Tác giả:

Mặt trời đã ló dạng sau những dám mây trắng bồng bềnh, những tia nắng buổi sớm đã vội chen chút nhau rọi thẳng vào một khung cửa kính của tầng hai trong căn biệt thự 4tầng màu xanh lá non. Rọi thẳng vào gương mặt nó-gương mặt tựa thiên thần đang say giấc trên chiếc giường có ga trải màu hồng. Nó khẽ cựa người, chân mày thanh tú phút chóc chau lại. Khó chịu với cái thứ ánh sáng chiếu vào kẽ mắt, nó lấy tay che lại và từ từ mở mắt ra. Chộp lấy chiếc iphone 6 và khởi động máy: -8h,Còn sớm chánnnnnnnn-giọng nó nhão nhẹt Thế là thẳng tay quăn điện thoại xuống sàn không thương tiếc (tội nghiệp bé điện thoại quá), kéo rèm cửa chặn những tia nắng kia, thế là xong, nó nằm phịch xuống giường ngủ tiếp…… Nhưng 1ph… 2ph… 3ph... Ông trời dường như không cho phép nó tiếp tục thi hàng cái "công việc thiêng liêng" này nữa thì phải, nó trằn trọc không thể ngủ tiếp được:'( Linh tính như thúc ép nó làm1cái gì đó mà phải là ngay và luôn bây giờ mới được hay sao ấy! Tức tối, nó lồm cồm bò dậy, xỏ đôi dép…

Chương 5: Kết thúc quá khứ_ hận thù chôn vùi

Tiểu Thư Siêu Quậy - Oanh ShinTác giả: Oanh ShinMặt trời đã ló dạng sau những dám mây trắng bồng bềnh, những tia nắng buổi sớm đã vội chen chút nhau rọi thẳng vào một khung cửa kính của tầng hai trong căn biệt thự 4tầng màu xanh lá non. Rọi thẳng vào gương mặt nó-gương mặt tựa thiên thần đang say giấc trên chiếc giường có ga trải màu hồng. Nó khẽ cựa người, chân mày thanh tú phút chóc chau lại. Khó chịu với cái thứ ánh sáng chiếu vào kẽ mắt, nó lấy tay che lại và từ từ mở mắt ra. Chộp lấy chiếc iphone 6 và khởi động máy: -8h,Còn sớm chánnnnnnnn-giọng nó nhão nhẹt Thế là thẳng tay quăn điện thoại xuống sàn không thương tiếc (tội nghiệp bé điện thoại quá), kéo rèm cửa chặn những tia nắng kia, thế là xong, nó nằm phịch xuống giường ngủ tiếp…… Nhưng 1ph… 2ph… 3ph... Ông trời dường như không cho phép nó tiếp tục thi hàng cái "công việc thiêng liêng" này nữa thì phải, nó trằn trọc không thể ngủ tiếp được:'( Linh tính như thúc ép nó làm1cái gì đó mà phải là ngay và luôn bây giờ mới được hay sao ấy! Tức tối, nó lồm cồm bò dậy, xỏ đôi dép… -Mày là..... Trent....-winner gằng giọng- Thì sao?- trenter nhếch mép-Vậy...chắc mày...là Korn hả?- Win quay sang Korn, chính xác là nhìn 2khẩu súng lục dưới bụng cậuĐám đông nhào nháo cả lên, lại bất ngờ khác, không những là trent mà còn có Korn. Vậy chắc không đoán cũng biết, hai người còn lại là...- That's right (chính xác)- korn trả lờiMáu Winnet bắt đầu nóng lên, chỉ tay sang trái..bắt đầu để ý thanh kiếm Nhật dắt phía trong áo jakling- Mày...là Jakl???-...- jakling im lặng đồng nghĩa cho việc thừa nhậnNhìn về phía thân ảnh cuối cùng_thân ảnh phía sau JaklingGiờ win mới để ý....Mái tóc nâu đặc trưng không thể giấu nỗi trong màn đêm, chiếc khuyên tai kim cương trắng đơn điệu không bao giờ lỗi thời. Dáng đứng hiên ngang không ai sánh bằng được...quá quen thuộc....đây màThật đáng tiếcGiờ winner mới nhận ra, tự trách mình quá ngu. Sao lại sơ suất như vậy chứ.Ch* chết~~~~~- Thằng kia.......quay mặt lại đây........-win-....- im lặng- Nè...thằng kia...điếc à?-...-im lặng-... Mày nghe tao nói gì không, thằng ch*___-winner dường hét lớn1s2s3s- Từ khi nào mà mày dám ra lệnh cho tao thế?!???Hắn từ từ quay người lại như đáp ứng mong muốn của kẻ ngông cuồng vừa gọi mình....Bóng tối bao trùm cả màn đêm tĩnh mịch, ánh trăng le lói, quá yếu ớt không đủ thắp sáng cả bầu trời rộng lớn...........nhưng nó cố gắng chiếu rọi vào 2thân ảnh nam nhi nào đó........... Đang nhìn nhau..Một thân ảnh với đôi mắt rực lửa câm hờn như muốn ăn tươi nuốt sống đối phươngMột thân ảnh với đôi mắt lạnh câm lãnh đạm dấy lên chút thù hận........Korn nhìn hắn, ánh mắt pha nét cười:- lúc nào cũng dành màn hay nhấtTrent vô tư lôi cái hột quẹt Zipbô ra nghịch, bật tắt, bật tắt, bật rồi tắt,....Chợt buộc miệng nói- Màu mè quáJakling giương ánh mắt đầy bất lực nhìn thằng bạn thân, lẩm bẩm- Dựa mỏi cả lưng(>

