Lý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*…

Chương 35

Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Lý Hạo đưa Vương Văn Bân đi rồi sau đó trở về đến công ty."Đại thiếu..." Vừa nhìn thấy Lý Hạo, Trương Giang lại như cái hồn ma hướng về hắn bay tới. "Cùng tiểu Bân tử nhà cậu tháng ngày bên nhau vui vẻ không? Nhìn vành mắt đen ta này, nhìn cánh tay nhỏ bé của ta này... Cậu cùng tiểu Bân tử nhà cậu vui vẻ, ta lại phải tăng ca!!!"Lý Hạo liếc nhìn Trương Giang kia mang theo hai cái mắt đen thật to tràn đầy oán hận, rốt cục ân xá hắn: "Ngày hôm nay cậu liền trở về nghỉ ngơi thật tốt đi, bên này công việc ta đến xử lý. ""Đại thiếu cậu thật tốt ~" vừa được ân xá Trương Giang lập tức thay đổi gương mặt, "Vậy ngài bận bịu, tiểu nhân ta liền xin được cáo lui trước. "Lý Hạo cười xem Trương Giang giở trò xong bảo: "Còn không chịu đi? Vậy nếu cậu cũng đừng đi nữa. ""Đi đi! Lập tức đi!" Trương Giang lấy áo khoác của mình. "Xèo" liền biến mất trước mắt Lý Hạo."Đức hạnh!" Lý Hạo cười mắng một tiếng, xoay người liền đi đến phòng làm việc của mình xử lý văn kiện khảo sát thị trường.Vương Văn Bân trên xe xóc nảy hai giờ, lại ngồi nửa giờ trên ô tô mới đến nhà.Về đến nhà hắn ngay lập tức gọi điện thoại cho Lý Hạo báo bình an. Định là nói nhiều lời một chút, thế nhưng bởi vì ngày mai anh hai hắn liền phải cử hành tiệc rượu, bởi thế Vương Văn Bân bị mẹ của hắn kéo đi xào rau, liền cũng chỉ cùng Lý Hạo nói chuyện được mấy phút điện thoại.Thật vất vả đến 10 giờ tối mới hết bận, Vương Văn Bân lập tức cho Lý Hạo gọi điện thoại. Kết quả Lý Hạo lại không có tiếp nghe!?Vương Văn Bân chưa từ bỏ ý định, lại liên tục gọi 5, 6 lần. Thật là đều là không có ai tiếp nghe.Vương Văn Bân hơi buồn bực, nghĩ hắn có phải là tức rồi, thật là buổi chiều nói cho hắn mình cần giúp đỡ bố trí tiệc rượu, ngữ khí của hắn cũng không có cái gì khác thường a.Liền như vậy nghĩ đi nghĩ lại, Vương Văn Bân chậm rãi ngủ.

Lý Hạo đưa Vương Văn Bân đi rồi sau đó trở về đến công ty.

"Đại thiếu..." Vừa nhìn thấy Lý Hạo, Trương Giang lại như cái hồn ma hướng về hắn bay tới. "Cùng tiểu Bân tử nhà cậu tháng ngày bên nhau vui vẻ không? Nhìn vành mắt đen ta này, nhìn cánh tay nhỏ bé của ta này... Cậu cùng tiểu Bân tử nhà cậu vui vẻ, ta lại phải tăng ca!!!"

Lý Hạo liếc nhìn Trương Giang kia mang theo hai cái mắt đen thật to tràn đầy oán hận, rốt cục ân xá hắn: "Ngày hôm nay cậu liền trở về nghỉ ngơi thật tốt đi, bên này công việc ta đến xử lý. "

"Đại thiếu cậu thật tốt ~" vừa được ân xá Trương Giang lập tức thay đổi gương mặt, "Vậy ngài bận bịu, tiểu nhân ta liền xin được cáo lui trước. "

Lý Hạo cười xem Trương Giang giở trò xong bảo: "Còn không chịu đi? Vậy nếu cậu cũng đừng đi nữa. "

"Đi đi! Lập tức đi!" Trương Giang lấy áo khoác của mình. "Xèo" liền biến mất trước mắt Lý Hạo.

