Đồng hồ treo trên tường phát ra tiếng tích tắc, chợt "bịch" một tiếng, một túi du lịch màu đen nặng nề đặt trên khay trà chạm trổ bằng gỗ đào. "Trong này có năm trăm vạn đô-la." Người đàn ông nhìn người ngồi trên salon, khom người mở túi du lịch trong tay rồi đặt xuống, tiếp tục nói: "Chỉ cần anh động dao cứu hội trưởng của chúng tôi, số tiền này đều là của anh." Người ngồi trên ghế salon cho dù đứng lên cũng không phải là cao, vóc người hơi gầy, có một đầu tóc ngắn màu nâu, mắt kính gọng đen, khẩu trang che kín mặt, một thân quần áo màu trắng đơn giản, giờ phút này tư thái thản nhiên dựa vào thành ghế, hai chân nhỏ dài bắt chéo, một cái tay gác lên trên tay vịn, ngón tay gõ có tiết tấu theo thanh âm tích tắc của đồng hồ treo tường, chỉ thấy bàn tay mảnh khảnh trắng nõn, sạch sẽ không nhiễm bụi bậm. Sơn Nguyên Nhất thật sự không thể tin được, người hội trưởng tìm nửa tháng lại có bộ dáng này, thật không biết có lợi hại như trong truyền thuyết hay không. Lúc này, người ngồi trên ghế…
Chương 22: Chiến đội cực mạnh (Thượng)
Mẹ, Đừng Đùa Với LửaTác giả: Phồn Hoa Đóa ĐóaTruyện Ngôn TìnhĐồng hồ treo trên tường phát ra tiếng tích tắc, chợt "bịch" một tiếng, một túi du lịch màu đen nặng nề đặt trên khay trà chạm trổ bằng gỗ đào. "Trong này có năm trăm vạn đô-la." Người đàn ông nhìn người ngồi trên salon, khom người mở túi du lịch trong tay rồi đặt xuống, tiếp tục nói: "Chỉ cần anh động dao cứu hội trưởng của chúng tôi, số tiền này đều là của anh." Người ngồi trên ghế salon cho dù đứng lên cũng không phải là cao, vóc người hơi gầy, có một đầu tóc ngắn màu nâu, mắt kính gọng đen, khẩu trang che kín mặt, một thân quần áo màu trắng đơn giản, giờ phút này tư thái thản nhiên dựa vào thành ghế, hai chân nhỏ dài bắt chéo, một cái tay gác lên trên tay vịn, ngón tay gõ có tiết tấu theo thanh âm tích tắc của đồng hồ treo tường, chỉ thấy bàn tay mảnh khảnh trắng nõn, sạch sẽ không nhiễm bụi bậm. Sơn Nguyên Nhất thật sự không thể tin được, người hội trưởng tìm nửa tháng lại có bộ dáng này, thật không biết có lợi hại như trong truyền thuyết hay không. Lúc này, người ngồi trên ghế… Mới vừa rồi vài chục khẩu súng chĩa về phía đầu cô, hình ảnh giật gân đó vẫn còn ở trong đầu, hình như vẫn tồn tại kinh sợ, cô thở dài một cái, nguy hiểm thật.Tần Tử Duệ nhanh chóng mang theo cô trở lại trong phòng, không nói hai lời liền đẩy cô lên trên giường, sắc mặt Trình Du Nhiên trầm xuống, vừa muốn mở miệng: "Anh ——"Liền bị tay anh ta bụm chặt miệng, hai người cùng nhau ngã lên giường, khiến cho Trình Du Nhiên không thể nào động đậy được, chỉ nghe âm thanh trầm thấp vang lên ở bên tai: "Muốn giữ được mạng của em thì đừng động."Âm thanh của anh ta rất nhỏ, cô lại nghe rất rõ ràng, Trình Du Nhiên quả nhiên bất động, bởi vì, cô rất rõ ràng tình huống bây giờ, Tần Tử Duệ là cây cỏ cứu mạng cô, cũng là người cô phải cẩn thận, vì vậy, cả thân thể cô cứng ngắc.Chung quanh đen lại, bên tai truyền tới tiếng cười khẽ của anh ta, sau đó nói: "Tôi sẽ không đụng em, cho nên, em an tâm ngủ cho tôi, ngày mai tỉnh ngủ, liền dẫn em rời khỏi nơi này, đưa em trở về."Muốn cô an tâm ngủ cũng cần cho cô một hoàn cảnh tốt mới phải, trong tình huống hiện tại mà cô có thể nằm được thì đó mới là kỳ tích, nhưng lúc nghe được đối phương bảo ngày mai sẽ đưa cô trở về, cô ngược