Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 28: Ai cho phép mày chạm vào cô ấy? (2)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Ninh Hề Nhi giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch."Người đẹp tửu lượng rất tốt đó chứ, lại uống thêm một ly nào..." Tên đeo kính lấy tiếp một ly rượu trên khay người bồi bàn nâng vừa mang qua định mạnh mẽ nhét vào trong tay Ninh Hề Nhi.Một ly rượu xuống bụng, Ninh Hề Nhi đã thấy vô cùng khó chịu."Thật ngại quá... tôi cần đi vệ sinh..." Ninh Hề Nhi cố nén đau đớn, giẫm giày cao gót bước nhanh về phía nhà vệ sinh.Mộc Y Tinh nhìn ra sự khác thường của cô, đôi mắt được kẻ vẽ tỉ mỉ hiện lên một tia độc ác.Chính là con khốn này, nó không chỉ khiến Kỷ Dạ Bạch tuyên bố nó là bạn gái trước mặt mọi người mà bây giờ còn khiến Cung Tu dẫn tới tham gia vũ hội!"Điệu nhảy mở màn sắp bắt đầu rồi đó." Mộc Y Tinh điều chỉnh lại vẻ mặt, cười cong đôi mắt như vầng trăng lưỡi liềm, như có ý nhắc nhở nhìn Cung Tu.Tâm trạng Cung Tu không tốt, lạnh nhạt nói: "Tôi đã có bạn nhảy.""Cậu Cung!" Mộc Y Tinh không phục cắn cắn môi, "Cậu định mời cô ta nhảy điệu mở màn ư?"Cung Tu liếc cô ta một cái, đôi mắt hoa đào long lanh, rõ ràng là một tên con trai, nhưng ánh mắt so với bất kỳ đứa con gái nào ở hội trường này cũng đều xinh đẹp rung động lòng người hơn nhiều."Tôi mời ai thì có quan hệ gì tới cô cơ chứ?" Khóe miệng Cung Tu tươi cười nhưng lời nói nói ra lại vô cùng tàn nhẫn, "Cô Mộc, tỉnh ngủ đi. Trên thế giới này không ai có thể bắt tôi làm bất cứ chuyện gì hết! Bố mẹ hai bên hi vọng chúng ta có thể kết hôn thì thế nào? Tôi, không, đồng, ý!""Cậu Cung, chẳng lẽ cậu thà tìm một đứa con gái như Ninh Hề Nhi ư? Cô ta sao có thể hơn tôi được! Mẹ cô ta chính là từ hộp đêm đi ra... Đứa con gái rẻ mạt hám trai như vậy, sao cậu có thể nhìn trúng cô ta!" Mộc Y Tinh tức đến méo miệng."Cho nên, tôi thà rằng tìm cô ta cũng không bằng lòng ở cùng một chỗ với cô, cô còn chưa hiểu thân phận của mình là cái gì sao?" Cung Tu nhướng mày, trả lời lại một cách đầy mỉa mai."Nè nè nè... hai vị, các ngươi đừng cãi nhau nữa... Ủa, Ninh Hề Nhi, sao cô trở về nhanh thế?" Tên đeo kính hoảng sợ, nhanh chóng kéo kéo Mộc Y Tinh nhắc nhở.Ninh Hề Nhi đứng tại chỗ, đôi mắt tràn ngập đau đớn.Cái gọi là hộp đêm, chẳng qua là do có người ghen tị vì mẹ cô được gả vào gia đình tốt nên tung lời đồn thổi lung tung thôi.Nhưng hiện tại, Mộc Y Tinh nói như thế, cứ như chuyện này là thật.Điều này chưa đủ làm Ninh Hề Nhi buồn.Cô buồn vì từ đầu tới cuối Cung Tu đều không tin tưởng mình.