Chương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm…
Chương 53
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… về đến phòng THẢO QUYẾT MINH tâm trạng vui vẻ hẳn lên.Dù sao cũng đã được gặp anh , như vậy là cô mãn nguyện lắm rồi .Rồi tối mai cô lại đến gặp anh tiếp , lại được ngắm nhìn anh , nói chuyện với anh…Nghĩ đến đây cô mới thấy lạ , không hiểu sao gần đây cô lại thấy mong nhớ muốn gặp anh nhiều như vậy.Bình thường cô toàn phải tránh anh thôi…Sao lại thế nhỉ?Câu hỏi khó trả lời này ! Khiến cô không thể tìm ra đáp án của nó , khẽ thở dài , định lên giường nằm ngủ .Thì bụng tự nhiên kêu réo ầm ĩ cả lên , lúc này cô mới nhớ ra 2,3 ngày nay cô không ăn gì rồi … Nghĩ đến đây cô lại lắc đầu chán nản … Lại nhớ về anh mất rồi … bình thường bữa ăn của cô đều do anh giục , thúc , ép mà ra hết.Bây giờ không có anh cô cũng trở lên lười ăn , cô đang chờ! Chờ anh tỉnh dậy rồi chăm sóc cô , dỗ dành cô ăn như trước đây.Nhưng hôm nay vì được gặp anh nên cô sẽ phá lệ một lần , cô sẽ đi xuống nhà ăn một bữa thật ngon , thật thỏa thích , để bù lỗ cho những hôm nhịn đói.Nghĩ đến đây cô lại vui vẻ mở cửa bước ra ngoài , vì lúc này đã là 1,2h đêm , lên trong nhà vắng lặng , thanh tịnh , im ắng đến nghẹt thở …Cô bước xuống phòng ăn lục lọi , nhưng mà dưới bếp lúc này không còn gì để ăn được , tủ lạnh trống không.” Lạ nhỉ ? Bình thường dưới này lúc nào cũng có đồ ăn mà , sao hôm nay lại không có gì cả thế này?Ôi! Đói qúa ! Làm sao bây giờ ?Chết tiệt ! Bụng mình lại bắt đầu đau rồi ,ôi ! Đau qúa ! Sao dạo này hay bị đau bụng thế không biết ? Bực mình thật !Huhuhu cái bụng đáng ghét này ”cô ngồi trên ghế ôm bụng nhăn nhó khó chịu , nhưng vẫn phải cố gắng liếc nhìn xung quanh , xem có cái gì ăn được không?Chẳng lẽ mất công xuống đây , lại phải vác bụng không mang về.Đang trong lúc thất vọng , thì cô nhìn thấy mấy gói mì tôm … Mà người giúp việc hay ăn … Khẽ nuốt nước bọt cái ực , cô vội vàng chạy đến lấy nó rồi pha với nước sôi , gác đũa ngồi chờ , không biết tại sao nhưng vừa nhìn thấy nó cô thấy thèm kinh khủng , muốn ăn vô cùng.Vừa ngồi hít ngửi mùi thơm vừa nuốt nước bọt , cuối cùng cô quyết định ăn luôn không cần biết nó chín hay chưa .Cô vội cho mì vào miệng , ăn được vài ba lần ngon miệng , thì bỗng nhiên lại thấy hơi khó ăn , cảm giác buồn nôn bắt đầu xâm chiếm.Cô đang bực mình lý do gì ? Vì sao cô đang ăn ngon , tự nhiên lại thấy buồn nôn , khiến cô năng suất cũng chán nản , uể oải đi nhiều , vừa ăn vừa lo.Đột nhiên phía sau phát ra giọng nói the thé khiến cô giật cả mình.- Hahaha ! Ai đấy thế này ?- Im lặng , tiếp tục ăn , không thèm bảo làm sao?- Ôi! Cô đói đến nỗi phải ăn cái thứ bần tiện này cơ à?- Kệ tôi.- Hahaha . Ngày mai nếu mọi người đều biết … Phu nhân của họ anh tranh đồ ăn sáng của họ thì sao nhỉ?