Tác giả:

Edit : Nancy Thời điểm Dương Sơ Nhất nhận được tin nhắn của Đường Tiêu Mễ, híp đôi mắt xếch, mặt không biểu cảm cùng Dương Sơ Nhị, Dương Sơ Tam nghiên cứu thứ bậc của những mĩ nữ gần đây bên cạnh mình, thuận tiện suy nghĩ xem, buổi tối nên đến chỗ nào khoái hoạt “Lên trước, lên trước, lên trước! ! ! Đội ngũ của chúng ta hướng về phía mặt trời, chân đạp cả vùng đất tổ quốc, lưng đeo hy vọng dân tộc, chúng ta là lực lượng không thể chiến thắng….” Thời điểm tiếng chuông vang lên, tất cả mọi người sửng sốt một chút, hành khúc Giải phóng quân đúng thật là kinh hãi. Dương Sơ Nhất nhìn chằm chằm điện thoại di động, vẫn chưa lấy lại tinh thần, thì Lâm Vĩ Ba cười trêu anh “ Sơ Nhất, chuông điện thoại của cậu là giải phóng quân, chuẩn bị tham chính hả?” Một đám người theo phía sau, cười đến muốn bị ăn đòn. Dương Sơ Tam là người phản ứng kịp, đoạt lấy điện thoại từ trong tay của Dương Sơ Nhất, mở ra thì thấy : “ Sơ Nhất, mời em ăn cơm” Trong miệng hùng hùng hổ hổ mắng “ Mẹ nó” Sau đó không nói…