Ở trong lòng Cung Tu, chỉ sợ cô... thật sự giống như lời nói của Mộc Y Tinh là một đứa con gái rẻ tiền, hám trai!Cô nặn ra một nụ cười với Cung Tu: "Không sao, mọi người nói chuyện đi, không cần phải để ý đến tôi."Nụ cười như thế, vừa yếu ớt vừa mệt mỏi, làm trái tim Cung Tu chợt nhói lên!Con ngươi Mộc Y Tinh khẽ chuyển động, cô nói nhỏ với tên đeo kính hai câu, gã khó xử liếc nhìn cô, nhưng ngại thân phận cô cả nhà họ Mộc nên vẫn làm theo đi về phía Ninh Hề Nhi."Ninh Hề Nhi, có phải cô cảm thấy không thoải mái đúng không? Để tôi đưa cô đến phòng cho khách nghỉ ngơi nhé!"Vừa rồi Mộc Y Tinh nói với gã, kêu gã dẫn Ninh Hề Nhi đi phòng dành cho khách, nhân cơ hội chụp một bộ ảnh mập mờ để uy h**p Ninh Hề Nhi.Vốn gã có chút không muốn, nhưng sau khi đụng tới cánh tay Ninh Hề Nhi, cảm giác nõn nà mượt mà, khiến gã không kìm được l**m l**m môi, bàn tay to xấu xa duỗi ra muốn v**t v* eo Ninh Hề Nhi...Dáng người của con nhóc này được phết đấy chứ! Gã âm thầm cảm thán nhưng còn chưa kịp đụng tới Ninh Hề Nhi liền hét lên thảm thiết."A... a..."Cổ tay của gã trực tiếp bị người ta bẻ gãy!"Ai cho phép mày chạm vào cô ấy hả? Rác rưởi! Cút!"
Ninh Hề Nhi giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
"Người đẹp tửu lượng rất tốt đó chứ, lại uống thêm một ly nào..." Tên đeo kính lấy tiếp một ly rượu trên khay người bồi bàn nâng vừa mang qua định mạnh mẽ nhét vào trong tay Ninh Hề Nhi.
Một ly rượu xuống bụng, Ninh Hề Nhi đã thấy vô cùng khó chịu.
"Thật ngại quá... tôi cần đi vệ sinh..." Ninh Hề Nhi cố nén đau đớn, giẫm giày cao gót bước nhanh về phía nhà vệ sinh.
Mộc Y Tinh nhìn ra sự khác thường của cô, đôi mắt được kẻ vẽ tỉ mỉ hiện lên một tia độc ác.
Chính là con khốn này, nó không chỉ khiến Kỷ Dạ Bạch tuyên bố nó là bạn gái trước mặt mọi người mà bây giờ còn khiến Cung Tu dẫn tới tham gia vũ hội!
"Điệu nhảy mở màn sắp bắt đầu rồi đó." Mộc Y Tinh điều chỉnh lại vẻ mặt, cười cong đôi mắt như vầng trăng lưỡi liềm, như có ý nhắc nhở nhìn Cung Tu.
Tâm trạng Cung Tu không tốt, lạnh nhạt nói: "Tôi đã có bạn nhảy."
"Cậu Cung!" Mộc Y Tinh không phục cắn cắn môi, "Cậu định mời cô ta nhảy điệu mở màn ư?"
Cung Tu liếc cô ta một cái, đôi mắt hoa đào long lanh, rõ ràng là một tên con trai, nhưng ánh mắt so với bất kỳ đứa con gái nào ở hội trường này cũng đều xinh đẹp rung động lòng người hơn nhiều.
"Tôi mời ai thì có quan hệ gì tới cô cơ chứ?" Khóe miệng Cung Tu tươi cười nhưng lời nói nói ra lại vô cùng tàn nhẫn, "Cô Mộc, tỉnh ngủ đi. Trên thế giới này không ai có thể bắt tôi làm bất cứ chuyện gì hết! Bố mẹ hai bên hi vọng chúng ta có thể kết hôn thì thế nào? Tôi, không, đồng, ý!"
"Cậu Cung, chẳng lẽ cậu thà tìm một đứa con gái như Ninh Hề Nhi ư? Cô ta sao có thể hơn tôi được! Mẹ cô ta chính là từ hộp đêm đi ra... Đứa con gái rẻ mạt hám trai như vậy, sao cậu có thể nhìn trúng cô ta!" Mộc Y Tinh tức đến méo miệng.