- Tôi còn chưa xử lý họ sao để tủ lạnh trống rỗng là may lắm rồi.- Hahaha. Rất tiếc thưa cô . Đó là tôi dặn bọn họ , ăn đến đâu mua đến đó , ăn thừa thì đổ hết đi , không thì cho chó ăn .Ai không ăn thì thôi cho chết-….Cô ta vừa nói vừa nhìn sang Quyết Minh như khiêu khích , không những thế cô ta còn cố tình ngồi sát vào khuôn mặt đang nhăn nhó , méo mó kia .- Sao ! Ăn mì tôm ngon không?Quyết minh bây giờ đang rất khó chịu , cô buồn nôn lắm rồi.Quay sang nhìn cái bản mặt đáng ghét của Kỷ liên và thế nào không kiềm chế được …- Tránh ra…OẸ…. ÁÁÁÁÁKỷ Liên hét toáng lên … Khi thấy người mình …toàn mì là mì , mùi chua loét nồng nặc , thật kinh khủng.Cô ta ngước khuôn mặt đỏ bừng lên vì tức giận , nhìn chằm chằm vào Quyết Minh như muốn giết người.- hìhì . Là tại cô đó ! Tôi đã bảo cô tránh ra rồi , mà cô vẫn ngồi yên đó .Tại tôi buồn nôn qúa không kiềm chế được . Xin lỗi nhé!- Chát… Chát… Con ranh này , ai cho mày dám nôn vào người tao hả ?Tao cho mày chết , tao cho mày chết…Bị cô ta tát cho hai cái khi không kịp phòng bị , khiến đầu óc Quyết Minh hoa hết mặt mày đầu óc choáng váng .Cô còn chưa kịp hồi phục , thì Kỷ Liên đã Xong vào đánh , cấu véo cô , khiến cô trở lại không kịp.Cơn buồn nôn vẫn đang hoành hành cô , lại bị kỷ liên lắc qua lắc lại… Dẫn tới cô lại không kìm được… ỌE OẸ OẸ … Áááááá.Cô nôn liên tục không ngừng nghỉ vào người cô ta , khiến cô ta ngồi yên bất động tại chỗ , gào thét trong ghê tởm , cô nôn đến mức mật xanh mật vàng … Có bao nhiêu chui ra hết .Cho đến lúc không còn gì để nôn nữa , cô mới mệt mỏi gục xuống bàn nằm thở hổn hển…
về đến phòng THẢO QUYẾT MINH tâm trạng vui vẻ hẳn lên.
Dù sao cũng đã được gặp anh , như vậy là cô mãn nguyện lắm rồi .
Rồi tối mai cô lại đến gặp anh tiếp , lại được ngắm nhìn anh , nói chuyện với anh…
Nghĩ đến đây cô mới thấy lạ , không hiểu sao gần đây cô lại thấy mong nhớ muốn gặp anh nhiều như vậy.
Bình thường cô toàn phải tránh anh thôi…
Sao lại thế nhỉ?
Câu hỏi khó trả lời này ! Khiến cô không thể tìm ra đáp án của nó , khẽ thở dài , định lên giường nằm ngủ .
Thì bụng tự nhiên kêu réo ầm ĩ cả lên , lúc này cô mới nhớ ra 2,3 ngày nay cô không ăn gì rồi … Nghĩ đến đây cô lại lắc đầu chán nản … Lại nhớ về anh mất rồi … bình thường bữa ăn của cô đều do anh giục , thúc , ép mà ra hết.
Bây giờ không có anh cô cũng trở lên lười ăn , cô đang chờ! Chờ anh tỉnh dậy rồi chăm sóc cô , dỗ dành cô ăn như trước đây.
Nhưng hôm nay vì được gặp anh nên cô sẽ phá lệ một lần , cô sẽ đi xuống nhà ăn một bữa thật ngon , thật thỏa thích , để bù lỗ cho những hôm nhịn đói.
Nghĩ đến đây cô lại vui vẻ mở cửa bước ra ngoài , vì lúc này đã là 1,2h đêm , lên trong nhà vắng lặng , thanh tịnh , im ắng đến nghẹt thở …
Cô bước xuống phòng ăn lục lọi , nhưng mà dưới bếp lúc này không còn gì để ăn được , tủ lạnh trống không.
