Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 111: Anh không nuôi nổi tôi? (4)

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… "Đương nhiên không.” Cho dù có một trăm Lan San, anh cũng nuôi nổi, còn có thể nuôi rất tốt.Mỗi lần nhìn đến hóa đơn tiêu tiền của cô, anh luôn có cảm giác thỏa mãn kì lạ.Ngay cả công tác cũng không còn buồn tẻ, giống như là, cô đã cho anh một động lực nào đó.Lan San bĩu môi: “Vậy thì tôi đi làm làm gì. Hay là... Anh không định nuôi tôi nữa hả?"Cô thích những ngày làm sâu gạo ăn rồi chờ chết, không cần làm việc gì, ngẫu nhiên cầm tiền con trai cho yên tâm thoải mái ra ngoài tiêu xài, mua sắm.Lan San không phải kiểu phụ nữ lòng tự trọng rất mạnh không chịu xài tiền của đàn ông.Đã có người cam tâm tình nguyện không thể không nuôi cô, vậy thì làm ra vẻ làm gì, cô đã chịu đủ những ngày chịu khổ làm việc vất vả, hiện giờ rất khó khăn mới được hưởng thụ, cô mới không ngốc đến mức chạy đi làm việc.Minh Dạ lại ngửa đầu uống môt ngụm nước, che dấu sự bối rối của mình, lạnh như băng ném cho Lan San hai chữ: “Nói bậy gì đó.""Vậy sao sắc mặt anh khó coi đến vậy?"Lan San phát hiện ra trước mặt Minh Dạ, cô luôn luôn không tự chủ được muốn tùy hứng, giống như bây giờ, lá gan của cô lại lớn lên, bắt đầu nói chuyện không kiêng kỵ gì.Mặt Minh Dạ tối xuống, quát lớn: “Mùa thu còn đi chân trần, còn ra thể thống gì nữa?"Anh không thể nói rõ tại sao ghét cô đi chân trần, nhưng là chỉ cần nghĩ đến người hầu trong nhà đều đã nhìn thấy chân nhỏ trắng nõn của cô, thì cảm thấy rất phiền não. Rất muốn xách quần áo của cô lên đè cô lên đùi đánh vài cái."A? Tôi quên mất, chân rất lạnh, tôi đi đeo giày."Minh Dạ vừa nói xong, Lan San mới thấy chân thật là lạnh, đẩy Minh Dạ ra chạy lên lầu..........Lúc ăn cơm trưa, Minh Dạ hiếm khi có mặt, hai người ngồi cùng một chỗ ăn bữa cơm trưa yên tĩnh, tới khi nào sắp ăn xong, Minh Dạ có vẻ như rất không chú ý hỏi: “Hôm nay định làm gì?"Miệng Lan San còn nhét một miếng thịt bò, nói: “Buổi chiều hả? Đi trung tâm thương mại, tiêu xài tiền của anh, anh đừng đau lòng đó..."Minh Dạ nhìn cô như nhìn đứa ngốc. Chút tiền cô tiêu, cũng coi là tiêu xài hả? Xem ra sau này phải dạy cô cái gì mới là "tiêu tiền".

"Đương nhiên không.” Cho dù có một trăm Lan San, anh cũng nuôi nổi, còn có thể nuôi rất tốt.

Mỗi lần nhìn đến hóa đơn tiêu tiền của cô, anh luôn có cảm giác thỏa mãn kì lạ.

Ngay cả công tác cũng không còn buồn tẻ, giống như là, cô đã cho anh một động lực nào đó.

Lan San bĩu môi: “Vậy thì tôi đi làm làm gì. Hay là... Anh không định nuôi tôi nữa hả?"

Cô thích những ngày làm sâu gạo ăn rồi chờ chết, không cần làm việc gì, ngẫu nhiên cầm tiền con trai cho yên tâm thoải mái ra ngoài tiêu xài, mua sắm.

Lan San không phải kiểu phụ nữ lòng tự trọng rất mạnh không chịu xài tiền của đàn ông.

Đã có người cam tâm tình nguyện không thể không nuôi cô, vậy thì làm ra vẻ làm gì, cô đã chịu đủ những ngày chịu khổ làm việc vất vả, hiện giờ rất khó khăn mới được hưởng thụ, cô mới không ngốc đến mức chạy đi làm việc.

Minh Dạ lại ngửa đầu uống môt ngụm nước, che dấu sự bối rối của mình, lạnh như băng ném cho Lan San hai chữ: “Nói bậy gì đó."

"Vậy sao sắc mặt anh khó coi đến vậy?"