"Cho nên, tôi thà rằng tìm cô ta cũng không bằng lòng ở cùng một chỗ với cô, cô còn chưa hiểu thân phận của mình là cái gì sao?" Cung Tu nhướng mày, trả lời lại một cách đầy mỉa mai.
"Nè nè nè... hai vị, các ngươi đừng cãi nhau nữa... Ủa, Ninh Hề Nhi, sao cô trở về nhanh thế?" Tên đeo kính hoảng sợ, nhanh chóng kéo kéo Mộc Y Tinh nhắc nhở.
Ninh Hề Nhi đứng tại chỗ, đôi mắt tràn ngập đau đớn.
Cái gọi là hộp đêm, chẳng qua là do có người ghen tị vì mẹ cô được gả vào gia đình tốt nên tung lời đồn thổi lung tung thôi.
Nhưng hiện tại, Mộc Y Tinh nói như thế, cứ như chuyện này là thật.
Điều này chưa đủ làm Ninh Hề Nhi buồn.
Cô buồn vì từ đầu tới cuối Cung Tu đều không tin tưởng mình.
Ở trong lòng Cung Tu, chỉ sợ cô... thật sự giống như lời nói của Mộc Y Tinh là một đứa con gái rẻ tiền, hám trai!
Cô nặn ra một nụ cười với Cung Tu: "Không sao, mọi người nói chuyện đi, không cần phải để ý đến tôi."
Nụ cười như thế, vừa yếu ớt vừa mệt mỏi, làm trái tim Cung Tu chợt nhói lên!
Con ngươi Mộc Y Tinh khẽ chuyển động, cô nói nhỏ với tên đeo kính hai câu, gã khó xử liếc nhìn cô, nhưng ngại thân phận cô cả nhà họ Mộc nên vẫn làm theo đi về phía Ninh Hề Nhi.
"Ninh Hề Nhi, có phải cô cảm thấy không thoải mái đúng không? Để tôi đưa cô đến phòng cho khách nghỉ ngơi nhé!"
Vừa rồi Mộc Y Tinh nói với gã, kêu gã dẫn Ninh Hề Nhi đi phòng dành cho khách, nhân cơ hội chụp một bộ ảnh mập mờ để uy h**p Ninh Hề Nhi.
Vốn gã có chút không muốn, nhưng sau khi đụng tới cánh tay Ninh Hề Nhi, cảm giác nõn nà mượt mà, khiến gã không kìm được l**m l**m môi, bàn tay to xấu xa duỗi ra muốn v**t v* eo Ninh Hề Nhi...
Dáng người của con nhóc này được phết đấy chứ! Gã âm thầm cảm thán nhưng còn chưa kịp đụng tới Ninh Hề Nhi liền hét lên thảm thiết.
"A... a..."
Cổ tay của gã trực tiếp bị người ta bẻ gãy!
"Ai cho phép mày chạm vào cô ấy hả? Rác rưởi! Cút!"
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Ninh Hề Nhi giơ ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch."Người đẹp tửu lượng rất tốt đó chứ, lại uống thêm một ly nào..." Tên đeo kính lấy tiếp một ly rượu trên khay người bồi bàn nâng vừa mang qua định mạnh mẽ nhét vào trong tay Ninh Hề Nhi.Một ly rượu xuống bụng, Ninh Hề Nhi đã thấy vô cùng khó chịu."Thật ngại quá... tôi cần đi vệ sinh..." Ninh Hề Nhi cố nén đau đớn, giẫm giày cao gót bước nhanh về phía nhà vệ sinh.Mộc Y Tinh nhìn ra sự khác thường của cô, đôi mắt được kẻ vẽ tỉ mỉ hiện lên một tia độc ác.Chính là con khốn này, nó không chỉ khiến Kỷ Dạ Bạch tuyên bố nó là bạn gái trước mặt mọi người mà bây giờ còn khiến Cung Tu dẫn tới tham gia vũ hội!"