Trong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một…
Quyển 1 - Chương 9
Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của NgươiTác giả: Hậu Nương Mễ Mễ NhãnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một… Voldemort mừng như điên, không chú ý tới Harry nói gì, cho dù chú ý tới hắn cũng không để ở trong lòng. So với hậu duệ của Slytherin, cãi vã nho nhỏ có là cái gì! Toàn tâm hắn đắm chìm trong việc Harry Potter biết nói xà ngữ, mang đến cho hắn kích động và vui sướng. Trong lòng hắn lập tức ra quyết định, mặc kệ Harry Potter có phải là người kia hay không, hắn muốn mang theo Harry bên người, tận tâm chiếu cố, tinh tâm bồi dưỡng, bồi dưỡng Harry thành một phù thủy nổi bật. Hắn có nghĩa vụ trợ giúp hậu bối có lẽ là duy nhất có quan hệ huyết thống này. Nếu Harry chính là người kia, hắn lại càng không thể để Harry rời khỏi mình.{ Được rồi, cậu không muốn giải thích cũng được.} Voldemort nóng lòng muốn chứng thực vấn đề hắn muốn biết nhất,{ Potter, hạ kính mắt.}{ Cáp?} Hiếm khi Voldemort nói chuyện dễ nghe khiến Harry kinh ngạc và có chút sợ hãi, cậu không hiểu yêu cầu của Voldemort, ngơ ngẩn một hồi, kính mắt liền biến mất vô ảnh vô tung, trước mắt lâm vào một mảnh mơ hồ.Voldemort không thể tự chủ mà đứng lên, đi đến trước mặt Harry, cẩn thận đánh giả gương mặt hắn đã xem nhẹ 5 năm: Mái tóc đen, hàng mi tinh tế, đôi mắt to trong suốt xanh biếc, cái mũi thẳng thắn kiên nghị, đôi môi hồng nhạt, mười phần mười là bản thu nhỏ của người kia.{ Cười một chút.} Hắn nói ra mệnh lệnh.{ Em……} Harry không khỏi muốn kháng nghị.{ Ta nói cười!} Voldemort nôn nóng.Được rồi, Harry mím môi. Biểu hiện vừa rồi của Voldemort thực quái dị, nhưng cậu không thể tùy tiện vuốt râu hùm. Cười vậy.Cậu nở nụ cười phi thường không tình nguyện.Nhưng trong mắt Voldemort, nụ cười của Harry phi thường xinh đẹp, ngại ngùng mà vừa nhu hòa, cực kỳ giống nụ cười của người kia. Bởi vì còn là thiếu niên, cho nên giờ phút này ánh mắt của Harry không có mỏi mệt cùng chán ghét như người kia, đáy mắt cũng không có cứng cỏi không thể dao động như người kia, Harry vẫn trong thời gian trưởng thành, đang chờ đợi cậu là cuộc sống nhiều màu sắc.Hắn đã xác định, Harry chính là người kia, hai mươi năm, rốt cục hắn đợi được.Nhanh chóng trở lại chỗ ngồi, Voldemort đem kính mắt trả cho Harry. Kính mắt đã che khuất gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Harry, hắn không thể nhịn được mà cau mày, muốn dẫn Harry đến Hẻm Xéo tạo hình tượng mới. Đương nhiên, trong lúc đó, trước tiên hắn muốn xác định quan hệ mới với Harry.
Voldemort mừng như điên, không chú ý tới Harry nói gì, cho dù chú ý tới hắn cũng không để ở trong lòng. So với hậu duệ của Slytherin, cãi vã nho nhỏ có là cái gì! Toàn tâm hắn đắm chìm trong việc Harry Potter biết nói xà ngữ, mang đến cho hắn kích động và vui sướng. Trong lòng hắn lập tức ra quyết định, mặc kệ Harry Potter có phải là người kia hay không, hắn muốn mang theo Harry bên người, tận tâm chiếu cố, tinh tâm bồi dưỡng, bồi dưỡng Harry thành một phù thủy nổi bật. Hắn có nghĩa vụ trợ giúp hậu bối có lẽ là duy nhất có quan hệ huyết thống này. Nếu Harry chính là người kia, hắn lại càng không thể để Harry rời khỏi mình.
{ Được rồi, cậu không muốn giải thích cũng được.} Voldemort nóng lòng muốn chứng thực vấn đề hắn muốn biết nhất,{ Potter, hạ kính mắt.}
{ Cáp?} Hiếm khi Voldemort nói chuyện dễ nghe khiến Harry kinh ngạc và có chút sợ hãi, cậu không hiểu yêu cầu của Voldemort, ngơ ngẩn một hồi, kính mắt liền biến mất vô ảnh vô tung, trước mắt lâm vào một mảnh mơ hồ.
Voldemort không thể tự chủ mà đứng lên, đi đến trước mặt Harry, cẩn thận đánh giả gương mặt hắn đã xem nhẹ 5 năm: Mái tóc đen, hàng mi tinh tế, đôi mắt to trong suốt xanh biếc, cái mũi thẳng thắn kiên nghị, đôi môi hồng nhạt, mười phần mười là bản thu nhỏ của người kia.