” Lạ nhỉ ? Bình thường dưới này lúc nào cũng có đồ ăn mà , sao hôm nay lại không có gì cả thế này?
Ôi! Đói qúa ! Làm sao bây giờ ?
Chết tiệt ! Bụng mình lại bắt đầu đau rồi ,
ôi ! Đau qúa ! Sao dạo này hay bị đau bụng thế không biết ? Bực mình thật !
Huhuhu cái bụng đáng ghét này ”
cô ngồi trên ghế ôm bụng nhăn nhó khó chịu , nhưng vẫn phải cố gắng liếc nhìn xung quanh , xem có cái gì ăn được không?
Chẳng lẽ mất công xuống đây , lại phải vác bụng không mang về.
Đang trong lúc thất vọng , thì cô nhìn thấy mấy gói mì tôm … Mà người giúp việc hay ăn … Khẽ nuốt nước bọt cái ực , cô vội vàng chạy đến lấy nó rồi pha với nước sôi , gác đũa ngồi chờ , không biết tại sao nhưng vừa nhìn thấy nó cô thấy thèm kinh khủng , muốn ăn vô cùng.
Vừa ngồi hít ngửi mùi thơm vừa nuốt nước bọt , cuối cùng cô quyết định ăn luôn không cần biết nó chín hay chưa .
Cô vội cho mì vào miệng , ăn được vài ba lần ngon miệng , thì bỗng nhiên lại thấy hơi khó ăn , cảm giác buồn nôn bắt đầu xâm chiếm.
Cô đang bực mình lý do gì ? Vì sao cô đang ăn ngon , tự nhiên lại thấy buồn nôn , khiến cô năng suất cũng chán nản , uể oải đi nhiều , vừa ăn vừa lo.
Đột nhiên phía sau phát ra giọng nói the thé khiến cô giật cả mình.
- Hahaha ! Ai đấy thế này ?
- Im lặng , tiếp tục ăn , không thèm bảo làm sao?
- Ôi! Cô đói đến nỗi phải ăn cái thứ bần tiện này cơ à?
- Kệ tôi.
- Hahaha . Ngày mai nếu mọi người đều biết … Phu nhân của họ anh tranh đồ ăn sáng của họ thì sao nhỉ?
- Tôi còn chưa xử lý họ sao để tủ lạnh trống rỗng là may lắm rồi.
- Hahaha. Rất tiếc thưa cô . Đó là tôi dặn bọn họ , ăn đến đâu mua đến đó , ăn thừa thì đổ hết đi , không thì cho chó ăn .
Ai không ăn thì thôi cho chết
-….
Cô ta vừa nói vừa nhìn sang Quyết Minh như khiêu khích , không những thế cô ta còn cố tình ngồi sát vào khuôn mặt đang nhăn nhó , méo mó kia .
- Sao ! Ăn mì tôm ngon không?
Quyết minh bây giờ đang rất khó chịu , cô buồn nôn lắm rồi.
Quay sang nhìn cái bản mặt đáng ghét của Kỷ liên và thế nào không kiềm chế được …
- Tránh ra…OẸ…. ÁÁÁÁÁ
Kỷ Liên hét toáng lên … Khi thấy người mình …toàn mì là mì , mùi chua loét nồng nặc , thật kinh khủng.
Cô ta ngước khuôn mặt đỏ bừng lên vì tức giận , nhìn chằm chằm vào Quyết Minh như muốn giết người.
- hìhì . Là tại cô đó ! Tôi đã bảo cô tránh ra rồi , mà cô vẫn ngồi yên đó .
Tại tôi buồn nôn qúa không kiềm chế được . Xin lỗi nhé!
- Chát… Chát… Con ranh này , ai cho mày dám nôn vào người tao hả ?
Tao cho mày chết , tao cho mày chết…
Bị cô ta tát cho hai cái khi không kịp phòng bị , khiến đầu óc Quyết Minh hoa hết mặt mày đầu óc choáng váng .
Cô còn chưa kịp hồi phục , thì Kỷ Liên đã Xong vào đánh , cấu véo cô , khiến cô trở lại không kịp.
Cơn buồn nôn vẫn đang hoành hành cô , lại bị kỷ liên lắc qua lắc lại… Dẫn tới cô lại không kìm được… ỌE OẸ OẸ … Áááááá.
