Trong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một…
Quyển 1 - Chương 22
Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của NgươiTác giả: Hậu Nương Mễ Mễ NhãnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một… Tục ngữ nói, đàn ông khi nghiêm túc là hấp dẫn nhất. Chiến tranh khiến Harry luyện thành thói quen luôn nghiêm túc khi làm việc, cộng thêm bộ dáng xinh đẹp của Harry, lại càng khiến kẻ khác thần hồn điên đảo. Voldemort phát hiện chính mình thường xuyên quên mất phải nói cái gì, bởi vì cặp mắt động lòng người của Harry luôn chăm chú nhìn hắn, vừa tin cậy vừa kính nể, lại thêm trìu mến và kiều mỵ làm hắn hận không thể gắt gao ôm Harry vào trong lòng ngực mà yêu thương.Hai giờ sau, hắn cảm thấy chính mình bị loại ngọt ngào mà thống khổ này dằn vặt đến mức muốn nổ tung.” Cám ơn ngươi, Voldy.” Harry cảm ơn từ đáy lòng. Voldemort không hổ là một trong những thiên tài vĩ đại nhất Hogwarts, tri thức của hắn quá uyên bác, nghiên cứu và tinh thông nhiều lĩnh vực, hoàn toàn chinh phục Harry. Qua lời kể của Voldemort, cậu đã thấy rõ được sự thăng trầm của thế giới pháp thuật. 2 giờ qua cậu thu được rất nhiều, cậu vô cùng chờ mong lần bổ túc sau.” Đây là việc ta ta nên làm, Harry. Ta là thân nhân của em mà.” Voldemort ôn nhu nói. Thấy Harry sắp đi, hắn vội vàng giữ lại,” Harry, ta có thể cho em một cái hôn chúc ngủ ngon không?”Hôn chúc ngủ ngon? Harry nhíu mi, để Voldemort hôn chúc ngủ ngon mình sao? Cảm thấy khá kì lạ, bọn họ từng là kẻ thù không đội trời chung a! Hơn nữa, cậu khẳng định bị hôn sẽ rất đau. Chẳng qua hiện tại Voldemort là người giám hộ của cậu, cũng không biết mười mấy năm sau hai người bọn họ sẽ ” Chỉ một người có khả năng còn sống”, hôn chúc ngủ ngon có lẽ là yêu cầu bình thường.Harry suy nghĩ thật lâu, nghĩ đến việc Voldemort vừa mới cẩn thận giúp cậu bổ túc, cậu đồng ý.” Đương nhiên.” Sau này có thể lấy lý do vết sẹo đau mà cự tuyệt hôn chúc ngủ ngon.Kích động, vui sướng tràn ngập ý nghĩ của Voldemort, kiệt lực đè nén tâm tình dao động, nhẹ nhàng hôn lên trán Harry một chút. Chỉ giống như chuồn chuồn lướt nước, sau đó buông ra, nếu không hắn sợ hắn sẽ nhịn không được làm ra chuyện gì.Harry cảm thấy thập phần kỳ quái sờ sờ cái trán, một chút cũng không đau, ngược lại lại có cảm giác ấm áp, giống như lúc ở Hẻm Xéo. Hay là Voldemort thích cậu, cho nên vết sẹo cũng thay đổi?
Tục ngữ nói, đàn ông khi nghiêm túc là hấp dẫn nhất. Chiến tranh khiến Harry luyện thành thói quen luôn nghiêm túc khi làm việc, cộng thêm bộ dáng xinh đẹp của Harry, lại càng khiến kẻ khác thần hồn điên đảo. Voldemort phát hiện chính mình thường xuyên quên mất phải nói cái gì, bởi vì cặp mắt động lòng người của Harry luôn chăm chú nhìn hắn, vừa tin cậy vừa kính nể, lại thêm trìu mến và kiều mỵ làm hắn hận không thể gắt gao ôm Harry vào trong lòng ngực mà yêu thương.
Hai giờ sau, hắn cảm thấy chính mình bị loại ngọt ngào mà thống khổ này dằn vặt đến mức muốn nổ tung.
” Cám ơn ngươi, Voldy.” Harry cảm ơn từ đáy lòng. Voldemort không hổ là một trong những thiên tài vĩ đại nhất Hogwarts, tri thức của hắn quá uyên bác, nghiên cứu và tinh thông nhiều lĩnh vực, hoàn toàn chinh phục Harry. Qua lời kể của Voldemort, cậu đã thấy rõ được sự thăng trầm của thế giới pháp thuật. 2 giờ qua cậu thu được rất nhiều, cậu vô cùng chờ mong lần bổ túc sau.
” Đây là việc ta ta nên làm, Harry. Ta là thân nhân của em mà.” Voldemort ôn nhu nói. Thấy Harry sắp đi, hắn vội vàng giữ lại,” Harry, ta có thể cho em một cái hôn chúc ngủ ngon không?”
Hôn chúc ngủ ngon? Harry nhíu mi, để Voldemort hôn chúc ngủ ngon mình sao? Cảm thấy khá kì lạ, bọn họ từng là kẻ thù không đội trời chung a! Hơn nữa, cậu khẳng định bị hôn sẽ rất đau. Chẳng qua hiện tại Voldemort là người giám hộ của cậu, cũng không biết mười mấy năm sau hai người bọn họ sẽ ” Chỉ một người có khả năng còn sống”, hôn chúc ngủ ngon có lẽ là yêu cầu bình thường.