lại thở ra một hơi, được rồi, bất cứ giá nào, tự nói với mình, chỉ cần qua tối nay là tốt rồi. . . . . .Vậy mà ở ban đêm khắp trời đầy sao này, trên biển rộng mênh mông bát ngát, một chiếc tàu thủy khổng lồ ngược gió mà đến, người nhìn vào, giống như một chiếc thương thuyền, nhưng nhìn kỹ, lại phát hiện phía trên canh phòng nghiêm ngặt, mang theo một luồng sát khí, giống như cá mập khổng lồ, đánh vỡ mặt biển yên ả, dâng lên tầng tầng bọt sóng, không lâu, ngừng lại, an tĩnh trôi lơ lửng ở mặt biển đen nhánh.Lúc này, sao lốm đốm đầy trời đêm chợt truyền đến tiếng cánh quạt xoay tròn, âm thanh phá vỡ tầng mây, cuốn lên một hồi gió nhẹ, càng ngày càng lẫn vào mùi biển, cho đến ở gần phía trên tàu thủy thì dừng lại, máy bay trực thăng chậm rãi hạ xuống, dừng ở trên boong thuyền, khi cánh quạt dần dần ngừng chuyển động, cửa máy bay mở ra ——Viêm Dạ Tước đi xuống từ trong cửa, sau lưng có hai người đàn ông cao lớn mặc trang phục dã chiến đi theo, bọn họ theo thứ tự là Phi Ưng cùng Bôn Lang.Viêm Dạ Tước đi ở phía trước, anh tuấn khôi ngô, khí phía trước, anh tuấn khôi ngô, khí
Mới vừa rồi vài chục khẩu súng chĩa về phía đầu cô, hình ảnh giật gân đó vẫn còn ở trong đầu, hình như vẫn tồn tại kinh sợ, cô thở dài một cái, nguy hiểm thật.
Tần Tử Duệ nhanh chóng mang theo cô trở lại trong phòng, không nói hai lời liền đẩy cô lên trên giường, sắc mặt Trình Du Nhiên trầm xuống, vừa muốn mở miệng: "Anh ——"
Liền bị tay anh ta bụm chặt miệng, hai người cùng nhau ngã lên giường, khiến cho Trình Du Nhiên không thể nào động đậy được, chỉ nghe âm thanh trầm thấp vang lên ở bên tai: "Muốn giữ được mạng của em thì đừng động."
Âm thanh của anh ta rất nhỏ, cô lại nghe rất rõ ràng, Trình Du Nhiên quả nhiên bất động, bởi vì, cô rất rõ ràng tình huống bây giờ, Tần Tử Duệ là cây cỏ cứu mạng cô, cũng là người cô phải cẩn thận, vì vậy, cả thân thể cô cứng ngắc.
Chung quanh đen lại, bên tai truyền tới tiếng cười khẽ của anh ta, sau đó nói: "Tôi sẽ không đụng em, cho nên, em an tâm ngủ cho tôi, ngày mai tỉnh ngủ, liền dẫn em rời khỏi nơi này, đưa em trở về."
Muốn cô an tâm ngủ cũng cần cho cô một hoàn cảnh tốt mới phải, trong tình huống hiện tại mà cô có thể nằm được thì đó mới là kỳ tích, nhưng lúc nghe được đối phương bảo ngày mai sẽ đưa cô trở về, cô ngược lại thở ra một hơi, được rồi, bất cứ giá nào, tự nói với mình, chỉ cần qua tối nay là tốt rồi. . . . . .
Vậy mà ở ban đêm khắp trời đầy sao này, trên biển rộng mênh mông bát ngát, một chiếc tàu thủy khổng lồ ngược gió mà đến, người nhìn vào, giống như một chiếc thương thuyền, nhưng nhìn kỹ, lại phát hiện phía trên canh phòng nghiêm ngặt, mang theo một luồng sát khí, giống như cá mập khổng lồ, đánh vỡ mặt biển yên ả, dâng lên tầng tầng bọt sóng, không lâu, ngừng lại, an tĩnh trôi lơ lửng ở mặt biển đen nhánh.
Lúc này, sao lốm đốm đầy trời đêm chợt truyền đến tiếng cánh quạt xoay tròn, âm thanh phá vỡ tầng mây, cuốn lên một hồi gió nhẹ, càng ngày càng lẫn vào mùi biển, cho đến ở gần phía trên tàu thủy thì dừng lại, máy bay trực thăng chậm rãi hạ xuống, dừng ở trên boong thuyền, khi cánh quạt dần dần ngừng chuyển động, cửa máy bay mở ra ——
Viêm Dạ Tước đi xuống từ trong cửa, sau lưng có hai người đàn ông cao lớn mặc trang phục dã chiến đi theo, bọn họ theo thứ tự là Phi Ưng cùng Bôn Lang.