Quyển 2 - Chương 3

Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!Tác giả: Môi QuảTruyện Ngôn TìnhEdit : Nancy Thời điểm Dương Sơ Nhất nhận được tin nhắn của Đường Tiêu Mễ, híp đôi mắt xếch, mặt không biểu cảm cùng Dương Sơ Nhị, Dương Sơ Tam nghiên cứu thứ bậc của những mĩ nữ gần đây bên cạnh mình, thuận tiện suy nghĩ xem, buổi tối nên đến chỗ nào khoái hoạt “Lên trước, lên trước, lên trước! ! ! Đội ngũ của chúng ta hướng về phía mặt trời, chân đạp cả vùng đất tổ quốc, lưng đeo hy vọng dân tộc, chúng ta là lực lượng không thể chiến thắng….” Thời điểm tiếng chuông vang lên, tất cả mọi người sửng sốt một chút, hành khúc Giải phóng quân đúng thật là kinh hãi. Dương Sơ Nhất nhìn chằm chằm điện thoại di động, vẫn chưa lấy lại tinh thần, thì Lâm Vĩ Ba cười trêu anh “ Sơ Nhất, chuông điện thoại của cậu là giải phóng quân, chuẩn bị tham chính hả?” Một đám người theo phía sau, cười đến muốn bị ăn đòn. Dương Sơ Tam là người phản ứng kịp, đoạt lấy điện thoại từ trong tay của Dương Sơ Nhất, mở ra thì thấy : “ Sơ Nhất, mời em ăn cơm” Trong miệng hùng hùng hổ hổ mắng “ Mẹ nó” Sau đó không nói… Sau khi ăn xong, mọi người ở trong phòng khách tán gẫu, Đường Tiểu Mễ lên phòng của mình trên lầu hai thay quần áo khác, trong phòng có hơi nóng, nàng toàn thân có chút nóng rồi. Đang chuẩn bị xuống lầu, tại khúc quanh cầu thang, phát hiện Trương Anh Thụy sắc mặt nghiêm chỉnh, âm trầm nhìn mình. Đôi mày thanh tú nhíu lên: "Dì Trương, có chuyện gì sao?""Chuyện con đánh Trần Tuyết, ta còn chưa nói với cha con". Trương Anh Thụy trong ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lùng. Đường Tiểu Mễ không nói lời nào, nhìn chằm chằm vào mắt Trương Anh Thụy, không hề sợ hãi."Nếu muốn đi, cũng không nên trở lại, nếu muốn trở về, coi như con giả vờ giả vịt, cũng nên trở về biệt thự Tử Sam xem một chút, con bây giờ không nói tiếng nào như vậy, còn muốn ta đem kiệu lớn đi mời con sao?"Đường Tiểu Mễ vẫn không nói lời nào, lắc thân, tiếp tục xuống lầu. Trương Anh Thụy một phát bắt được Đường Tiểu Mễ: "Đừng tưởng rằng con không muốn nói chuyện là tính xong rồi, nói thế nào, ta hiện tại cũng là trưởng bối của con!"Đường Tiểu Mễ cười: "Dì đã là trưởng bối con, dạy dỗ con là đồng ý, dì có thể lớn tiếng một chút"."Ta không muốn trở mặt, tất cả mọi người không dễ chịu, ta cảnh cáo con, về sau còn dám đụng một sợi lông Tiểu Tuyết, thì thử xem". Trương Anh Thụy trên mặt có chút ngượng ngùng, âm thanh có chút bén nhọn, cũng là hạ thấp đề-xi-ben rồi."Chuyện đó, dì có thể đi hỏi Tiểu Tuyết của dì một chút, xem cô ta nói cái gì, làm cái gì, oh, đúng rồi, con nhớ là ở cửa tiệm kia có camera theo dõi, dì có thể đi điều tra đem tới ông nội xem để ông nội làm chủ, đến lúc đó cái loại người nhà giàu mới nổi này có thể quang minh chánh đại rời đi thôi, còn nữa, về sau không nên tùy tiện lôi lôi kéo kéo những người khác Đường gia, dì Trương, dì nên biết, bọn họ sẽ không giống như con vậy, còn ôn hòa nhã nhặn ở đây nói chuyện với dì"."Con bé này . . . . .""A, đúng rồi, gần đây tâm tình của con không tốt, cho nên dì không cần trông cậy vào con như trước kia, làm bộ khúm núm với dì". Đường Tiểu Mễ trợn mắt nhìn, thay khuôn mặt tươi cười, nhẹ nhõm xuống lầu. Trương Anh Thụy dậm chân một cái, trong lòng hận hận, cũng đi theo xuống lầu. Hai người đều đi vào phòng khách, phía dưới bậc thang, phòng vệ sinh “chi” một tiếng mở ra, lông mày tuấn lãnh, ánh mắt đầy thâm trầm nhìn lúm đồng tiền như hoa của Đường Tiểu Mễ, tự nhủ: "Đường Tiểu Mễ, tôi càng ngày càng hiếu kỳ rồi".Đêm đó, Đường Kiếm, Phó Long Bưu hai người từ thư phòng ra ngoài, nhìn nhau cười, mọi người cũng không biết bọn họ đã nói những gì, tiễn hai ông cháu Phó Long Bưu đi, Đường Kiếm lại gọi Đường Tiểu Mễ vào thư phòng, những người khác đều đuổi đi nghỉ ngơi, dù sao ngày mai là mồng một đầu năm, sẽ có rất nhiều người tới bái phỏng, đến lúc đó sẽ rất vội."Tiểu Mễ, chuyện lần trước ông nội nói với cháu, cháu còn nhớ rõ không?""Nhớ"."Hôm nay cũng coi như để cho các cháu gặp mặt, vừa đúng, các cháu cũng biết nhau, Thụy Dương là chàng trai rất xuất sắc, một tay tạo ra Phó thị, hắn là con trai độc nhất của Phó gia, ta với ông nội Phó cháu đã thương lượng xong, tháng giêng đính hôn, Thụy Dương về sau cũng giúp cháu xử lý Tuyền Lâm, sau khi cưới các cháu phải sinh hai đứa bé, bất luận là nam hay nữ, đứa thứ hai phải thuộc về họ Đường gia chúng ta, về sau mọi thứ của Đường gia, tất cả thuộc về hắn, như thế nào?"Đường Tiểu Mễ mặt thoạt đỏ, thế này là thế nào? Kể cả đứa bé cũng đã nghĩ xong."Ông nội". Đường Tiểu Mễ có chút hờn dỗi."Tiểu Mễ, ông nội già rồi, đừng trách ông nội bá đạo, ta hiểu biết rõ các cháu, người trẻ tuổi không thịnh hành cái này, nhưng không tìm được người đáng tin cậy, ông nội về sau không có cách nào yên tâm, cha của con với Chú Hai con, ông nội không trông cậy vào được, tiểu tử Kiến Quân kia đến bây giờ không ra sao, phụ lòng Phương Vân người ta; cha của con và mẹ con, ai…., Trương Anh Thụy kia, cha con hiểu rõ hơn so với chúng ta, rốt cuộc là không còn trẻ tuổi nữa, hắn không muốn bị dày vò nữa. . . . . ."Đường Tiểu Mễ mím chặt môi, gật đầu.

