Editor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt…
Chương 507: Vỗ nữa sẽ càng phẳng
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Cục trưởng cục cảnh sát yên lặng lau lau mồ hôi lạnh toát ra trên trán.Ông thật là muốn về hưu, chỉ là đối thoại với một người trẻ tuổi, hơn nữa chỉ là gọi điện thoại mà thôi, lại có thể sợ tới mức hận không thể tất cả huyết áp, máu, cholesterol gì đó đều vọt lên.Cục trưởng cục cảnh sát lại lau mồ hôi, nhìn cấp dưới mặc cảnh phục bên cạnh,“Đi liên hệ thư ký của Kỳ thiếu.”“Vâng”Nam Tiểu Tố nhe răng cười với cô gái bên cạnh, động đến vết bầm tím nơi khóe miệng đau đến oa oa kêu to,“Xem đi Hoa Hoa, tớ đã nói gì, nhất định không có việc gì, xem cậu khẩn trương như vậy kìa, linh hồn nhỏ bé hận không thể đều mất luôn”Bởi vì "Mộc Cẩn" trong tên của Hạ Mộc Cẩn là một loại hoa, cho nên Nam Tiểu Tố liền thân mật đặt cho người ta một nick name “Hoa Hoa”, cứ thế nháy mắt liền hạ thấp phong cách thanh tân đạm nhã trong tên người ta xuống, gọi lên liền có một loại cảm giác xu hướng nông thôn quen thuộc ~~~Nam Tiểu Tố vừa nói còn vừa vỗ ngực, quả nhiên là nữ trung hào kiệt.Hạ Mộc Cẩn cũng nhịn không được cười, mặt mày vốn ngưng đọng của giãn ra, lộ ra đạm uyển tốt đẹp, lại thật thở phào một hơi, hạ giọng nói,“Có thể không khẩn trương sao, chúng ta đều đã đập vỡ đầu người ta.”“Ai bảo tên hạ lưu đó động tay động chân với cậu chứ, người là tớ đánh, không liên quan tới cậu, cậu đừng giành công với tớ”Nam Tiểu Tố tiếp tục vỗ ngực, khóe miệng Hạ Mộc Cẩn run lên, nhanh chóng bắt lấy tay cô ngăn cản nói,“Đừng vỗ, vỗ nữa sẽ càng phẳng đấy.”
Cục trưởng cục cảnh sát yên lặng lau lau mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
Ông thật là muốn về hưu, chỉ là đối thoại với một người trẻ tuổi, hơn nữa chỉ là gọi điện thoại mà thôi, lại có thể sợ tới mức hận không thể tất cả huyết áp, máu, cholesterol gì đó đều vọt lên.
Cục trưởng cục cảnh sát lại lau mồ hôi, nhìn cấp dưới mặc cảnh phục bên cạnh,
“Đi liên hệ thư ký của Kỳ thiếu.”
“Vâng”
Nam Tiểu Tố nhe răng cười với cô gái bên cạnh, động đến vết bầm tím nơi khóe miệng đau đến oa oa kêu to,
“Xem đi Hoa Hoa, tớ đã nói gì, nhất định không có việc gì, xem cậu khẩn trương như vậy kìa, linh hồn nhỏ bé hận không thể đều mất luôn”
Bởi vì "Mộc Cẩn" trong tên của Hạ Mộc Cẩn là một loại hoa, cho nên Nam Tiểu Tố liền thân mật đặt cho người ta một nick name “Hoa Hoa”, cứ thế nháy mắt liền hạ thấp phong cách thanh tân đạm nhã trong tên người ta xuống, gọi lên liền có một loại cảm giác xu hướng nông thôn quen thuộc ~~~
Nam Tiểu Tố vừa nói còn vừa vỗ ngực, quả nhiên là nữ trung hào kiệt.
Hạ Mộc Cẩn cũng nhịn không được cười, mặt mày vốn ngưng đọng của giãn ra, lộ ra đạm uyển tốt đẹp, lại thật thở phào một hơi, hạ giọng nói,
“Có thể không khẩn trương sao, chúng ta đều đã đập vỡ đầu người ta.”
