1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 686: Đụng ván cửa
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Thuần Vu Thừa! Anh buông tôi ra!” Đôi tay giơ cao của Vưu Vưu bị đè ở đỉnh đầu, tư thế như vậy làm cô **** càng tự nhiên ưỡn về phía trước, mặt búp bê của cô vừa thẹn lại giận lập tức đỏ lên.Thuần Vu Thừa nhìn xuống từ đôi tay Vưu Vưu bị anh bắt lấy, cổ tay tinh tế cũng không khác lắm với cánh tay thô to của mình, thoạt nhìn trắng nõn ngon miệng đến giống như đạu hủ.Tầm mắt đánh giá tinh tế của Thuần Vu Thừa dừng ở trên no đủ đứng thẳng ngạo người của cô, đôi mắt Thuần Vu Thừa đều dựng thẳng: “Vưu Vưu, rốt cuộc năm nay cô bao nhiêu tuổi?”Khăn lông Vưu Vưu tùy ý khoác trên vai, liền rơi ở trên mặt đất vào lúc vừa rồi, dưới áo phông màu trắng ẩm ướt hơi mỏng, nội y màu đen lộ rõ, làm Thuần Vu Thừa thú huyết sôi trào, là no đủ sắp nhảy ra từ nội y.Nội y màu đen đối lập mãnh liệt với da thịt trắng nõn, một giây liền có thể kích phát ra thú tính trong cơ thể người đàn ông.“Bao nhiêu tuổi liên quan gì anh?” Vưu Vưu phi thường tức giận, Thuần Vu Thừa bất luận là ánh mắt ái muội hay là ngữ khí khàn khàn, đều làm cô cảm thấy chính mình bị vũ nhục.Cô tức giận đến nhấc chân phải, tàn nhẫn thực dẫm một chân lên chân trái Thuần Vu Thừa.“A!” Thuần Vu Thừa lập tức liền đau hô một tiếng. Buổi tối khuya đột nhiên bị điện thoại Phong Thánh thúc giục, anh mang dép lào liền phi đuổi tới đây.Vưu Vưu này thực tàn nhẫn giẫm một chân, có thể nói là trực tiếp đạp mạnh lên trên đầu ngón chân của anh, đau đớn tay đứt ruột xót, đau đến anh nhe răng trợn mắt lên.Thuần Vu Thừa phỏng chừng là thật sự đau, đến tay bắt lấy Vưu Vưu đều không tự giác thả lỏng không ít.Vưu Vưu tóm được cơ hội này, bỗng nhiên tránh thoát đi, xoay người ngay lập tức nhảy vào phòng.“Này!” Vưu Vưu vừa trốn, Thuần Vu Thừa liền cảm thấy có lẽ anh nên giải thích gì đó, anh nhảy một chân vừa định ngăn cô lại.Kết quả liền……‘ Rầm! ’ một tiếng vang đóng cửa thật lớn, Thuần Vu Thừa đuổi theo vừa định vào cửa, toàn bộ mũi cao thẳng đi tuốt đằng trước, cứ như vậy bị hoa lệ lệ đụng phải ván cửa.
Editor: May
“Thuần Vu Thừa! Anh buông tôi ra!” Đôi tay giơ cao của Vưu Vưu bị đè ở đỉnh đầu, tư thế như vậy làm cô **** càng tự nhiên ưỡn về phía trước, mặt búp bê của cô vừa thẹn lại giận lập tức đỏ lên.
Thuần Vu Thừa nhìn xuống từ đôi tay Vưu Vưu bị anh bắt lấy, cổ tay tinh tế cũng không khác lắm với cánh tay thô to của mình, thoạt nhìn trắng nõn ngon miệng đến giống như đạu hủ.
Tầm mắt đánh giá tinh tế của Thuần Vu Thừa dừng ở trên no đủ đứng thẳng ngạo người của cô, đôi mắt Thuần Vu Thừa đều dựng thẳng: “Vưu Vưu, rốt cuộc năm nay cô bao nhiêu tuổi?”
Khăn lông Vưu Vưu tùy ý khoác trên vai, liền rơi ở trên mặt đất vào lúc vừa rồi, dưới áo phông màu trắng ẩm ướt hơi mỏng, nội y màu đen lộ rõ, làm Thuần Vu Thừa thú huyết sôi trào, là no đủ sắp nhảy ra từ nội y.
Nội y màu đen đối lập mãnh liệt với da thịt trắng nõn, một giây liền có thể kích phát ra thú tính trong cơ thể người đàn ông.
