Tác giả:

Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…

Chương 2

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… "Băng Hi, lại đây với mẹ nào!"Nghe giọng nói dịu dàng vừa gọi mình, cô bé ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ xinh xuất hiện nụ cười rạng rỡ còn có chút ngây ngô đến đáng yêu. Đặt quyển sách đọc giở trên tay vào chỗ cũ cô bé tới, bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy tay người phụ nữ đó, chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ cong lên nũng nịu."Mẹ, con muốn tới nhà ông ngoại"Nghe đứa con gái trong lòng nói vậy, ngay cả khóe mắt cũng ngập tràn ý cười, ngón tay đưa lên khẽ nhéo vào cái má phúng phính kia nói."Đã biết chán rồi sao? Lần trước còn không muốn đi lần này lại đổi ý""...""Vậy hôm nay chúng ta sẽ đến nhà ông"Đang đứng đợi mẹ bông có hai người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ đen tới gần sau đó túm lấy cô bé trực tiếp lên xe. Băng Hi hoảng sợ vùng vẫy nhưng vô dụng."Mẹ...mẹ ơi...cứu con. Mẹ"Giật mình tỉnh dậy cô mới biết mình vừa nằm mơ, Băng Hi nhìn xung quanh căn phòng lạ, đây đâu phải là nhà cô. Cảm giác đau ở chân truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày nhìn đầu gối được cuốn một lớp vải băng dày."Đừng nhúc nhích. Còn chưa đi được đâu"Băng Hi kinh ngạc nhìn Linh Uyển đang đứng trước mặt mình. Sau đó cánh cửa đột ngột mở ra, một thân hình cao lớn ung dung bước vào, khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng chẳng nói lời nào."Tôi ở đâu?""Em ở nhà tôi"Nhìn người con trai đứng ở phía cửa cũng đang quan sát cô, ánh mắt anh vô cùng lạnh lùng nhưng cô lại cảm giác được có gì đó quen thuộc nhưng lại không nhớ được mình đã gặp ở đâu. Linh Uyển thấy không khí trở nên im lặng liền chuyển chủ đề."Được rồi ăn cháo đi. Cậu vẫn chưa khỏe đâu"Băng Hi ngắm nhìn căn phòng xung quanh không để ý đến người vừa bước ra ngoài.Đóng cánh cửa phòng lại Linh Uyển nhìn người đang ngồi nhàn rỗi ở sofa tâm trạng liền thấy bực bội."Suýt nữa đâm chết người là anh. Sao còn ngồi đấy chứ?"Trầm mặc một lúc, người đang nhàn hạ ngồi ở kia cuối cùng cũng mở miệng."Cô ấy sao rồi?""Không sao. Nhưng đối với sự thật vừa rồi tâm trạng Băng Hi như vậy có được coi là bình thường không?""Cô ấy biểu hiện ra ngoài mới chính là có vấn đề"Linh Uyển ngơ ngác nghe câu trả lời vừa rồi, đối với logic của anh trai đôi lúc cô cũng không thể nào hiểu được.

"Băng Hi, lại đây với mẹ nào!"

Nghe giọng nói dịu dàng vừa gọi mình, cô bé ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ xinh xuất hiện nụ cười rạng rỡ còn có chút ngây ngô đến đáng yêu. Đặt quyển sách đọc giở trên tay vào chỗ cũ cô bé tới, bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy tay người phụ nữ đó, chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ cong lên nũng nịu.

"Mẹ, con muốn tới nhà ông ngoại"

Nghe đứa con gái trong lòng nói vậy, ngay cả khóe mắt cũng ngập tràn ý cười, ngón tay đưa lên khẽ nhéo vào cái má phúng phính kia nói.

"Đã biết chán rồi sao? Lần trước còn không muốn đi lần này lại đổi ý"

"..."

"Vậy hôm nay chúng ta sẽ đến nhà ông"

Đang đứng đợi mẹ bông có hai người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ đen tới gần sau đó túm lấy cô bé trực tiếp lên xe. Băng Hi hoảng sợ vùng vẫy nhưng vô dụng.

"Mẹ...mẹ ơi...cứu con. Mẹ"

Giật mình tỉnh dậy cô mới biết mình vừa nằm mơ, Băng Hi nhìn xung quanh căn phòng lạ, đây đâu phải là nhà cô. Cảm giác đau ở chân truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày nhìn đầu gối được cuốn một lớp vải băng dày.