Sau khi ăn xong, mọi người ở trong phòng khách tán gẫu, Đường Tiểu Mễ lên phòng của mình trên lầu hai thay quần áo khác, trong phòng có hơi nóng, nàng toàn thân có chút nóng rồi. Đang chuẩn bị xuống lầu, tại khúc quanh cầu thang, phát hiện Trương Anh Thụy sắc mặt nghiêm chỉnh, âm trầm nhìn mình. Đôi mày thanh tú nhíu lên: "Dì Trương, có chuyện gì sao?"

"Chuyện con đánh Trần Tuyết, ta còn chưa nói với cha con". Trương Anh Thụy trong ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lùng. Đường Tiểu Mễ không nói lời nào, nhìn chằm chằm vào mắt Trương Anh Thụy, không hề sợ hãi.

"Nếu muốn đi, cũng không nên trở lại, nếu muốn trở về, coi như con giả vờ giả vịt, cũng nên trở về biệt thự Tử Sam xem một chút, con bây giờ không nói tiếng nào như vậy, còn muốn ta đem kiệu lớn đi mời con sao?"

Đường Tiểu Mễ vẫn không nói lời nào, lắc thân, tiếp tục xuống lầu. Trương Anh Thụy một phát bắt được Đường Tiểu Mễ: "Đừng tưởng rằng con không muốn nói chuyện là tính xong rồi, nói thế nào, ta hiện tại cũng là trưởng bối của con!"

Đường Tiểu Mễ cười: "Dì đã là trưởng bối con, dạy dỗ con là đồng ý, dì có thể lớn tiếng một chút".

"Ta không muốn trở mặt, tất cả mọi người không dễ chịu, ta cảnh cáo con, về sau còn dám đụng một sợi lông Tiểu Tuyết, thì thử xem". Trương Anh Thụy trên mặt có chút ngượng ngùng, âm thanh có chút bén nhọn, cũng là hạ thấp đề-xi-ben rồi.

"Chuyện đó, dì có thể đi hỏi Tiểu Tuyết của dì một chút, xem cô ta nói cái gì, làm cái gì, oh, đúng rồi, con nhớ là ở cửa tiệm kia có camera theo dõi, dì có thể đi điều tra đem tới ông nội xem để ông nội làm chủ, đến lúc đó cái loại người nhà giàu mới nổi này có thể quang minh chánh đại rời đi thôi, còn nữa, về sau không nên tùy tiện lôi lôi kéo kéo những người khác Đường gia, dì Trương, dì nên biết, bọn họ sẽ không giống như con vậy, còn ôn hòa nhã nhặn ở đây nói chuyện với dì".

"Con bé này . . . . ."

"A, đúng rồi, gần đây tâm tình của con không tốt, cho nên dì không cần trông cậy vào con như trước kia, làm bộ khúm núm với dì". Đường Tiểu Mễ trợn mắt nhìn, thay khuôn mặt tươi cười, nhẹ nhõm xuống lầu. Trương Anh Thụy dậm chân một cái, trong lòng hận hận, cũng đi theo xuống lầu. Hai người đều đi vào phòng khách, phía dưới bậc thang, phòng vệ sinh “chi” một tiếng mở ra, lông mày tuấn lãnh, ánh mắt đầy thâm trầm nhìn lúm đồng tiền như hoa của Đường Tiểu Mễ, tự nhủ: "Đường Tiểu Mễ, tôi càng ngày càng hiếu kỳ rồi".

Đêm đó, Đường Kiếm, Phó Long Bưu hai người từ thư phòng ra ngoài, nhìn nhau cười, mọi người cũng không biết bọn họ đã nói những gì, tiễn hai ông cháu Phó Long Bưu đi, Đường Kiếm lại gọi Đường Tiểu Mễ vào thư phòng, những người khác đều đuổi đi nghỉ ngơi, dù sao ngày mai là mồng một đầu năm, sẽ có rất nhiều người tới bái phỏng, đến lúc đó sẽ rất vội.

"Tiểu Mễ, chuyện lần trước ông nội nói với cháu, cháu còn nhớ rõ không?"

"Nhớ".