“Bao nhiêu tuổi liên quan gì anh?” Vưu Vưu phi thường tức giận, Thuần Vu Thừa bất luận là ánh mắt ái muội hay là ngữ khí khàn khàn, đều làm cô cảm thấy chính mình bị vũ nhục.
Cô tức giận đến nhấc chân phải, tàn nhẫn thực dẫm một chân lên chân trái Thuần Vu Thừa.
“A!” Thuần Vu Thừa lập tức liền đau hô một tiếng.
Buổi tối khuya đột nhiên bị điện thoại Phong Thánh thúc giục, anh mang dép lào liền phi đuổi tới đây.
Vưu Vưu này thực tàn nhẫn giẫm một chân, có thể nói là trực tiếp đạp mạnh lên trên đầu ngón chân của anh, đau đớn tay đứt ruột xót, đau đến anh nhe răng trợn mắt lên.
Thuần Vu Thừa phỏng chừng là thật sự đau, đến tay bắt lấy Vưu Vưu đều không tự giác thả lỏng không ít.
Vưu Vưu tóm được cơ hội này, bỗng nhiên tránh thoát đi, xoay người ngay lập tức nhảy vào phòng.
“Này!” Vưu Vưu vừa trốn, Thuần Vu Thừa liền cảm thấy có lẽ anh nên giải thích gì đó, anh nhảy một chân vừa định ngăn cô lại.
Kết quả liền……
‘ Rầm! ’ một tiếng vang đóng cửa thật lớn, Thuần Vu Thừa đuổi theo vừa định vào cửa, toàn bộ mũi cao thẳng đi tuốt đằng trước, cứ như vậy bị hoa lệ lệ đụng phải ván cửa.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Thuần Vu Thừa! Anh buông tôi ra!” Đôi tay giơ cao của Vưu Vưu bị đè ở đỉnh đầu, tư thế như vậy làm cô **** càng tự nhiên ưỡn về phía trước, mặt búp bê của cô vừa thẹn lại giận lập tức đỏ lên.Thuần Vu Thừa nhìn xuống từ đôi tay Vưu Vưu bị anh bắt lấy, cổ tay tinh tế cũng không khác lắm với cánh tay thô to của mình, thoạt nhìn trắng nõn ngon miệng đến giống như đạu hủ.Tầm mắt đánh giá tinh tế của Thuần Vu Thừa dừng ở trên no đủ đứng thẳng ngạo người của cô, đôi mắt Thuần Vu Thừa đều dựng thẳng: “Vưu Vưu, rốt cuộc năm nay cô bao nhiêu tuổi?”Khăn lông Vưu Vưu tùy ý khoác trên vai, liền rơi ở trên mặt đất vào lúc vừa rồi, dưới áo phông màu trắng ẩm ướt hơi mỏng, nội y màu đen lộ rõ, làm Thuần Vu Thừa thú huyết sôi trào, là no đủ sắp nhảy ra từ nội y.Nội y màu đen đối lập mãnh liệt với da thịt trắng nõn, một giây liền có thể kích phát ra thú tính trong cơ thể người đàn ông.“Bao nhiêu tuổi liên quan gì anh?” Vưu Vưu phi thường tức giận, Thuần Vu Thừa bất luận là ánh mắt ái muội hay là ngữ khí khàn khàn, đều làm cô cảm thấy chính mình bị vũ nhục.Cô tức giận đến nhấc chân phải, tàn nhẫn thực dẫm một chân lên chân trái Thuần Vu Thừa.“A!” Thuần Vu Thừa lập tức liền đau hô một tiếng. Buổi tối khuya đột nhiên bị điện thoại Phong Thánh thúc giục, anh mang dép lào liền phi đuổi tới đây.Vưu Vưu này thực tàn nhẫn giẫm một chân, có thể nói là trực tiếp đạp mạnh lên trên đầu ngón chân của anh, đau đớn tay đứt ruột xót, đau đến anh nhe răng trợn mắt lên.Thuần Vu Thừa phỏng chừng là thật sự đau, đến tay bắt lấy Vưu Vưu đều không tự giác thả lỏng không ít.Vưu Vưu tóm được cơ hội này, bỗng nhiên tránh thoát đi, xoay người ngay lập tức nhảy vào phòng.“Này!” Vưu Vưu vừa trốn, Thuần Vu Thừa liền cảm thấy có lẽ anh nên giải thích gì đó, anh nhảy một chân vừa định ngăn cô lại.Kết quả liền……‘ Rầm! ’ một tiếng vang đóng cửa thật lớn, Thuần Vu Thừa đuổi theo vừa định vào cửa, toàn bộ mũi cao thẳng đi tuốt đằng trước, cứ như vậy bị hoa lệ lệ đụng phải ván cửa.