-Mày là..... Trent....-winner gằng giọng

- Thì sao?- trenter nhếch mép

-Vậy...chắc mày...là Korn hả?- Win quay sang Korn, chính xác là nhìn 2khẩu súng lục dưới bụng cậu

Đám đông nhào nháo cả lên, lại bất ngờ khác, không những là trent mà còn có Korn. Vậy chắc không đoán cũng biết, hai người còn lại là...

- That's right (chính xác)- korn trả lời

Máu Winnet bắt đầu nóng lên, chỉ tay sang trái..bắt đầu để ý thanh kiếm Nhật dắt phía trong áo jakling

- Mày...là Jakl???

-...- jakling im lặng đồng nghĩa cho việc thừa nhận

Nhìn về phía thân ảnh cuối cùng_thân ảnh phía sau Jakling

Giờ win mới để ý....

Mái tóc nâu đặc trưng không thể giấu nỗi trong màn đêm, chiếc khuyên tai kim cương trắng đơn điệu không bao giờ lỗi thời. Dáng đứng hiên ngang không ai sánh bằng được...quá quen thuộc....đây mà

Thật đáng tiếc

Giờ winner mới nhận ra, tự trách mình quá ngu. Sao lại sơ suất như vậy chứ.

Ch* chết~~~~~

- Thằng kia.......quay mặt lại đây........-win

-....- im lặng

- Nè...thằng kia...điếc à?

-...-im lặng

-... Mày nghe tao nói gì không, thằng ch*___-winner dường hét lớn

1s

2s

3s

- Từ khi nào mà mày dám ra lệnh cho tao thế?!???

Hắn từ từ quay người lại như đáp ứng mong muốn của kẻ ngông cuồng vừa gọi mình....

Bóng tối bao trùm cả màn đêm tĩnh mịch, ánh trăng le lói, quá yếu ớt không đủ thắp sáng cả bầu trời rộng lớn...........nhưng nó cố gắng chiếu rọi vào 2thân ảnh nam nhi nào đó........... Đang nhìn nhau..

Một thân ảnh với đôi mắt rực lửa câm hờn như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương

Một thân ảnh với đôi mắt lạnh câm lãnh đạm dấy lên chút thù hận........

Korn nhìn hắn, ánh mắt pha nét cười:

- lúc nào cũng dành màn hay nhất

Trent vô tư lôi cái hột quẹt Zipbô ra nghịch, bật tắt, bật tắt, bật rồi tắt,....