Cô nôn liên tục không ngừng nghỉ vào người cô ta , khiến cô ta ngồi yên bất động tại chỗ , gào thét trong ghê tởm , cô nôn đến mức mật xanh mật vàng … Có bao nhiêu chui ra hết .
Cho đến lúc không còn gì để nôn nữa , cô mới mệt mỏi gục xuống bàn nằm thở hổn hển…
Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?Tác giả: Mẫu Đơn Tiên TửTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Thảo quyết minh đang ngồi trên máy bay quay trở về nước . Cô sang mĩ học 5 năm , thời gian trở về nhà rất ít , cô thật sự rất nhớ nhà . Vừa lấy bằng tốt nghiệp xong , còn chưa kịp đi đâu chơi, mà ba mẹ cô đã gọi điện sang giục cô trở về nước . Nghe nói có chuyện gì quan trọng lắm , không về không được Dù sao thì cũng được về nhà thích qúa đi mất , mình nhớ mọi người lắm rồi . Còn chuyện gì đến sẽ đến kệ vậy _ Ôi ! Cuối cùng cũng xuống sân bay rồi mau về thôi _ sao phía trước ồn aò mà mọi người chạy toán lọan thế kia nhỉ (tò mò , tò mò) Cô vội vàng hỏi người 1 người vừa từ đấy chạy ra , mắt mũi tái mét _ Bác ơi ! Phía trước có chuyện gì thế bác _ Phía trước có đánh nhau đấy nhìn ghê lắm _ Đánh nhau? _ ừ! Thôi tôi đi đây _Trời ơi! Làm sao bây giờ ? Lỡ ra đấy mà bị đấm phải 1 cái thì chết . Tên điên nào ban ngày ban mặt cũng đi đánh nhau , làm cản trở việc về nhà của ta . Sợ qúa đi mất (run run) Thảo quyết minh bước chậm chạp ,rè chừng từng bước một, đi về phia trước trong tâm… về đến phòng THẢO QUYẾT MINH tâm trạng vui vẻ hẳn lên.Dù sao cũng đã được gặp anh , như vậy là cô mãn nguyện lắm rồi .Rồi tối mai cô lại đến gặp anh tiếp , lại được ngắm nhìn anh , nói chuyện với anh…Nghĩ đến đây cô mới thấy lạ , không hiểu sao gần đây cô lại thấy mong nhớ muốn gặp anh nhiều như vậy.Bình thường cô toàn phải tránh anh thôi…Sao lại thế nhỉ?Câu hỏi khó trả lời này ! Khiến cô không thể tìm ra đáp án của nó , khẽ thở dài , định lên giường nằm ngủ .Thì bụng tự nhiên kêu réo ầm ĩ cả lên , lúc này cô mới nhớ ra 2,3 ngày nay cô không ăn gì rồi … Nghĩ đến đây cô lại lắc đầu chán nản … Lại nhớ về anh mất rồi … bình thường bữa ăn của cô đều do anh giục , thúc , ép mà ra hết.Bây giờ không có anh cô cũng trở lên lười ăn , cô đang chờ! Chờ anh tỉnh dậy rồi chăm sóc cô , dỗ dành cô ăn như trước đây.Nhưng hôm nay vì được gặp anh nên cô sẽ phá lệ một lần , cô sẽ đi xuống nhà ăn một bữa thật ngon , thật thỏa thích , để bù lỗ cho những hôm nhịn đói.Nghĩ đến đây cô lại vui vẻ mở cửa bước ra ngoài , vì lúc này đã là 1,2h đêm , lên trong nhà vắng lặng , thanh tịnh , im ắng đến nghẹt thở …Cô bước xuống phòng ăn lục lọi , nhưng mà dưới bếp lúc này không còn gì để ăn được , tủ lạnh trống không.” Lạ nhỉ ? Bình thường dưới này lúc nào cũng có đồ ăn mà , sao hôm nay lại không có gì cả thế này?