Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 802-2: Tránh xa anh rể của em ra!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Tử Thần cười nói: "Thật sự không có, hoàn toàn là hiểu lầm. Chị, chị nghe tin vịt ở đâu thế?" " Thế có phải có một cô gái rất hay tặng quà cho em không?" "Có thì có thật, nhưng chỉ là quen biết sơ qua mà thôi, người ta để mắt đến em trai chị làm gì!" "..." Diệp Phồn Tinh coi như đã nhìn ra rồi, khả năng người khác thật sự có đuổi theo em trai mình thật thì thằng ngốc này nó cũng không biết. Diệp Tử Thần là một người rất kỳ lạ, nam giới chỉ đối tốt với nó một chút thì nó đã hoài nghi người tả " thích " nó, nhưng con gái có tấn công như thế nào nó cũng hoàn toàn không cảm giác được người ta thích nó. Trương Tâm Dao chính là bị Diệp Tử Thần hành hạ đến sắp muốn điên lên. Tên ngốc này thật sự cho rằng người khác ngày nào cũng bám lấy nó chỉ là muốn làm bạn bè đơn thuần à? Ngu si. Diệp Phồn Tinh cũng không buồn nói đến. Lúc Cô cùng Diệp Tử Thần nói chuyện trời đất, Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, ngón tay đặt ở trên đầu gối, nhẹ nhàng gõ, không biết đang suy nghĩ gì. "Anh rể." Diệp Tử Thần đi tới, rất thân mật mà ngồi xuống bên cạnh Phó Cảnh Ngộ. Tiếp xúc qua với Phó Cảnh Ngộ mấy lần, Diệp Tử Thần hiện tại đã không còn sợ anh như trước nữa. Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, nhìn tên tiểu tình địch đột nhiên đến gần, " Sao thế?" Nếu không phải là em trai ruột của Diệp Phồn Tinh, em vợ của mình thì chắc chắn Phó Cảnh Ngộ đã ném tên nhóc này ra ngoài. Mà bây giờ, mặc kệ trong lòng có khó chịu thế nào, anh vẫn đều rất đúng mực với Diệp Tử Thần. Diệp Tử Thần nhìn Phó Cảnh Ngộ, đề nghị " Em có lời muốn nói với anh, em muốn nhờ anh giúp em một việc." Nụ cười trên mặt cậu ta rất xu nịnh, Diệp Phồn Tinh nhíu mày một cái, không biết tại sao, cô luôn cảm thấy Diệp Tử Thần nhà có có chút tố chất tiểu Thụ, lại cộng thêm em trai cô dáng dấp vốn đặc ẻo lả, làm cho Diệp Phồn Tinh càng thêm lo lắng cho đời sau của nhà họ Diệp. Không phải thằng nhóc này nhìn thấy anh rể nó đẹp trai nên chuyển chủ ý lên người anh rể chứ? Bản thân mình là chị ruột mà cũng chưa từng thấy nó ân cần như vậy bao giờ. Diệp Phồn Tinh phòng bị nói: " Em nói gì thì cứ nói đi, Xán lại gần anh rể em như vậy làm cái gì?" Có ai như mật không, thấy vợ chồng nhà này ghen đáng yêu hết sức! 

Diệp Tử Thần cười nói: "Thật sự không có, hoàn toàn là hiểu lầm. Chị, chị nghe tin vịt ở đâu thế?" 

" Thế có phải có một cô gái rất hay tặng quà cho em không?" 

"Có thì có thật, nhưng chỉ là quen biết sơ qua mà thôi, người ta để mắt đến em trai chị làm gì!" 

"..." Diệp Phồn Tinh coi như đã nhìn ra rồi, khả năng người khác thật sự có đuổi theo em trai mình thật thì thằng ngốc này nó cũng không biết. 

Diệp Tử Thần là một người rất kỳ lạ, nam giới chỉ đối tốt với nó một chút thì nó đã hoài nghi người tả " thích " nó, nhưng con gái có tấn công như thế nào nó cũng hoàn toàn không cảm giác được người ta thích nó. 

Trương Tâm Dao chính là bị Diệp Tử Thần hành hạ đến sắp muốn điên lên. 

Tên ngốc này thật sự cho rằng người khác ngày nào cũng bám lấy nó chỉ là muốn làm bạn bè đơn thuần à? 

Ngu si. 

Diệp Phồn Tinh cũng không buồn nói đến. 

Lúc Cô cùng Diệp Tử Thần nói chuyện trời đất, Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, ngón tay đặt ở trên đầu gối, nhẹ nhàng gõ, không biết đang suy nghĩ gì. 

"Anh rể." Diệp Tử Thần đi tới, rất thân mật mà ngồi xuống bên cạnh Phó Cảnh Ngộ. 

Tiếp xúc qua với Phó Cảnh Ngộ mấy lần, Diệp Tử Thần hiện tại đã không còn sợ anh như trước nữa. 

Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, nhìn tên tiểu tình địch đột nhiên đến gần, " Sao thế?" 

Nếu không phải là em trai ruột của Diệp Phồn Tinh, em vợ của mình thì chắc chắn Phó Cảnh Ngộ đã ném tên nhóc này ra ngoài. 

Mà bây giờ, mặc kệ trong lòng có khó chịu thế nào, anh vẫn đều rất đúng mực với Diệp Tử Thần. 

Diệp Tử Thần nhìn Phó Cảnh Ngộ, đề nghị " Em có lời muốn nói với anh, em muốn nhờ anh giúp em một việc." 

Nụ cười trên mặt cậu ta rất xu nịnh, Diệp Phồn Tinh nhíu mày một cái, không biết tại sao, cô luôn cảm thấy Diệp Tử Thần nhà có có chút tố chất tiểu Thụ, lại cộng thêm em trai cô dáng dấp vốn đặc ẻo lả, làm cho Diệp Phồn Tinh càng thêm lo lắng cho đời sau của nhà họ Diệp. 

Không phải thằng nhóc này nhìn thấy anh rể nó đẹp trai nên chuyển chủ ý lên người anh rể chứ? 

Bản thân mình là chị ruột mà cũng chưa từng thấy nó ân cần như vậy bao giờ. 

Diệp Phồn Tinh phòng bị nói: " Em nói gì thì cứ nói đi, Xán lại gần anh rể em như vậy làm cái gì?" 

Có ai như mật không, thấy vợ chồng nhà này ghen đáng yêu hết sức! 

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Tử Thần cười nói: "Thật sự không có, hoàn toàn là hiểu lầm. Chị, chị nghe tin vịt ở đâu thế?" " Thế có phải có một cô gái rất hay tặng quà cho em không?" "Có thì có thật, nhưng chỉ là quen biết sơ qua mà thôi, người ta để mắt đến em trai chị làm gì!" "..." Diệp Phồn Tinh coi như đã nhìn ra rồi, khả năng người khác thật sự có đuổi theo em trai mình thật thì thằng ngốc này nó cũng không biết. Diệp Tử Thần là một người rất kỳ lạ, nam giới chỉ đối tốt với nó một chút thì nó đã hoài nghi người tả " thích " nó, nhưng con gái có tấn công như thế nào nó cũng hoàn toàn không cảm giác được người ta thích nó. Trương Tâm Dao chính là bị Diệp Tử Thần hành hạ đến sắp muốn điên lên. Tên ngốc này thật sự cho rằng người khác ngày nào cũng bám lấy nó chỉ là muốn làm bạn bè đơn thuần à? Ngu si. Diệp Phồn Tinh cũng không buồn nói đến. Lúc Cô cùng Diệp Tử Thần nói chuyện trời đất, Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, ngón tay đặt ở trên đầu gối, nhẹ nhàng gõ, không biết đang suy nghĩ gì. "Anh rể." Diệp Tử Thần đi tới, rất thân mật mà ngồi xuống bên cạnh Phó Cảnh Ngộ. Tiếp xúc qua với Phó Cảnh Ngộ mấy lần, Diệp Tử Thần hiện tại đã không còn sợ anh như trước nữa. Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, nhìn tên tiểu tình địch đột nhiên đến gần, " Sao thế?" Nếu không phải là em trai ruột của Diệp Phồn Tinh, em vợ của mình thì chắc chắn Phó Cảnh Ngộ đã ném tên nhóc này ra ngoài. Mà bây giờ, mặc kệ trong lòng có khó chịu thế nào, anh vẫn đều rất đúng mực với Diệp Tử Thần. Diệp Tử Thần nhìn Phó Cảnh Ngộ, đề nghị " Em có lời muốn nói với anh, em muốn nhờ anh giúp em một việc." Nụ cười trên mặt cậu ta rất xu nịnh, Diệp Phồn Tinh nhíu mày một cái, không biết tại sao, cô luôn cảm thấy Diệp Tử Thần nhà có có chút tố chất tiểu Thụ, lại cộng thêm em trai cô dáng dấp vốn đặc ẻo lả, làm cho Diệp Phồn Tinh càng thêm lo lắng cho đời sau của nhà họ Diệp. Không phải thằng nhóc này nhìn thấy anh rể nó đẹp trai nên chuyển chủ ý lên người anh rể chứ? Bản thân mình là chị ruột mà cũng chưa từng thấy nó ân cần như vậy bao giờ. Diệp Phồn Tinh phòng bị nói: " Em nói gì thì cứ nói đi, Xán lại gần anh rể em như vậy làm cái gì?" Có ai như mật không, thấy vợ chồng nhà này ghen đáng yêu hết sức! 

Chương 802-2: Tránh xa anh rể của em ra!