Harry suy nghĩ thật lâu, nghĩ đến việc Voldemort vừa mới cẩn thận giúp cậu bổ túc, cậu đồng ý.” Đương nhiên.” Sau này có thể lấy lý do vết sẹo đau mà cự tuyệt hôn chúc ngủ ngon.
Kích động, vui sướng tràn ngập ý nghĩ của Voldemort, kiệt lực đè nén tâm tình dao động, nhẹ nhàng hôn lên trán Harry một chút. Chỉ giống như chuồn chuồn lướt nước, sau đó buông ra, nếu không hắn sợ hắn sẽ nhịn không được làm ra chuyện gì.
Harry cảm thấy thập phần kỳ quái sờ sờ cái trán, một chút cũng không đau, ngược lại lại có cảm giác ấm áp, giống như lúc ở Hẻm Xéo. Hay là Voldemort thích cậu, cho nên vết sẹo cũng thay đổi?
Tay Của Ta Xuyên Qua Tóc Đen Của NgươiTác giả: Hậu Nương Mễ Mễ NhãnTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng thuộc bộ pháp thuật có đầy đủ các loại đồng hồ xoay chuyển thời gian, Tử thần thực tử ( Death Eater) và Thần sáng ( Auror ) phản bội đều chĩa đũa phép về phía Harry, đối kháng với đũa phép trong tay Voldemort khiến Harry Potter lùi lại phía sau tựa vào chiếc đồng hồ làm bằng thủy tinh pha lê, gian nan th* d*c. “Avada Kedavra!” Vô số lục quang làm vỡ thủy tinh, gây ra một vụ nổ lớn, giữa kim quang sáng chói, Harry biến mất. Harry đi bộ trên một hành lang tối tăm, cậu cứ đi thẳng một mạch, đến khi hai chân cậu bắt đầu cảm thấy đau, nhưng hành lang vẫn sâu hun hút như trước. Rốt cục cậu quá mệt, dừng lại tựa vào một cánh cửa, trên cửa viết “1938”, cậu cố sức đẩy, cửa không tiếng động mở ra, Harry vô thức nhìn xung quanh, vẫn là một mảnh đen kịt, chỉ có một vài điểm sáng nho nhỏ từ bên ngoài lọt vào. Cậu tò mò nhìn xem là cái gì phát sáng, kết quả là bị hút vào. Cậu bị quẳng ngã trên mặt đất, thất điên bát đảo. Sau khi đứng lên, cậu phát hiện mình đang ở giữa một… Tục ngữ nói, đàn ông khi nghiêm túc là hấp dẫn nhất. Chiến tranh khiến Harry luyện thành thói quen luôn nghiêm túc khi làm việc, cộng thêm bộ dáng xinh đẹp của Harry, lại càng khiến kẻ khác thần hồn điên đảo. Voldemort phát hiện chính mình thường xuyên quên mất phải nói cái gì, bởi vì cặp mắt động lòng người của Harry luôn chăm chú nhìn hắn, vừa tin cậy vừa kính nể, lại thêm trìu mến và kiều mỵ làm hắn hận không thể gắt gao ôm Harry vào trong lòng ngực mà yêu thương.Hai giờ sau, hắn cảm thấy chính mình bị loại ngọt ngào mà thống khổ này dằn vặt đến mức muốn nổ tung.” Cám ơn ngươi, Voldy.” Harry cảm ơn từ đáy lòng. Voldemort không hổ là một trong những thiên tài vĩ đại nhất Hogwarts, tri thức của hắn quá uyên bác, nghiên cứu và tinh thông nhiều lĩnh vực, hoàn toàn chinh phục Harry. Qua lời kể của Voldemort, cậu đã thấy rõ được sự thăng trầm của thế giới pháp thuật. 2 giờ qua cậu thu được rất nhiều, cậu vô cùng chờ mong lần bổ túc sau.” Đây là việc ta ta nên làm, Harry. Ta là thân nhân của em mà.” Voldemort ôn nhu nói. Thấy Harry sắp đi, hắn vội vàng giữ lại,” Harry, ta có thể cho em một cái hôn chúc ngủ ngon không?”Hôn chúc ngủ ngon? Harry nhíu mi, để Voldemort hôn chúc ngủ ngon mình sao? Cảm thấy khá kì lạ, bọn họ từng là kẻ thù không đội trời chung a! Hơn nữa, cậu khẳng định bị hôn sẽ rất đau. Chẳng qua hiện tại Voldemort là người giám hộ của cậu, cũng không biết mười mấy năm sau hai người bọn họ sẽ ” Chỉ một người có khả năng còn sống”, hôn chúc ngủ ngon có lẽ là yêu cầu bình thường.Harry suy nghĩ thật lâu, nghĩ đến việc Voldemort vừa mới cẩn thận giúp cậu bổ túc, cậu đồng ý.” Đương nhiên.” Sau này có thể lấy lý do vết sẹo đau mà cự tuyệt hôn chúc ngủ ngon.Kích động, vui sướng tràn ngập ý nghĩ của Voldemort, kiệt lực đè nén tâm tình dao động, nhẹ nhàng hôn lên trán Harry một chút. Chỉ giống như chuồn chuồn lướt nước, sau đó buông ra, nếu không hắn sợ hắn sẽ nhịn không được làm ra chuyện gì.Harry cảm thấy thập phần kỳ quái sờ sờ cái trán, một chút cũng không đau, ngược lại lại có cảm giác ấm áp, giống như lúc ở Hẻm Xéo. Hay là Voldemort thích cậu, cho nên vết sẹo cũng thay đổi?