Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 109: Anh không nuôi nổi tôi? (2)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Người đàn ông kia sẽ không vĩnh viễn bao dung cho sự kiêu căng của cô, một hai lần còn có thể, thời gian dài sẽ chán ghét.Cho nên Lan San bây giờ đối xử với Minh Dạ trừ bình tĩnh cũng chỉ có bình tĩnh, không làm hành động gì mờ ám, lời nói mờ ám cũng không có, gặp mặt thì tối đa cô cũng chỉ cười hỏi:"Về rồi?""Ăn cơm không?""Hôm nay thời tiết hình như rất lạnh?""Muốn uống nước không?"Tới tới lui lui cũng chỉ có mấy câu này.Minh Dạ thì vẫn như vậy, yên lặng, lạnh lùng, bí ẩn, thần bí như bóng đêm vậy, lúc anh nhìn Lan San, luôn khiến cô muốn giấu mình đi.Dưới ánh mắt của anh, tất cả những tính toán nhỏ nhặt của cô đều bị lộ ra dưới ánh mặt trời..........Một lát mưa một lát lạnh, những ngày cuối thu, thời tiết dần dần lạnh xuống, hiếm khi có một ngày thời tiết tốt nắng chói chang.Lan San rảnh rỗi đến hốt hoảng, thấy người giúp việc đang cắt cỏ, cảm thấy thú vị, chạy ra xem náo nhiệt.Chân cô không mang giày trực tiếp giẫm lên mặt cỏ, trong tay cầm một cái kéo lớn cùng học người làm nhà họ Minh cắt cỏ.Dẫm lên cỏ mới cắt, đâm đâm, nhưng mà không đau, còn vô cùng thoải mái, Lan San nhịn không được nằm xuống, lăn qua lộn lại mấy vòng...Giữa lúc quay cuồng thì giống như thấy trước cửa sổ lầu hai tiền có một người đang đứng, đang nhìn về phía cô.Lan San dừng lại, cẩn thận nhìn lại, quả thực nhìn thấy rõ bóng dáng cao lớn của Minh Dạ đứng bên cửa sổ.Trên người như được phủ một tầng ánh sáng vàng nhạt, cao quý như một vị thần, không biết đứng đã bên cửa sổ nhìn cô bao lâu,.Nắng giữa trưa cuối mùa thu, vô cùng tươi đẹp, rất ấm, nắng ấm chiếu lên người, nên Minh Dạ có vẻ cũng trở nên ấm áp.Khoảng cách có hơi xa không thấy rõ mặt mày của anh, nhưng là Lan San cảm thấy, nhất định anh đang cười nhạo cô.Lan San cuống quít đứng lên, cúi đầu xấu hổ cọ cọ chân, xoay người không dám nhìn Minh Dạ, vội vàng chạy vào nhà.Nhịn không được oán thầm trong lòng, anh về lúc nào vậy, sao không thấy chút tiếng động gì cả? Nếu biết anh ở nhà, nói gì cô cũng sẽ không chạy ra ngoài phát điên.Chạy vào phòng bếp, rót cốc nước, lúc đi ra, vừa lúc thấy Minh Dạ đi xuống, Lan San nhớ tới vừa nãy mình lăn lộn thế nào, vành tai nóng lên, không dám nhìn anh.

Người đàn ông kia sẽ không vĩnh viễn bao dung cho sự kiêu căng của cô, một hai lần còn có thể, thời gian dài sẽ chán ghét.

Cho nên Lan San bây giờ đối xử với Minh Dạ trừ bình tĩnh cũng chỉ có bình tĩnh, không làm hành động gì mờ ám, lời nói mờ ám cũng không có, gặp mặt thì tối đa cô cũng chỉ cười hỏi:

"Về rồi?"

"Ăn cơm không?"

"Hôm nay thời tiết hình như rất lạnh?"

"Muốn uống nước không?"

Tới tới lui lui cũng chỉ có mấy câu này.

Minh Dạ thì vẫn như vậy, yên lặng, lạnh lùng, bí ẩn, thần bí như bóng đêm vậy, lúc anh nhìn Lan San, luôn khiến cô muốn giấu mình đi.

Dưới ánh mắt của anh, tất cả những tính toán nhỏ nhặt của cô đều bị lộ ra dưới ánh mặt trời.

.........

Một lát mưa một lát lạnh, những ngày cuối thu, thời tiết dần dần lạnh xuống, hiếm khi có một ngày thời tiết tốt nắng chói chang.

Lan San rảnh rỗi đến hốt hoảng, thấy người giúp việc đang cắt cỏ, cảm thấy thú vị, chạy ra xem náo nhiệt.

Chân cô không mang giày trực tiếp giẫm lên mặt cỏ, trong tay cầm một cái kéo lớn cùng học người làm nhà họ Minh cắt cỏ.