"Hôm nay cũng coi như để cho các cháu gặp mặt, vừa đúng, các cháu cũng biết nhau, Thụy Dương là chàng trai rất xuất sắc, một tay tạo ra Phó thị, hắn là con trai độc nhất của Phó gia, ta với ông nội Phó cháu đã thương lượng xong, tháng giêng đính hôn, Thụy Dương về sau cũng giúp cháu xử lý Tuyền Lâm, sau khi cưới các cháu phải sinh hai đứa bé, bất luận là nam hay nữ, đứa thứ hai phải thuộc về họ Đường gia chúng ta, về sau mọi thứ của Đường gia, tất cả thuộc về hắn, như thế nào?"

Đường Tiểu Mễ mặt thoạt đỏ, thế này là thế nào? Kể cả đứa bé cũng đã nghĩ xong.

"Ông nội". Đường Tiểu Mễ có chút hờn dỗi.

"Tiểu Mễ, ông nội già rồi, đừng trách ông nội bá đạo, ta hiểu biết rõ các cháu, người trẻ tuổi không thịnh hành cái này, nhưng không tìm được người đáng tin cậy, ông nội về sau không có cách nào yên tâm, cha của con với Chú Hai con, ông nội không trông cậy vào được, tiểu tử Kiến Quân kia đến bây giờ không ra sao, phụ lòng Phương Vân người ta; cha của con và mẹ con, ai…., Trương Anh Thụy kia, cha con hiểu rõ hơn so với chúng ta, rốt cuộc là không còn trẻ tuổi nữa, hắn không muốn bị dày vò nữa. . . . . ."

Đường Tiểu Mễ mím chặt môi, gật đầu.