"Đừng nhúc nhích. Còn chưa đi được đâu"

Băng Hi kinh ngạc nhìn Linh Uyển đang đứng trước mặt mình. Sau đó cánh cửa đột ngột mở ra, một thân hình cao lớn ung dung bước vào, khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng chẳng nói lời nào.

"Tôi ở đâu?"

"Em ở nhà tôi"

Nhìn người con trai đứng ở phía cửa cũng đang quan sát cô, ánh mắt anh vô cùng lạnh lùng nhưng cô lại cảm giác được có gì đó quen thuộc nhưng lại không nhớ được mình đã gặp ở đâu. Linh Uyển thấy không khí trở nên im lặng liền chuyển chủ đề.

"Được rồi ăn cháo đi. Cậu vẫn chưa khỏe đâu"

Băng Hi ngắm nhìn căn phòng xung quanh không để ý đến người vừa bước ra ngoài.

Đóng cánh cửa phòng lại Linh Uyển nhìn người đang ngồi nhàn rỗi ở sofa tâm trạng liền thấy bực bội.

"Suýt nữa đâm chết người là anh. Sao còn ngồi đấy chứ?"

Trầm mặc một lúc, người đang nhàn hạ ngồi ở kia cuối cùng cũng mở miệng.

"Cô ấy sao rồi?"

"Không sao. Nhưng đối với sự thật vừa rồi tâm trạng Băng Hi như vậy có được coi là bình thường không?"

"Cô ấy biểu hiện ra ngoài mới chính là có vấn đề"

Linh Uyển ngơ ngác nghe câu trả lời vừa rồi, đối với logic của anh trai đôi lúc cô cũng không thể nào hiểu được.

Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… "Băng Hi, lại đây với mẹ nào!"Nghe giọng nói dịu dàng vừa gọi mình, cô bé ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ xinh xuất hiện nụ cười rạng rỡ còn có chút ngây ngô đến đáng yêu. Đặt quyển sách đọc giở trên tay vào chỗ cũ cô bé tới, bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy tay người phụ nữ đó, chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ cong lên nũng nịu."Mẹ, con muốn tới nhà ông ngoại"Nghe đứa con gái trong lòng nói vậy, ngay cả khóe mắt cũng ngập tràn ý cười, ngón tay đưa lên khẽ nhéo vào cái má phúng phính kia nói."Đã biết chán rồi sao? Lần trước còn không muốn đi lần này lại đổi ý""...""Vậy hôm nay chúng ta sẽ đến nhà ông"Đang đứng đợi mẹ bông có hai người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ đen tới gần sau đó túm lấy cô bé trực tiếp lên xe. Băng Hi hoảng sợ vùng vẫy nhưng vô dụng."Mẹ...mẹ ơi...cứu con. Mẹ"Giật mình tỉnh dậy cô mới biết mình vừa nằm mơ, Băng Hi nhìn xung quanh căn phòng lạ, đây đâu phải là nhà cô. Cảm giác đau ở chân truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày nhìn đầu gối được cuốn một lớp vải băng dày."Đừng nhúc nhích. Còn chưa đi được đâu"Băng Hi kinh ngạc nhìn Linh Uyển đang đứng trước mặt mình. Sau đó cánh cửa đột ngột mở ra, một thân hình cao lớn ung dung bước vào, khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng chẳng nói lời nào."Tôi ở đâu?""Em ở nhà tôi"Nhìn người con trai đứng ở phía cửa cũng đang quan sát cô, ánh mắt anh vô cùng lạnh lùng nhưng cô lại cảm giác được có gì đó quen thuộc nhưng lại không nhớ được mình đã gặp ở đâu. Linh Uyển thấy không khí trở nên im lặng liền chuyển chủ đề."Được rồi ăn cháo đi. Cậu vẫn chưa khỏe đâu"Băng Hi ngắm nhìn căn phòng xung quanh không để ý đến người vừa bước ra ngoài.Đóng cánh cửa phòng lại Linh Uyển nhìn người đang ngồi nhàn rỗi ở sofa tâm trạng liền thấy bực bội."Suýt nữa đâm chết người là anh. Sao còn ngồi đấy chứ?"Trầm mặc một lúc, người đang nhàn hạ ngồi ở kia cuối cùng cũng mở miệng."Cô ấy sao rồi?""Không sao. Nhưng đối với sự thật vừa rồi tâm trạng Băng Hi như vậy có được coi là bình thường không?""Cô ấy biểu hiện ra ngoài mới chính là có vấn đề"Linh Uyển ngơ ngác nghe câu trả lời vừa rồi, đối với logic của anh trai đôi lúc cô cũng không thể nào hiểu được.

Chương 2