Viêm Dạ Tước đi ở phía trước, anh tuấn khôi ngô, khí phía trước, anh tuấn khôi ngô, khí
Mẹ, Đừng Đùa Với LửaTác giả: Phồn Hoa Đóa ĐóaTruyện Ngôn TìnhĐồng hồ treo trên tường phát ra tiếng tích tắc, chợt "bịch" một tiếng, một túi du lịch màu đen nặng nề đặt trên khay trà chạm trổ bằng gỗ đào. "Trong này có năm trăm vạn đô-la." Người đàn ông nhìn người ngồi trên salon, khom người mở túi du lịch trong tay rồi đặt xuống, tiếp tục nói: "Chỉ cần anh động dao cứu hội trưởng của chúng tôi, số tiền này đều là của anh." Người ngồi trên ghế salon cho dù đứng lên cũng không phải là cao, vóc người hơi gầy, có một đầu tóc ngắn màu nâu, mắt kính gọng đen, khẩu trang che kín mặt, một thân quần áo màu trắng đơn giản, giờ phút này tư thái thản nhiên dựa vào thành ghế, hai chân nhỏ dài bắt chéo, một cái tay gác lên trên tay vịn, ngón tay gõ có tiết tấu theo thanh âm tích tắc của đồng hồ treo tường, chỉ thấy bàn tay mảnh khảnh trắng nõn, sạch sẽ không nhiễm bụi bậm. Sơn Nguyên Nhất thật sự không thể tin được, người hội trưởng tìm nửa tháng lại có bộ dáng này, thật không biết có lợi hại như trong truyền thuyết hay không. Lúc này, người ngồi trên ghế… Mới vừa rồi vài chục khẩu súng chĩa về phía đầu cô, hình ảnh giật gân đó vẫn còn ở trong đầu, hình như vẫn tồn tại kinh sợ, cô thở dài một cái, nguy hiểm thật.Tần Tử Duệ nhanh chóng mang theo cô trở lại trong phòng, không nói hai lời liền đẩy cô lên trên giường, sắc mặt Trình Du Nhiên trầm xuống, vừa muốn mở miệng: "Anh ——"Liền bị tay anh ta bụm chặt miệng, hai người cùng nhau ngã lên giường, khiến cho Trình Du Nhiên không thể nào động đậy được, chỉ nghe âm thanh trầm thấp vang lên ở bên tai: "Muốn giữ được mạng của em thì đừng động."Âm thanh của anh ta rất nhỏ, cô lại nghe rất rõ ràng, Trình Du Nhiên quả nhiên bất động, bởi vì, cô rất rõ ràng tình huống bây giờ, Tần Tử Duệ là cây cỏ cứu mạng cô, cũng là người cô phải cẩn thận, vì vậy, cả thân thể cô cứng ngắc.Chung quanh đen lại, bên tai truyền tới tiếng cười khẽ của anh ta, sau đó nói: "Tôi sẽ không đụng em, cho nên, em an tâm ngủ cho tôi, ngày mai tỉnh ngủ, liền dẫn em rời khỏi nơi này, đưa em trở về."Muốn cô an tâm ngủ cũng cần cho cô một hoàn cảnh tốt mới phải, trong tình huống hiện tại mà cô có thể nằm được thì đó mới là kỳ tích, nhưng lúc nghe được đối phương bảo ngày mai sẽ đưa cô trở về, cô ngược lại thở ra một hơi, được rồi, bất cứ giá nào, tự nói với mình, chỉ cần qua tối nay là tốt rồi. . . . . .Vậy mà ở ban đêm khắp trời đầy sao này, trên biển rộng mênh mông bát ngát, một chiếc tàu thủy khổng lồ ngược gió mà đến, người nhìn vào, giống như một chiếc thương thuyền, nhưng nhìn kỹ, lại phát hiện phía trên canh phòng nghiêm ngặt, mang theo một luồng sát khí, giống như cá mập khổng lồ, đánh vỡ mặt biển yên ả, dâng lên tầng tầng bọt sóng, không lâu, ngừng lại, an tĩnh trôi lơ lửng ở mặt biển đen nhánh.Lúc này, sao lốm đốm đầy trời đêm chợt truyền đến tiếng cánh quạt xoay tròn, âm thanh phá vỡ tầng mây, cuốn lên một hồi gió nhẹ, càng ngày càng lẫn vào mùi biển, cho đến ở gần phía trên tàu thủy thì dừng lại, máy bay trực thăng chậm rãi hạ xuống, dừng ở trên boong thuyền, khi cánh quạt dần dần ngừng chuyển động, cửa máy bay mở ra ——Viêm Dạ Tước đi xuống từ trong cửa, sau lưng có hai người đàn ông cao lớn mặc trang phục dã chiến đi theo, bọn họ theo thứ tự là Phi Ưng cùng Bôn Lang.Viêm Dạ Tước đi ở phía trước, anh tuấn khôi ngô, khí phía trước, anh tuấn khôi ngô, khí