“Ai bảo tên hạ lưu đó động tay động chân với cậu chứ, người là tớ đánh, không liên quan tới cậu, cậu đừng giành công với tớ”
Nam Tiểu Tố tiếp tục vỗ ngực, khóe miệng Hạ Mộc Cẩn run lên, nhanh chóng bắt lấy tay cô ngăn cản nói,
“Đừng vỗ, vỗ nữa sẽ càng phẳng đấy.”
Hàng Tỷ Cưng Chiều Vợ: Nam Thần Hôn Sâu 101℃Tác giả: Mộc Mộc Thố ThốTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: May Thành phố E. Đêm giữa hè, đầy sao rực rỡ. Khách sạn Hoàng Đình cấp năm sao. Một bữa tiệc tối đính hôn xa hoa, ánh đèn rực rỡ xinh đẹp, ăn uống linh đình. …… Cô dâu là đại tiểu thư nhà họ Thịnh, chú rể là thiếu gia Lục phủ. Trên màn hình lớn của khách sạn, vẫn không ngừng chuyển động chữ “Cung chúc Lục Bắc Huân tiên sinh & Thịnh Mạt Ly tiểu thư đính hôn hạnh phúc”. Hai nhà Thịnh Lục, đều là làm buôn bán kiến trúc địa ốc ở thành phố E, xem như là đám người trung đẳng trong xã hội thượng lưu thành phố E. Trên thảm phủ kín cánh hoa hồng--- Một đôi tân nhân dắt kéo tay, kèm theo nhạc khúc hôn lễ, cùng nhau đi lên giữa sân khấu. Vẻ mặt cô dâu trang điểm tinh xảo, mắt hạnh hơi nhướng lên, có chút ý tứ đắc ý khoe khoang, chỉ thẹn thùng cười duyên. Chỉ là, chú rể đứng ở bên cạnh, lại là thần sắc hờ hững, hơi nhíu chặt ấn đường, còn có quả đấm giấu kín ở sau người gắt gao nắm chặt, tựa hồ đang cực lực đè ép cái gì đó. Không biết --- Đã sớm ở trong lúc bất giác, khóe môi mím chặt… Cục trưởng cục cảnh sát yên lặng lau lau mồ hôi lạnh toát ra trên trán.Ông thật là muốn về hưu, chỉ là đối thoại với một người trẻ tuổi, hơn nữa chỉ là gọi điện thoại mà thôi, lại có thể sợ tới mức hận không thể tất cả huyết áp, máu, cholesterol gì đó đều vọt lên.Cục trưởng cục cảnh sát lại lau mồ hôi, nhìn cấp dưới mặc cảnh phục bên cạnh,“Đi liên hệ thư ký của Kỳ thiếu.”“Vâng”Nam Tiểu Tố nhe răng cười với cô gái bên cạnh, động đến vết bầm tím nơi khóe miệng đau đến oa oa kêu to,“Xem đi Hoa Hoa, tớ đã nói gì, nhất định không có việc gì, xem cậu khẩn trương như vậy kìa, linh hồn nhỏ bé hận không thể đều mất luôn”Bởi vì "Mộc Cẩn" trong tên của Hạ Mộc Cẩn là một loại hoa, cho nên Nam Tiểu Tố liền thân mật đặt cho người ta một nick name “Hoa Hoa”, cứ thế nháy mắt liền hạ thấp phong cách thanh tân đạm nhã trong tên người ta xuống, gọi lên liền có một loại cảm giác xu hướng nông thôn quen thuộc ~~~Nam Tiểu Tố vừa nói còn vừa vỗ ngực, quả nhiên là nữ trung hào kiệt.Hạ Mộc Cẩn cũng nhịn không được cười, mặt mày vốn ngưng đọng của giãn ra, lộ ra đạm uyển tốt đẹp, lại thật thở phào một hơi, hạ giọng nói,“Có thể không khẩn trương sao, chúng ta đều đã đập vỡ đầu người ta.”“Ai bảo tên hạ lưu đó động tay động chân với cậu chứ, người là tớ đánh, không liên quan tới cậu, cậu đừng giành công với tớ”Nam Tiểu Tố tiếp tục vỗ ngực, khóe miệng Hạ Mộc Cẩn run lên, nhanh chóng bắt lấy tay cô ngăn cản nói,“Đừng vỗ, vỗ nữa sẽ càng phẳng đấy.”