Xin Chào, Con Mèo Của Tôi!Tác giả: Môi QuảTruyện Ngôn TìnhEdit : Nancy Thời điểm Dương Sơ Nhất nhận được tin nhắn của Đường Tiêu Mễ, híp đôi mắt xếch, mặt không biểu cảm cùng Dương Sơ Nhị, Dương Sơ Tam nghiên cứu thứ bậc của những mĩ nữ gần đây bên cạnh mình, thuận tiện suy nghĩ xem, buổi tối nên đến chỗ nào khoái hoạt “Lên trước, lên trước, lên trước! ! ! Đội ngũ của chúng ta hướng về phía mặt trời, chân đạp cả vùng đất tổ quốc, lưng đeo hy vọng dân tộc, chúng ta là lực lượng không thể chiến thắng….” Thời điểm tiếng chuông vang lên, tất cả mọi người sửng sốt một chút, hành khúc Giải phóng quân đúng thật là kinh hãi. Dương Sơ Nhất nhìn chằm chằm điện thoại di động, vẫn chưa lấy lại tinh thần, thì Lâm Vĩ Ba cười trêu anh “ Sơ Nhất, chuông điện thoại của cậu là giải phóng quân, chuẩn bị tham chính hả?” Một đám người theo phía sau, cười đến muốn bị ăn đòn. Dương Sơ Tam là người phản ứng kịp, đoạt lấy điện thoại từ trong tay của Dương Sơ Nhất, mở ra thì thấy : “ Sơ Nhất, mời em ăn cơm” Trong miệng hùng hùng hổ hổ mắng “ Mẹ nó” Sau đó không nói… Sau khi ăn xong, mọi người ở trong phòng khách tán gẫu, Đường Tiểu Mễ lên phòng của mình trên lầu hai thay quần áo khác, trong phòng có hơi nóng, nàng toàn thân có chút nóng rồi. Đang chuẩn bị xuống lầu, tại khúc quanh cầu thang, phát hiện Trương Anh Thụy sắc mặt nghiêm chỉnh, âm trầm nhìn mình. Đôi mày thanh tú nhíu lên: "Dì Trương, có chuyện gì sao?""Chuyện con đánh Trần Tuyết, ta còn chưa nói với cha con". Trương Anh Thụy trong ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lùng. Đường Tiểu Mễ không nói lời nào, nhìn chằm chằm vào mắt Trương Anh Thụy, không hề sợ hãi."Nếu muốn đi, cũng không nên trở lại, nếu muốn trở về, coi như con giả vờ giả vịt, cũng nên trở về biệt thự Tử Sam xem một chút, con bây giờ không nói tiếng nào như vậy, còn muốn ta đem kiệu lớn đi mời con sao?"Đường Tiểu Mễ vẫn không nói lời nào, lắc thân, tiếp tục xuống lầu. Trương Anh Thụy một phát bắt được Đường Tiểu Mễ: "Đừng tưởng rằng con không muốn nói chuyện là tính xong rồi, nói thế nào, ta hiện tại cũng là trưởng bối của con!"Đường Tiểu Mễ cười: "Dì đã là trưởng bối con, dạy dỗ con là đồng ý, dì có thể lớn tiếng một chút"."Ta không muốn trở mặt, tất cả mọi người không dễ chịu, ta cảnh cáo con, về sau còn dám đụng một sợi lông Tiểu Tuyết, thì thử xem". Trương Anh Thụy trên mặt có chút ngượng ngùng, âm thanh có chút bén nhọn, cũng là hạ thấp đề-xi-ben rồi."Chuyện đó, dì có thể đi hỏi Tiểu Tuyết của dì một chút, xem cô ta nói cái gì, làm cái gì, oh, đúng rồi, con nhớ là ở cửa tiệm kia có camera theo dõi, dì có thể đi điều tra đem tới ông nội xem để ông nội làm chủ, đến lúc đó cái loại người nhà giàu mới nổi này có thể quang minh chánh đại rời đi thôi, còn nữa, về sau không nên tùy tiện lôi lôi kéo kéo những người khác Đường gia, dì Trương, dì nên biết, bọn họ sẽ không giống như con vậy, còn ôn hòa nhã nhặn ở đây nói chuyện với dì"."Con bé này . . . . .""A, đúng rồi, gần đây tâm tình của con không tốt, cho nên dì không cần trông cậy vào con như trước kia, làm bộ khúm núm với dì". Đường Tiểu Mễ trợn mắt nhìn, thay khuôn mặt tươi cười, nhẹ nhõm xuống lầu. Trương Anh Thụy dậm chân một cái, trong lòng hận hận, cũng đi theo xuống lầu. Hai người đều đi vào phòng khách, phía dưới bậc thang, phòng vệ sinh “chi” một tiếng mở ra, lông mày tuấn lãnh, ánh mắt đầy thâm trầm nhìn lúm đồng tiền như hoa của Đường Tiểu Mễ, tự nhủ: "Đường Tiểu Mễ, tôi càng ngày càng hiếu kỳ rồi".Đêm đó, Đường Kiếm, Phó Long Bưu hai người từ thư phòng ra ngoài, nhìn nhau cười, mọi người cũng không biết bọn họ đã nói những gì, tiễn hai ông cháu Phó Long Bưu đi, Đường Kiếm lại gọi Đường Tiểu Mễ vào thư phòng, những người khác đều đuổi đi nghỉ ngơi, dù sao ngày mai là mồng một đầu năm, sẽ có rất nhiều người tới bái phỏng, đến lúc đó sẽ rất vội."Tiểu Mễ, chuyện lần trước ông nội nói với cháu, cháu còn nhớ rõ không?""Nhớ"."Hôm nay cũng coi như để cho các cháu gặp mặt, vừa đúng, các cháu cũng biết nhau, Thụy Dương là chàng trai rất xuất sắc, một tay tạo ra Phó thị, hắn là con trai độc nhất của Phó gia, ta với ông nội Phó cháu đã thương lượng xong, tháng giêng đính hôn, Thụy Dương về sau cũng giúp cháu xử lý Tuyền Lâm, sau khi cưới các cháu phải sinh hai đứa bé, bất luận là nam hay nữ, đứa thứ hai phải thuộc về họ Đường gia chúng ta, về sau mọi thứ của Đường gia, tất cả thuộc về hắn, như thế nào?"Đường Tiểu Mễ mặt thoạt đỏ, thế này là thế nào? Kể cả đứa bé cũng đã nghĩ xong."Ông nội". Đường Tiểu Mễ có chút hờn dỗi."Tiểu Mễ, ông nội già rồi, đừng trách ông nội bá đạo, ta hiểu biết rõ các cháu, người trẻ tuổi không thịnh hành cái này, nhưng không tìm được người đáng tin cậy, ông nội về sau không có cách nào yên tâm, cha của con với Chú Hai con, ông nội không trông cậy vào được, tiểu tử Kiến Quân kia đến bây giờ không ra sao, phụ lòng Phương Vân người ta; cha của con và mẹ con, ai…., Trương Anh Thụy kia, cha con hiểu rõ hơn so với chúng ta, rốt cuộc là không còn trẻ tuổi nữa, hắn không muốn bị dày vò nữa. . . . . ."Đường Tiểu Mễ mím chặt môi, gật đầu.

Quyển 2 - Chương 3