Điệu nhảy mở màn sắp bắt đầu rồi đó." Mộc Y Tinh điều chỉnh lại vẻ mặt, cười cong đôi mắt như vầng trăng lưỡi liềm, như có ý nhắc nhở nhìn Cung Tu.Tâm trạng Cung Tu không tốt, lạnh nhạt nói: "Tôi đã có bạn nhảy.""Cậu Cung!" Mộc Y Tinh không phục cắn cắn môi, "Cậu định mời cô ta nhảy điệu mở màn ư?"Cung Tu liếc cô ta một cái, đôi mắt hoa đào long lanh, rõ ràng là một tên con trai, nhưng ánh mắt so với bất kỳ đứa con gái nào ở hội trường này cũng đều xinh đẹp rung động lòng người hơn nhiều."Tôi mời ai thì có quan hệ gì tới cô cơ chứ?" Khóe miệng Cung Tu tươi cười nhưng lời nói nói ra lại vô cùng tàn nhẫn, "Cô Mộc, tỉnh ngủ đi. Trên thế giới này không ai có thể bắt tôi làm bất cứ chuyện gì hết! Bố mẹ hai bên hi vọng chúng ta có thể kết hôn thì thế nào? Tôi, không, đồng, ý!""Cậu Cung, chẳng lẽ cậu thà tìm một đứa con gái như Ninh Hề Nhi ư? Cô ta sao có thể hơn tôi được! Mẹ cô ta chính là từ hộp đêm đi ra... Đứa con gái rẻ mạt hám trai như vậy, sao cậu có thể nhìn trúng cô ta!" Mộc Y Tinh tức đến méo miệng."Cho nên, tôi thà rằng tìm cô ta cũng không bằng lòng ở cùng một chỗ với cô, cô còn chưa hiểu thân phận của mình là cái gì sao?" Cung Tu nhướng mày, trả lời lại một cách đầy mỉa mai."Nè nè nè... hai vị, các ngươi đừng cãi nhau nữa... Ủa, Ninh Hề Nhi, sao cô trở về nhanh thế?" Tên đeo kính hoảng sợ, nhanh chóng kéo kéo Mộc Y Tinh nhắc nhở.Ninh Hề Nhi đứng tại chỗ, đôi mắt tràn ngập đau đớn.Cái gọi là hộp đêm, chẳng qua là do có người ghen tị vì mẹ cô được gả vào gia đình tốt nên tung lời đồn thổi lung tung thôi.Nhưng hiện tại, Mộc Y Tinh nói như thế, cứ như chuyện này là thật.Điều này chưa đủ làm Ninh Hề Nhi buồn.Cô buồn vì từ đầu tới cuối Cung Tu đều không tin tưởng mình.Ở trong lòng Cung Tu, chỉ sợ cô... thật sự giống như lời nói của Mộc Y Tinh là một đứa con gái rẻ tiền, hám trai!Cô nặn ra một nụ cười với Cung Tu: "Không sao, mọi người nói chuyện đi, không cần phải để ý đến tôi."Nụ cười như thế, vừa yếu ớt vừa mệt mỏi, làm trái tim Cung Tu chợt nhói lên!Con ngươi Mộc Y Tinh khẽ chuyển động, cô nói nhỏ với tên đeo kính hai câu, gã khó xử liếc nhìn cô, nhưng ngại thân phận cô cả nhà họ Mộc nên vẫn làm theo đi về phía Ninh Hề Nhi."Ninh Hề Nhi, có phải cô cảm thấy không thoải mái đúng không? Để tôi đưa cô đến phòng cho khách nghỉ ngơi nhé!"Vừa rồi Mộc Y Tinh nói với gã, kêu gã dẫn Ninh Hề Nhi đi phòng dành cho khách, nhân cơ hội chụp một bộ ảnh mập mờ để uy h**p Ninh Hề Nhi.Vốn gã có chút không muốn, nhưng sau khi đụng tới cánh tay Ninh Hề Nhi, cảm giác nõn nà mượt mà, khiến gã không kìm được l**m l**m môi, bàn tay to xấu xa duỗi ra muốn v**t v* eo Ninh Hề Nhi...Dáng người của con nhóc này được phết đấy chứ! Gã âm thầm cảm thán nhưng còn chưa kịp đụng tới Ninh Hề Nhi liền hét lên thảm thiết."A... a..."Cổ tay của gã trực tiếp bị người ta bẻ gãy!"Ai cho phép mày chạm vào cô ấy hả? Rác rưởi! Cút!"