Khi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn…
Chương 17: Ngoài miệng không muốn nhưng cơ thể rất thành thật(3)
Thủ Trưởng Nhà Quyền Thế Cưới Sủng Bảo BốiTác giả: Cá CaTruyện Ngôn TìnhKhi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn… Tay người đàn ông đè ép một chút mu bàn tay của cô "Mặc đi, ban đêm trời lạnh."Giọng nói chầm chậm tiến vào màng nhĩ cô, ngẩng đầu lên, cô thấy khớp xuong tay của anh rất rõ ràng, ngón tay thon dài, móng tay sạch sẽ, cũng cảm nhận được nhiệt độ của ngón tay, trái tim cô vì nó nhảy loạn.Anh mặc dù nghiêm túc lạnh lùng, nhưng đôi lúc cũng có bộ mặt quan tâm."Đói bụng không? Muốn ăn chút gì đó?""Không muốn không muốn" Lâm Thiển khéo léo lắc đầu, đối mặt với một người đàn ông trưởng thành và mạnh mẽ, cô trong nháy mắt biến thành bánh bao, trước không biết đối phương là địch hay là bạn, tốt nhất ẩn giấu thực lực.Thế nhưng mà, bụng của cô lại bán đứng cô.Cố Thành Kiêu nhếch mép cười "Ngoài miệng nói không muốn, nhưng thân thể cũng rất thành thật nha.""........."dường như là người tài xế già a.Lái xe đi kiếm quán ăn, đi được nửa đường, Cố Thành Kiêu đột nhiên có điện thoại, là trong nhà gọi tới, không cần đoán anh cũng biết cha mẹ muốn nói gì.Cúp máy, lại reo, cúp máy, lại reo, anh thở dài một hơi có chút bất đắc dĩ nghe điện thoại.Đầu bên kia là Diệp Thiến, như gặp quỷ phẫn nộ hét "Cha con tìm Lâm Bồi xác nhận qua, Lâm Thiển căn bản không phải con gái của ông ấy, con muốn tức chết ta à, ai không tìm lại tìm một người nam không ra nam nữ không ra nữ mang về, tuổi còn chưa tính, cha mẹ Lâm Thiển li hôn, không người quản giáo, cô là một học sinh có vấn đề, ta cùng cha con không đồng ý.""Gạo nấu thành cơm, hai người chậm rồi.""Em bé sinh hay không cũng được, cô ta sinh, chúng ta nuôi, cô ta không sinh, nhanh chóng phá bỏ đi.""Mẹ, người thật quá mức.""Quá mức chính là con, Cố Thành Kiêu." Diệp Thiến tức giận đến hai mắt nổi đom đóm, trực tiếp đưa điện thoại cho Cố Nguyên. Hắn lấy điện thoại trực tiếp mắng "Ngươi cái đồ hỗn trướng, muốn cùng ta đối nghịch đúng hay không?"Thanh âm quá lớn, Cố Thành Kiêu mang điện thoại cách xa tai một chút, dư quang vô tình ngắm nha đầu đang ngồi ở ghế lái phụ, ánh mắt sợ hãi giống như van cầu anh đừng bỏ cô lại.
Tay người đàn ông đè ép một chút mu bàn tay của cô "Mặc đi, ban đêm trời lạnh."
Giọng nói chầm chậm tiến vào màng nhĩ cô, ngẩng đầu lên, cô thấy khớp xuong tay của anh rất rõ ràng, ngón tay thon dài, móng tay sạch sẽ, cũng cảm nhận được nhiệt độ của ngón tay, trái tim cô vì nó nhảy loạn.
Anh mặc dù nghiêm túc lạnh lùng, nhưng đôi lúc cũng có bộ mặt quan tâm.
"Đói bụng không? Muốn ăn chút gì đó?"
"Không muốn không muốn" Lâm Thiển khéo léo lắc đầu, đối mặt với một người đàn ông trưởng thành và mạnh mẽ, cô trong nháy mắt biến thành bánh bao, trước không biết đối phương là địch hay là bạn, tốt nhất ẩn giấu thực lực.
Thế nhưng mà, bụng của cô lại bán đứng cô.
Cố Thành Kiêu nhếch mép cười "Ngoài miệng nói không muốn, nhưng thân thể cũng rất thành thật nha."
"........."dường như là người tài xế già a.
Lái xe đi kiếm quán ăn, đi được nửa đường, Cố Thành Kiêu đột nhiên có điện thoại, là trong nhà gọi tới, không cần đoán anh cũng biết cha mẹ muốn nói gì.
Cúp máy, lại reo, cúp máy, lại reo, anh thở dài một hơi có chút bất đắc dĩ nghe điện thoại.
Đầu bên kia là Diệp Thiến, như gặp quỷ phẫn nộ hét "Cha con tìm Lâm Bồi xác nhận qua, Lâm Thiển căn bản không phải con gái của ông ấy, con muốn tức chết ta à, ai không tìm lại tìm một người nam không ra nam nữ không ra nữ mang về, tuổi còn chưa tính, cha mẹ Lâm Thiển li hôn, không người quản giáo, cô là một học sinh có vấn đề, ta cùng cha con không đồng ý."
"Gạo nấu thành cơm, hai người chậm rồi."
