3709Anh giận dữ quát, đấm một phát, sức mạnh cuồng bạo bùng nổ từ nắm tay anh.“Ầm!”Tiếng va chạm nặng nề vang lên, trước sự khiếp sợ của tất cả mọi người, hộ vệ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ nhà họ Tề hộc máu, bay xa mấy chục mét như diều đứt dây, rơi mạnh trước chân Tề Anh Vệ.Cùng lúc đó, đòn tấn công của một hộ vệ nhà họ Tề khác đã giáng trúng người Dương Chấn.“Ầm!”Đúng lúc đòn tấn công của hộ vệ nhà họ Tề giáng trúng người Dương Chấn, tiếng vỡ nát vang lên, Vô Hình Thuẫn do Dương Chấn triệu hồi cũng biến mất.Dù sao đối phương cũng là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, Dương Chấn không thể đẩy lùi cả hai cao thủ bằng một đòn được, nên trong lúc dốc toàn lực đánh bay một hộ vệ, anh cũng triệu hồi Vô Hình Thuẫn để ngăn đòn tấn công từ hộ vệ thứ hai.Tuy được Vô Hình Thuẫn bảo vệ, nhưng Dương Chấn vẫn cảm nhận được sức mạnh khổng lồ như muốn phá hỏng hết nội tạng của anh.Nhưng sau khi đỡ đòn đánh này xong, anh cũng không lùi lại nửa bước, nếu anh lùi ra sau nữa thì sẽ ảnh hưởng đến Đỗ Trọng.Tuy anh không rõ Đỗ Trọng đang trải qua chuyện gì mà đến mức không có phản ứng trước thần kiếp bảy màu, nhưng anh có thể khẳng định, chắc chắn Đỗ Trọng đã tiến vào trạng thái kỳ diệu nào đó.Đối với bất cứ người luyện võ nào, trạng thái kỳ diệu tựa như nhà sư thiền định này chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.Quan trọng nhất là Dương Chấn không thể để hộ vệ nhà họ Tề phá hoại thiên kiếp của Đỗ Trọng, một khi thiên kiếp bị phá, cho dù Đỗ Trọng không chết thì võ đạo cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.“Cậu là ai?”Hộ vệ nhà họ Tề vô cùng kinh hãi khi thấy chẳng những cú đấm của mình không giết được Dương Chấn, mà Dương Chấn còn đánh đồng bọn của lão ta bay xa mấy chục mét.Lúc này, không riêng gì hộ vệ nhà họ Tề, cả Tề Anh Vệ, Tề Anh Tuyết, Liễu Như Yên, Dịch Phi Dương và Doãn Thiên Kiều đều trợn tròn mắt, có vẻ không dám tin.Hộ vệ nhà họ Tề là cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ, hai cao thủ mạnh mẽ như thế cùng ra tay, lại bị Dương Chấn đánh trọng thương một người, chống lại đòn toàn lực của người kia mà không lùi bước.Quan trọng là Dương Chấn còn cùng thế hệ với họ.Họ là thiên tài hàng đầu Hạ Giới giới Cổ Võ, nhưng họ còn chưa bước vào Thiên Cảnh mà đã có người đồng trang lứa với họ sở hữu thực lực giết được cao thủ Thiên Cảnh Nhị Phẩm sơ kỳ rồi.So với Dương Chấn, họ cũng được coi là thiên tài ư?Bảo rác rưởi thì còn tạm được!Dương Chấn không trả lời hộ vệ nhà họ Tề mà dồn sức vào nắm tay phải.Lúc này, hộ vệ nhà họ Tề cũng cảm nhận được khí thế ngày càng mạnh trên nắm tay phải của Dương Chấn, lão ta lập tức biến sắc, tức giận quát lớn: “Cậu chán sống rồi!”

Chương 3709