Ôi! Đói qúa ! Làm sao bây giờ ?Chết tiệt ! Bụng mình lại bắt đầu đau rồi ,ôi ! Đau qúa ! Sao dạo này hay bị đau bụng thế không biết ? Bực mình thật !Huhuhu cái bụng đáng ghét này ”cô ngồi trên ghế ôm bụng nhăn nhó khó chịu , nhưng vẫn phải cố gắng liếc nhìn xung quanh , xem có cái gì ăn được không?Chẳng lẽ mất công xuống đây , lại phải vác bụng không mang về.Đang trong lúc thất vọng , thì cô nhìn thấy mấy gói mì tôm … Mà người giúp việc hay ăn … Khẽ nuốt nước bọt cái ực , cô vội vàng chạy đến lấy nó rồi pha với nước sôi , gác đũa ngồi chờ , không biết tại sao nhưng vừa nhìn thấy nó cô thấy thèm kinh khủng , muốn ăn vô cùng.Vừa ngồi hít ngửi mùi thơm vừa nuốt nước bọt , cuối cùng cô quyết định ăn luôn không cần biết nó chín hay chưa .Cô vội cho mì vào miệng , ăn được vài ba lần ngon miệng , thì bỗng nhiên lại thấy hơi khó ăn , cảm giác buồn nôn bắt đầu xâm chiếm.Cô đang bực mình lý do gì ? Vì sao cô đang ăn ngon , tự nhiên lại thấy buồn nôn , khiến cô năng suất cũng chán nản , uể oải đi nhiều , vừa ăn vừa lo.Đột nhiên phía sau phát ra giọng nói the thé khiến cô giật cả mình.- Hahaha ! Ai đấy thế này ?- Im lặng , tiếp tục ăn , không thèm bảo làm sao?- Ôi! Cô đói đến nỗi phải ăn cái thứ bần tiện này cơ à?- Kệ tôi.- Hahaha . Ngày mai nếu mọi người đều biết … Phu nhân của họ anh tranh đồ ăn sáng của họ thì sao nhỉ?- Tôi còn chưa xử lý họ sao để tủ lạnh trống rỗng là may lắm rồi.- Hahaha. Rất tiếc thưa cô . Đó là tôi dặn bọn họ , ăn đến đâu mua đến đó , ăn thừa thì đổ hết đi , không thì cho chó ăn .Ai không ăn thì thôi cho chết-….Cô ta vừa nói vừa nhìn sang Quyết Minh như khiêu khích , không những thế cô ta còn cố tình ngồi sát vào khuôn mặt đang nhăn nhó , méo mó kia .- Sao ! Ăn mì tôm ngon không?Quyết minh bây giờ đang rất khó chịu , cô buồn nôn lắm rồi.Quay sang nhìn cái bản mặt đáng ghét của Kỷ liên và thế nào không kiềm chế được …- Tránh ra…OẸ…. ÁÁÁÁÁKỷ Liên hét toáng lên … Khi thấy người mình …toàn mì là mì , mùi chua loét nồng nặc , thật kinh khủng.Cô ta ngước khuôn mặt đỏ bừng lên vì tức giận , nhìn chằm chằm vào Quyết Minh như muốn giết người.- hìhì . Là tại cô đó ! Tôi đã bảo cô tránh ra rồi , mà cô vẫn ngồi yên đó .Tại tôi buồn nôn qúa không kiềm chế được . Xin lỗi nhé!- Chát… Chát… Con ranh này , ai cho mày dám nôn vào người tao hả ?Tao cho mày chết , tao cho mày chết…Bị cô ta tát cho hai cái khi không kịp phòng bị , khiến đầu óc Quyết Minh hoa hết mặt mày đầu óc choáng váng .Cô còn chưa kịp hồi phục , thì Kỷ Liên đã Xong vào đánh , cấu véo cô , khiến cô trở lại không kịp.Cơn buồn nôn vẫn đang hoành hành cô , lại bị kỷ liên lắc qua lắc lại… Dẫn tới cô lại không kìm được… ỌE OẸ OẸ … Áááááá.Cô nôn liên tục không ngừng nghỉ vào người cô ta , khiến cô ta ngồi yên bất động tại chỗ , gào thét trong ghê tởm , cô nôn đến mức mật xanh mật vàng … Có bao nhiêu chui ra hết .Cho đến lúc không còn gì để nôn nữa , cô mới mệt mỏi gục xuống bàn nằm thở hổn hển…