{ Cười một chút.} Hắn nói ra mệnh lệnh.
{ Em……} Harry không khỏi muốn kháng nghị.
{ Ta nói cười!} Voldemort nôn nóng.
Được rồi, Harry mím môi. Biểu hiện vừa rồi của Voldemort thực quái dị, nhưng cậu không thể tùy tiện vuốt râu hùm. Cười vậy.
Cậu nở nụ cười phi thường không tình nguyện.
Nhưng trong mắt Voldemort, nụ cười của Harry phi thường xinh đẹp, ngại ngùng mà vừa nhu hòa, cực kỳ giống nụ cười của người kia. Bởi vì còn là thiếu niên, cho nên giờ phút này ánh mắt của Harry không có mỏi mệt cùng chán ghét như người kia, đáy mắt cũng không có cứng cỏi không thể dao động như người kia, Harry vẫn trong thời gian trưởng thành, đang chờ đợi cậu là cuộc sống nhiều màu sắc.
Hắn đã xác định, Harry chính là người kia, hai mươi năm, rốt cục hắn đợi được.
Nhanh chóng trở lại chỗ ngồi, Voldemort đem kính mắt trả cho Harry. Kính mắt đã che khuất gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Harry, hắn không thể nhịn được mà cau mày, muốn dẫn Harry đến Hẻm Xéo tạo hình tượng mới. Đương nhiên, trong lúc đó, trước tiên hắn muốn xác định quan hệ mới với Harry.
Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của NgươiTác giả: Hậu Nương Mễ Mễ NhãnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một… Voldemort mừng như điên, không chú ý tới Harry nói gì, cho dù chú ý tới hắn cũng không để ở trong lòng. So với hậu duệ của Slytherin, cãi vã nho nhỏ có là cái gì! Toàn tâm hắn đắm chìm trong việc Harry Potter biết nói xà ngữ, mang đến cho hắn kích động và vui sướng. Trong lòng hắn lập tức ra quyết định, mặc kệ Harry Potter có phải là người kia hay không, hắn muốn mang theo Harry bên người, tận tâm chiếu cố, tinh tâm bồi dưỡng, bồi dưỡng Harry thành một phù thủy nổi bật. Hắn có nghĩa vụ trợ giúp hậu bối có lẽ là duy nhất có quan hệ huyết thống này. Nếu Harry chính là người kia, hắn lại càng không thể để Harry rời khỏi mình.{ Được rồi, cậu không muốn giải thích cũng được.} Voldemort nóng lòng muốn chứng thực vấn đề hắn muốn biết nhất,{ Potter, hạ kính mắt.}{ Cáp?} Hiếm khi Voldemort nói chuyện dễ nghe khiến Harry kinh ngạc và có chút sợ hãi, cậu không hiểu yêu cầu của Voldemort, ngơ ngẩn một hồi, kính mắt liền biến mất vô ảnh vô tung, trước mắt lâm vào một mảnh mơ hồ.Voldemort không thể tự chủ mà đứng lên, đi đến trước mặt Harry, cẩn thận đánh giả gương mặt hắn đã xem nhẹ 5 năm: Mái tóc đen, hàng mi tinh tế, đôi mắt to trong suốt xanh biếc, cái mũi thẳng thắn kiên nghị, đôi môi hồng nhạt, mười phần mười là bản thu nhỏ của người kia.{ Cười một chút.} Hắn nói ra mệnh lệnh.{ Em……} Harry không khỏi muốn kháng nghị.{ Ta nói cười!} Voldemort nôn nóng.Được rồi, Harry mím môi. Biểu hiện vừa rồi của Voldemort thực quái dị, nhưng cậu không thể tùy tiện vuốt râu hùm. Cười vậy.Cậu nở nụ cười phi thường không tình nguyện.Nhưng trong mắt Voldemort, nụ cười của Harry phi thường xinh đẹp, ngại ngùng mà vừa nhu hòa, cực kỳ giống nụ cười của người kia. Bởi vì còn là thiếu niên, cho nên giờ phút này ánh mắt của Harry không có mỏi mệt cùng chán ghét như người kia, đáy mắt cũng không có cứng cỏi không thể dao động như người kia, Harry vẫn trong thời gian trưởng thành, đang chờ đợi cậu là cuộc sống nhiều màu sắc.Hắn đã xác định, Harry chính là người kia, hai mươi năm, rốt cục hắn đợi được.Nhanh chóng trở lại chỗ ngồi, Voldemort đem kính mắt trả cho Harry. Kính mắt đã che khuất gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Harry, hắn không thể nhịn được mà cau mày, muốn dẫn Harry đến Hẻm Xéo tạo hình tượng mới. Đương nhiên, trong lúc đó, trước tiên hắn muốn xác định quan hệ mới với Harry.