"Đức hạnh!" Lý Hạo cười mắng một tiếng, xoay người liền đi đến phòng làm việc của mình xử lý văn kiện khảo sát thị trường.

Vương Văn Bân trên xe xóc nảy hai giờ, lại ngồi nửa giờ trên ô tô mới đến nhà.

Về đến nhà hắn ngay lập tức gọi điện thoại cho Lý Hạo báo bình an. Định là nói nhiều lời một chút, thế nhưng bởi vì ngày mai anh hai hắn liền phải cử hành tiệc rượu, bởi thế Vương Văn Bân bị mẹ của hắn kéo đi xào rau, liền cũng chỉ cùng Lý Hạo nói chuyện được mấy phút điện thoại.

Thật vất vả đến 10 giờ tối mới hết bận, Vương Văn Bân lập tức cho Lý Hạo gọi điện thoại. Kết quả Lý Hạo lại không có tiếp nghe!?

Vương Văn Bân chưa từ bỏ ý định, lại liên tục gọi 5, 6 lần. Thật là đều là không có ai tiếp nghe.

Vương Văn Bân hơi buồn bực, nghĩ hắn có phải là tức rồi, thật là buổi chiều nói cho hắn mình cần giúp đỡ bố trí tiệc rượu, ngữ khí của hắn cũng không có cái gì khác thường a.

Liền như vậy nghĩ đi nghĩ lại, Vương Văn Bân chậm rãi ngủ.

Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Lý Hạo đưa Vương Văn Bân đi rồi sau đó trở về đến công ty."Đại thiếu..." Vừa nhìn thấy Lý Hạo, Trương Giang lại như cái hồn ma hướng về hắn bay tới. "Cùng tiểu Bân tử nhà cậu tháng ngày bên nhau vui vẻ không? Nhìn vành mắt đen ta này, nhìn cánh tay nhỏ bé của ta này... Cậu cùng tiểu Bân tử nhà cậu vui vẻ, ta lại phải tăng ca!!!"Lý Hạo liếc nhìn Trương Giang kia mang theo hai cái mắt đen thật to tràn đầy oán hận, rốt cục ân xá hắn: "Ngày hôm nay cậu liền trở về nghỉ ngơi thật tốt đi, bên này công việc ta đến xử lý. ""Đại thiếu cậu thật tốt ~" vừa được ân xá Trương Giang lập tức thay đổi gương mặt, "Vậy ngài bận bịu, tiểu nhân ta liền xin được cáo lui trước. "Lý Hạo cười xem Trương Giang giở trò xong bảo: "Còn không chịu đi? Vậy nếu cậu cũng đừng đi nữa. ""Đi đi! Lập tức đi!" Trương Giang lấy áo khoác của mình. "Xèo" liền biến mất trước mắt Lý Hạo."Đức hạnh!" Lý Hạo cười mắng một tiếng, xoay người liền đi đến phòng làm việc của mình xử lý văn kiện khảo sát thị trường.Vương Văn Bân trên xe xóc nảy hai giờ, lại ngồi nửa giờ trên ô tô mới đến nhà.Về đến nhà hắn ngay lập tức gọi điện thoại cho Lý Hạo báo bình an. Định là nói nhiều lời một chút, thế nhưng bởi vì ngày mai anh hai hắn liền phải cử hành tiệc rượu, bởi thế Vương Văn Bân bị mẹ của hắn kéo đi xào rau, liền cũng chỉ cùng Lý Hạo nói chuyện được mấy phút điện thoại.Thật vất vả đến 10 giờ tối mới hết bận, Vương Văn Bân lập tức cho Lý Hạo gọi điện thoại. Kết quả Lý Hạo lại không có tiếp nghe!?Vương Văn Bân chưa từ bỏ ý định, lại liên tục gọi 5, 6 lần. Thật là đều là không có ai tiếp nghe.Vương Văn Bân hơi buồn bực, nghĩ hắn có phải là tức rồi, thật là buổi chiều nói cho hắn mình cần giúp đỡ bố trí tiệc rượu, ngữ khí của hắn cũng không có cái gì khác thường a.Liền như vậy nghĩ đi nghĩ lại, Vương Văn Bân chậm rãi ngủ.

Chương 35