Lan San phát hiện ra trước mặt Minh Dạ, cô luôn luôn không tự chủ được muốn tùy hứng, giống như bây giờ, lá gan của cô lại lớn lên, bắt đầu nói chuyện không kiêng kỵ gì.

Mặt Minh Dạ tối xuống, quát lớn: “Mùa thu còn đi chân trần, còn ra thể thống gì nữa?"

Anh không thể nói rõ tại sao ghét cô đi chân trần, nhưng là chỉ cần nghĩ đến người hầu trong nhà đều đã nhìn thấy chân nhỏ trắng nõn của cô, thì cảm thấy rất phiền não. Rất muốn xách quần áo của cô lên đè cô lên đùi đánh vài cái.

"A? Tôi quên mất, chân rất lạnh, tôi đi đeo giày."

Minh Dạ vừa nói xong, Lan San mới thấy chân thật là lạnh, đẩy Minh Dạ ra chạy lên lầu.

.........

Lúc ăn cơm trưa, Minh Dạ hiếm khi có mặt, hai người ngồi cùng một chỗ ăn bữa cơm trưa yên tĩnh, tới khi nào sắp ăn xong, Minh Dạ có vẻ như rất không chú ý hỏi: “Hôm nay định làm gì?"

Miệng Lan San còn nhét một miếng thịt bò, nói: “Buổi chiều hả? Đi trung tâm thương mại, tiêu xài tiền của anh, anh đừng đau lòng đó..."

Minh Dạ nhìn cô như nhìn đứa ngốc. Chút tiền cô tiêu, cũng coi là tiêu xài hả? Xem ra sau này phải dạy cô cái gì mới là "tiêu tiền".

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… "Đương nhiên không.” Cho dù có một trăm Lan San, anh cũng nuôi nổi, còn có thể nuôi rất tốt.Mỗi lần nhìn đến hóa đơn tiêu tiền của cô, anh luôn có cảm giác thỏa mãn kì lạ.Ngay cả công tác cũng không còn buồn tẻ, giống như là, cô đã cho anh một động lực nào đó.Lan San bĩu môi: “Vậy thì tôi đi làm làm gì. Hay là... Anh không định nuôi tôi nữa hả?"Cô thích những ngày làm sâu gạo ăn rồi chờ chết, không cần làm việc gì, ngẫu nhiên cầm tiền con trai cho yên tâm thoải mái ra ngoài tiêu xài, mua sắm.Lan San không phải kiểu phụ nữ lòng tự trọng rất mạnh không chịu xài tiền của đàn ông.Đã có người cam tâm tình nguyện không thể không nuôi cô, vậy thì làm ra vẻ làm gì, cô đã chịu đủ những ngày chịu khổ làm việc vất vả, hiện giờ rất khó khăn mới được hưởng thụ, cô mới không ngốc đến mức chạy đi làm việc.Minh Dạ lại ngửa đầu uống môt ngụm nước, che dấu sự bối rối của mình, lạnh như băng ném cho Lan San hai chữ: “Nói bậy gì đó.""Vậy sao sắc mặt anh khó coi đến vậy?"Lan San phát hiện ra trước mặt Minh Dạ, cô luôn luôn không tự chủ được muốn tùy hứng, giống như bây giờ, lá gan của cô lại lớn lên, bắt đầu nói chuyện không kiêng kỵ gì.Mặt Minh Dạ tối xuống, quát lớn: “Mùa thu còn đi chân trần, còn ra thể thống gì nữa?"Anh không thể nói rõ tại sao ghét cô đi chân trần, nhưng là chỉ cần nghĩ đến người hầu trong nhà đều đã nhìn thấy chân nhỏ trắng nõn của cô, thì cảm thấy rất phiền não. Rất muốn xách quần áo của cô lên đè cô lên đùi đánh vài cái."A? Tôi quên mất, chân rất lạnh, tôi đi đeo giày."Minh Dạ vừa nói xong, Lan San mới thấy chân thật là lạnh, đẩy Minh Dạ ra chạy lên lầu..........Lúc ăn cơm trưa, Minh Dạ hiếm khi có mặt, hai người ngồi cùng một chỗ ăn bữa cơm trưa yên tĩnh, tới khi nào sắp ăn xong, Minh Dạ có vẻ như rất không chú ý hỏi: “Hôm nay định làm gì?"Miệng Lan San còn nhét một miếng thịt bò, nói: “Buổi chiều hả? Đi trung tâm thương mại, tiêu xài tiền của anh, anh đừng đau lòng đó..."Minh Dạ nhìn cô như nhìn đứa ngốc. Chút tiền cô tiêu, cũng coi là tiêu xài hả? Xem ra sau này phải dạy cô cái gì mới là "tiêu tiền".

Chương 111: Anh không nuôi nổi tôi? (4)