"Em bé sinh hay không cũng được, cô ta sinh, chúng ta nuôi, cô ta không sinh, nhanh chóng phá bỏ đi."
"Mẹ, người thật quá mức."
"Quá mức chính là con, Cố Thành Kiêu." Diệp Thiến tức giận đến hai mắt nổi đom đóm, trực tiếp đưa điện thoại cho Cố Nguyên. Hắn lấy điện thoại trực tiếp mắng "Ngươi cái đồ hỗn trướng, muốn cùng ta đối nghịch đúng hay không?"
Thanh âm quá lớn, Cố Thành Kiêu mang điện thoại cách xa tai một chút, dư quang vô tình ngắm nha đầu đang ngồi ở ghế lái phụ, ánh mắt sợ hãi giống như van cầu anh đừng bỏ cô lại.
Thủ Trưởng Nhà Quyền Thế Cưới Sủng Bảo BốiTác giả: Cá CaTruyện Ngôn TìnhKhi nam nhân kia đè xuống, Lâm Thiển có cảm giác nhưng cô bất lực và không thể cưỡng lại. Nỗi đau khiến cô nếm trải được mùi vị của cuộc sống. Cô giữ thân trong trắng hơn 20 năm thế nhưng lại bị một người đàn ông già ghê tởm lấy đi. Cô không ngờ rằng người chú ruột của mình vì tiền lại đem bán mình cho một lão già hơn 50 tuổi. Cô không nên đối với bọn hắn không có tâm phòng bị. Cô hận. Không biết qua bao lâu, Lâm Thiển dần có ý thức, mở mắt ra, ở ngoài đã tờ mờ sáng, khẽ động ngón tay, cô không ngờ còn có thể cử động được. Lâm Thiển chống đỡ thân thể ngồi dậy, mái tóc ngắn gọn gàng của cô giờ phút này lộn xộn đến có chút chật vật. Cô theo bản năng xoa nhẹ mái tóc trên trán, có chút ngửa đầu, lộ rõ chiếc cằm tinh tế. Mái tóc ngắn cùng với đôi tai nhỏ, thấy rõ xương quai xanh và cổ trắng ngần, trong ánh sáng mờ nhạt, xuất hiện một chàng trai, ồ không là một thiếu nữ. Cô vội vàng dùng chăn mỏng quấn chặt lồng ngực của mình, phía dưới lớp chăn mỏng là cơ thể trơn bóng hoàn mỹ. Trong căn… Tay người đàn ông đè ép một chút mu bàn tay của cô "Mặc đi, ban đêm trời lạnh."Giọng nói chầm chậm tiến vào màng nhĩ cô, ngẩng đầu lên, cô thấy khớp xuong tay của anh rất rõ ràng, ngón tay thon dài, móng tay sạch sẽ, cũng cảm nhận được nhiệt độ của ngón tay, trái tim cô vì nó nhảy loạn.Anh mặc dù nghiêm túc lạnh lùng, nhưng đôi lúc cũng có bộ mặt quan tâm."Đói bụng không? Muốn ăn chút gì đó?""Không muốn không muốn" Lâm Thiển khéo léo lắc đầu, đối mặt với một người đàn ông trưởng thành và mạnh mẽ, cô trong nháy mắt biến thành bánh bao, trước không biết đối phương là địch hay là bạn, tốt nhất ẩn giấu thực lực.Thế nhưng mà, bụng của cô lại bán đứng cô.Cố Thành Kiêu nhếch mép cười "Ngoài miệng nói không muốn, nhưng thân thể cũng rất thành thật nha.""........."dường như là người tài xế già a.Lái xe đi kiếm quán ăn, đi được nửa đường, Cố Thành Kiêu đột nhiên có điện thoại, là trong nhà gọi tới, không cần đoán anh cũng biết cha mẹ muốn nói gì.Cúp máy, lại reo, cúp máy, lại reo, anh thở dài một hơi có chút bất đắc dĩ nghe điện thoại.Đầu bên kia là Diệp Thiến, như gặp quỷ phẫn nộ hét "Cha con tìm Lâm Bồi xác nhận qua, Lâm Thiển căn bản không phải con gái của ông ấy, con muốn tức chết ta à, ai không tìm lại tìm một người nam không ra nam nữ không ra nữ mang về, tuổi còn chưa tính, cha mẹ Lâm Thiển li hôn, không người quản giáo, cô là một học sinh có vấn đề, ta cùng cha con không đồng ý.""Gạo nấu thành cơm, hai người chậm rồi.""Em bé sinh hay không cũng được, cô ta sinh, chúng ta nuôi, cô ta không sinh, nhanh chóng phá bỏ đi.""Mẹ, người thật quá mức.""Quá mức chính là con, Cố Thành Kiêu." Diệp Thiến tức giận đến hai mắt nổi đom đóm, trực tiếp đưa điện thoại cho Cố Nguyên. Hắn lấy điện thoại trực tiếp mắng "Ngươi cái đồ hỗn trướng, muốn cùng ta đối nghịch đúng hay không?"Thanh âm quá lớn, Cố Thành Kiêu mang điện thoại cách xa tai một chút, dư quang vô tình ngắm nha đầu đang ngồi ở ghế lái phụ, ánh mắt sợ hãi giống như van cầu anh đừng bỏ cô lại.