Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…
Chương 180: Đột nhiên hôn môi (6)
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Lan San suy nghĩ, Vệ Thạc Nhân có lẽ yêu thích cô nhưng cô phát hiện ánh mắt anh ta nhìn cô lại không giống thếLúc ở nhà bếp sốt sắng quá nên không có thời gian suy nghĩ, giờ tỉnh táo lại, suy nghĩ kĩ thì mới thấy Vệ Thạc Nhân nhận ra cô không phải Lan San trước kia.Thế nhưng anh ta không nói luôn từ đầu mà đợi đến tận bây giờ, hay là...Mặc kệ anh ta đi.Minh Dạ như ôm một đứa trẻ, lay lay Lan San mấy lần: “Tôi xấu tính với tất cả mọi người, nhưng đối với em thì không, San San chấp nhận tôi đi.”Lan San lại đỏ mặt, xô Minh Dạ ra, thật là buồn nôn mà: “Đừng kêu loạn.”Dưới ánh đèn, đôi mắt quyến rũ, thân hình mảnh mai dựa vào lồng ngực anh, môi đỏ mọng, mê hoặc anh vô cùng.Ban đầu Lan San có chút chống cự nhưng... Kĩ năng hôn của Minh Dạ quá tốt, làm cho cô rối tung rối mù lên, không biết đáp lại thế nào, chỉ có thể bám lấy cổ Minh Dạ mà thôi.Chờ đến khi Minh Dạ tha cho cô, cô nằm nhoài lên ngực anh, há mồm th* d*c, đôi mắt mê ly nhiễm chút hơi nước, cả người như bị rút hết sức lực, mềm nhũn.Minh Dạ ôm lấy Lan San, hôn mắt cô một cách nhẹ nhàng, không mang hơi thở t*nh d*c, nâng niu như một món vật quý giá.“San San, em xem đi, em không từ chối tôi có nghĩa trong lòng em có tôi, tôi chỉ không buông được thân phận của chúng ta mà thôi, không cần lo người khác nói như thế nào, chỉ cần hướng trái tim về tôi có được hay không?”Lan San cầm lấy vạt áo Minh Dạ, cổ họng khô khốc khàn khàn: “Tôi...”Cô mới nói, đã bị tiếng gõ cửa quấy rối.“Cậu Minh, bà Minh, bữa tối đã xong.”Minh Dạ chửi một câu, chơi xấu muốn ôm Lan San đứng lên: “San San đừng để ý người ngoài làm gì.”Lan San nói với Minh Dạ: “Đi xuống đi, đừng để mọi người đợi lâu, về nhà tôi cho anh đáp án.”Kỳ thực Lan San phải cảm ơn cô giúp việc, nếu không thì cô không biết nên trả lời sao với Minh Dạ.
Lan San suy nghĩ, Vệ Thạc Nhân có lẽ yêu thích cô nhưng cô phát hiện ánh mắt anh ta nhìn cô lại không giống thế
Lúc ở nhà bếp sốt sắng quá nên không có thời gian suy nghĩ, giờ tỉnh táo lại, suy nghĩ kĩ thì mới thấy Vệ Thạc Nhân nhận ra cô không phải Lan San trước kia.
Thế nhưng anh ta không nói luôn từ đầu mà đợi đến tận bây giờ, hay là...
Mặc kệ anh ta đi.
Minh Dạ như ôm một đứa trẻ, lay lay Lan San mấy lần: “Tôi xấu tính với tất cả mọi người, nhưng đối với em thì không, San San chấp nhận tôi đi.”
Lan San lại đỏ mặt, xô Minh Dạ ra, thật là buồn nôn mà: “Đừng kêu loạn.”
Dưới ánh đèn, đôi mắt quyến rũ, thân hình mảnh mai dựa vào lồng ngực anh, môi đỏ mọng, mê hoặc anh vô cùng.
Ban đầu Lan San có chút chống cự nhưng... Kĩ năng hôn của Minh Dạ quá tốt, làm cho cô rối tung rối mù lên, không biết đáp lại thế nào, chỉ có thể bám lấy cổ Minh Dạ mà thôi.