Dẫm lên cỏ mới cắt, đâm đâm, nhưng mà không đau, còn vô cùng thoải mái, Lan San nhịn không được nằm xuống, lăn qua lộn lại mấy vòng...

Giữa lúc quay cuồng thì giống như thấy trước cửa sổ lầu hai tiền có một người đang đứng, đang nhìn về phía cô.

Lan San dừng lại, cẩn thận nhìn lại, quả thực nhìn thấy rõ bóng dáng cao lớn của Minh Dạ đứng bên cửa sổ.

Trên người như được phủ một tầng ánh sáng vàng nhạt, cao quý như một vị thần, không biết đứng đã bên cửa sổ nhìn cô bao lâu,.

Nắng giữa trưa cuối mùa thu, vô cùng tươi đẹp, rất ấm, nắng ấm chiếu lên người, nên Minh Dạ có vẻ cũng trở nên ấm áp.

Khoảng cách có hơi xa không thấy rõ mặt mày của anh, nhưng là Lan San cảm thấy, nhất định anh đang cười nhạo cô.

Lan San cuống quít đứng lên, cúi đầu xấu hổ cọ cọ chân, xoay người không dám nhìn Minh Dạ, vội vàng chạy vào nhà.

Nhịn không được oán thầm trong lòng, anh về lúc nào vậy, sao không thấy chút tiếng động gì cả? Nếu biết anh ở nhà, nói gì cô cũng sẽ không chạy ra ngoài phát điên.

Chạy vào phòng bếp, rót cốc nước, lúc đi ra, vừa lúc thấy Minh Dạ đi xuống, Lan San nhớ tới vừa nãy mình lăn lộn thế nào, vành tai nóng lên, không dám nhìn anh.

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Người đàn ông kia sẽ không vĩnh viễn bao dung cho sự kiêu căng của cô, một hai lần còn có thể, thời gian dài sẽ chán ghét.Cho nên Lan San bây giờ đối xử với Minh Dạ trừ bình tĩnh cũng chỉ có bình tĩnh, không làm hành động gì mờ ám, lời nói mờ ám cũng không có, gặp mặt thì tối đa cô cũng chỉ cười hỏi:"Về rồi?""Ăn cơm không?""Hôm nay thời tiết hình như rất lạnh?""Muốn uống nước không?"Tới tới lui lui cũng chỉ có mấy câu này.Minh Dạ thì vẫn như vậy, yên lặng, lạnh lùng, bí ẩn, thần bí như bóng đêm vậy, lúc anh nhìn Lan San, luôn khiến cô muốn giấu mình đi.Dưới ánh mắt của anh, tất cả những tính toán nhỏ nhặt của cô đều bị lộ ra dưới ánh mặt trời..........Một lát mưa một lát lạnh, những ngày cuối thu, thời tiết dần dần lạnh xuống, hiếm khi có một ngày thời tiết tốt nắng chói chang.Lan San rảnh rỗi đến hốt hoảng, thấy người giúp việc đang cắt cỏ, cảm thấy thú vị, chạy ra xem náo nhiệt.Chân cô không mang giày trực tiếp giẫm lên mặt cỏ, trong tay cầm một cái kéo lớn cùng học người làm nhà họ Minh cắt cỏ.Dẫm lên cỏ mới cắt, đâm đâm, nhưng mà không đau, còn vô cùng thoải mái, Lan San nhịn không được nằm xuống, lăn qua lộn lại mấy vòng...Giữa lúc quay cuồng thì giống như thấy trước cửa sổ lầu hai tiền có một người đang đứng, đang nhìn về phía cô.Lan San dừng lại, cẩn thận nhìn lại, quả thực nhìn thấy rõ bóng dáng cao lớn của Minh Dạ đứng bên cửa sổ.Trên người như được phủ một tầng ánh sáng vàng nhạt, cao quý như một vị thần, không biết đứng đã bên cửa sổ nhìn cô bao lâu,.Nắng giữa trưa cuối mùa thu, vô cùng tươi đẹp, rất ấm, nắng ấm chiếu lên người, nên Minh Dạ có vẻ cũng trở nên ấm áp.Khoảng cách có hơi xa không thấy rõ mặt mày của anh, nhưng là Lan San cảm thấy, nhất định anh đang cười nhạo cô.Lan San cuống quít đứng lên, cúi đầu xấu hổ cọ cọ chân, xoay người không dám nhìn Minh Dạ, vội vàng chạy vào nhà.Nhịn không được oán thầm trong lòng, anh về lúc nào vậy, sao không thấy chút tiếng động gì cả? Nếu biết anh ở nhà, nói gì cô cũng sẽ không chạy ra ngoài phát điên.Chạy vào phòng bếp, rót cốc nước, lúc đi ra, vừa lúc thấy Minh Dạ đi xuống, Lan San nhớ tới vừa nãy mình lăn lộn thế nào, vành tai nóng lên, không dám nhìn anh.

Chương 109: Anh không nuôi nổi tôi? (2)