Chợt buộc miệng nói

- Màu mè quá

Jakling giương ánh mắt đầy bất lực nhìn thằng bạn thân, lẩm bẩm

- Dựa mỏi cả lưng(>

Tiểu Thư Siêu Quậy - Oanh ShinTác giả: Oanh ShinMặt trời đã ló dạng sau những dám mây trắng bồng bềnh, những tia nắng buổi sớm đã vội chen chút nhau rọi thẳng vào một khung cửa kính của tầng hai trong căn biệt thự 4tầng màu xanh lá non. Rọi thẳng vào gương mặt nó-gương mặt tựa thiên thần đang say giấc trên chiếc giường có ga trải màu hồng. Nó khẽ cựa người, chân mày thanh tú phút chóc chau lại. Khó chịu với cái thứ ánh sáng chiếu vào kẽ mắt, nó lấy tay che lại và từ từ mở mắt ra. Chộp lấy chiếc iphone 6 và khởi động máy: -8h,Còn sớm chánnnnnnnn-giọng nó nhão nhẹt Thế là thẳng tay quăn điện thoại xuống sàn không thương tiếc (tội nghiệp bé điện thoại quá), kéo rèm cửa chặn những tia nắng kia, thế là xong, nó nằm phịch xuống giường ngủ tiếp…… Nhưng 1ph… 2ph… 3ph... Ông trời dường như không cho phép nó tiếp tục thi hàng cái "công việc thiêng liêng" này nữa thì phải, nó trằn trọc không thể ngủ tiếp được:'( Linh tính như thúc ép nó làm1cái gì đó mà phải là ngay và luôn bây giờ mới được hay sao ấy! Tức tối, nó lồm cồm bò dậy, xỏ đôi dép… -Mày là..... Trent....-winner gằng giọng- Thì sao?- trenter nhếch mép-Vậy...chắc mày...là Korn hả?- Win quay sang Korn, chính xác là nhìn 2khẩu súng lục dưới bụng cậuĐám đông nhào nháo cả lên, lại bất ngờ khác, không những là trent mà còn có Korn. Vậy chắc không đoán cũng biết, hai người còn lại là...- That's right (chính xác)- korn trả lờiMáu Winnet bắt đầu nóng lên, chỉ tay sang trái..bắt đầu để ý thanh kiếm Nhật dắt phía trong áo jakling- Mày...là Jakl???-...- jakling im lặng đồng nghĩa cho việc thừa nhậnNhìn về phía thân ảnh cuối cùng_thân ảnh phía sau JaklingGiờ win mới để ý....Mái tóc nâu đặc trưng không thể giấu nỗi trong màn đêm, chiếc khuyên tai kim cương trắng đơn điệu không bao giờ lỗi thời. Dáng đứng hiên ngang không ai sánh bằng được...quá quen thuộc....đây màThật đáng tiếcGiờ winner mới nhận ra, tự trách mình quá ngu. Sao lại sơ suất như vậy chứ.Ch* chết~~~~~- Thằng kia.......quay mặt lại đây........-win-....- im lặng- Nè...thằng kia...điếc à?-...-im lặng-... Mày nghe tao nói gì không, thằng ch*___-winner dường hét lớn1s2s3s- Từ khi nào mà mày dám ra lệnh cho tao thế?!???Hắn từ từ quay người lại như đáp ứng mong muốn của kẻ ngông cuồng vừa gọi mình....Bóng tối bao trùm cả màn đêm tĩnh mịch, ánh trăng le lói, quá yếu ớt không đủ thắp sáng cả bầu trời rộng lớn...........nhưng nó cố gắng chiếu rọi vào 2thân ảnh nam nhi nào đó........... Đang nhìn nhau..Một thân ảnh với đôi mắt rực lửa câm hờn như muốn ăn tươi nuốt sống đối phươngMột thân ảnh với đôi mắt lạnh câm lãnh đạm dấy lên chút thù hận........Korn nhìn hắn, ánh mắt pha nét cười:- lúc nào cũng dành màn hay nhấtTrent vô tư lôi cái hột quẹt Zipbô ra nghịch, bật tắt, bật tắt, bật rồi tắt,....Chợt buộc miệng nói- Màu mè quáJakling giương ánh mắt đầy bất lực nhìn thằng bạn thân, lẩm bẩm- Dựa mỏi cả lưng(>

Chương 5: Kết thúc quá khứ_ hận thù chôn vùi