Chờ đến khi Minh Dạ tha cho cô, cô nằm nhoài lên ngực anh, há mồm th* d*c, đôi mắt mê ly nhiễm chút hơi nước, cả người như bị rút hết sức lực, mềm nhũn.
Minh Dạ ôm lấy Lan San, hôn mắt cô một cách nhẹ nhàng, không mang hơi thở t*nh d*c, nâng niu như một món vật quý giá.
“San San, em xem đi, em không từ chối tôi có nghĩa trong lòng em có tôi, tôi chỉ không buông được thân phận của chúng ta mà thôi, không cần lo người khác nói như thế nào, chỉ cần hướng trái tim về tôi có được hay không?”
Lan San cầm lấy vạt áo Minh Dạ, cổ họng khô khốc khàn khàn: “Tôi...”
Cô mới nói, đã bị tiếng gõ cửa quấy rối.
“Cậu Minh, bà Minh, bữa tối đã xong.”
Minh Dạ chửi một câu, chơi xấu muốn ôm Lan San đứng lên: “San San đừng để ý người ngoài làm gì.”
Lan San nói với Minh Dạ: “Đi xuống đi, đừng để mọi người đợi lâu, về nhà tôi cho anh đáp án.”
Kỳ thực Lan San phải cảm ơn cô giúp việc, nếu không thì cô không biết nên trả lời sao với Minh Dạ.
Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Lan San suy nghĩ, Vệ Thạc Nhân có lẽ yêu thích cô nhưng cô phát hiện ánh mắt anh ta nhìn cô lại không giống thếLúc ở nhà bếp sốt sắng quá nên không có thời gian suy nghĩ, giờ tỉnh táo lại, suy nghĩ kĩ thì mới thấy Vệ Thạc Nhân nhận ra cô không phải Lan San trước kia.Thế nhưng anh ta không nói luôn từ đầu mà đợi đến tận bây giờ, hay là...Mặc kệ anh ta đi.Minh Dạ như ôm một đứa trẻ, lay lay Lan San mấy lần: “Tôi xấu tính với tất cả mọi người, nhưng đối với em thì không, San San chấp nhận tôi đi.”Lan San lại đỏ mặt, xô Minh Dạ ra, thật là buồn nôn mà: “Đừng kêu loạn.”Dưới ánh đèn, đôi mắt quyến rũ, thân hình mảnh mai dựa vào lồng ngực anh, môi đỏ mọng, mê hoặc anh vô cùng.Ban đầu Lan San có chút chống cự nhưng... Kĩ năng hôn của Minh Dạ quá tốt, làm cho cô rối tung rối mù lên, không biết đáp lại thế nào, chỉ có thể bám lấy cổ Minh Dạ mà thôi.Chờ đến khi Minh Dạ tha cho cô, cô nằm nhoài lên ngực anh, há mồm th* d*c, đôi mắt mê ly nhiễm chút hơi nước, cả người như bị rút hết sức lực, mềm nhũn.Minh Dạ ôm lấy Lan San, hôn mắt cô một cách nhẹ nhàng, không mang hơi thở t*nh d*c, nâng niu như một món vật quý giá.“San San, em xem đi, em không từ chối tôi có nghĩa trong lòng em có tôi, tôi chỉ không buông được thân phận của chúng ta mà thôi, không cần lo người khác nói như thế nào, chỉ cần hướng trái tim về tôi có được hay không?”Lan San cầm lấy vạt áo Minh Dạ, cổ họng khô khốc khàn khàn: “Tôi...”Cô mới nói, đã bị tiếng gõ cửa quấy rối.“Cậu Minh, bà Minh, bữa tối đã xong.”Minh Dạ chửi một câu, chơi xấu muốn ôm Lan San đứng lên: “San San đừng để ý người ngoài làm gì.”Lan San nói với Minh Dạ: “Đi xuống đi, đừng để mọi người đợi lâu, về nhà tôi cho anh đáp án.”Kỳ thực Lan San phải cảm ơn cô giúp việc, nếu không thì cô không biết nên trả lời sao với Minh Dạ.