Một ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá…
Chương 10
Đồ Heo, Thích Cãi Anh Lắm HảTác giả: Ngọc TrâmMột ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá… RENG... Tiếng chuông báo hiệu hết giờ kéo không khí ảo não của các lớp học đi và thay vào đó là sự nhộn nhịp , ồn ào của học sinh ùa ra cổng như bầy ong vỡ tổ Nó và Thư đã thu dọn xong sách vở và chuẩn bị ra về thì bị Khôi gọi giật lại-Này! Đi ăn không?-Tôi không nhớ là chúng ta thân đến mức đó-Thư-Thì coi như tôi muốn làm quen đi-Khôi-Ờ...(chần chừ, quay sang nó)thấy sao?-Thư-Tùy mày thôi-nó làm ra vẻ dửng dưng nhưng thực ra trong lòng rất là háo hức vì được ăn của chùa mà-Ý kiến hay đó! Đi ăn thôi-hắn từ bàn trên chồm xuống nói-Ok-Thư va nó Cả bọn kéo ra chiếc BMW của hắn, tại xe vừa mang tới còn mấy chiếc hùi sáng phone cho tài xế riêng tới mang vềTại nhà hàng FOODWORLD-Cho em cơm gà và nước suối-Thư nói với anh phục vụ-Mày gọi đi!-Thư đưa menu cho nó-Không-nó-Của chùa đó cô hai-Thư quá hiểu tính nó Nó mắt sáng rỡ giật lấy tấm menu và...-Cho em salas, cơm sườn, gà quay, hải sản, sốt bò và nước cam ép à quên cho thêm kem dâu và kem socola nữa nhé!- Nó sổ một tràn làm anh phục vụ chóng mặt rồi lại cười một cái làm anh đơ ngay Hắn cảm thấy rất khó chịu, tại sao chưa bao giờ nó cười với hắn như thế nhỉ? (thì tại anh toàn làm người ta ghét)-Nè salas, cơm chiên , pepsi nhanh đi tôi đói rồi!-hắn Khi anh phục vụ vừa đi khỏi-Nè anh thực sự háu đói đến vậy sao? Vậy mà nói tôi heo anh mới là heo...-nó được trớn mắng hắn một tua nhưng chưa kịp dứt câu-Stop! Hazz...Cô thật phiền phức-hắn-Anh...anh...dám nói tôi phiền phức...-nó tức nói không nên lời-Thôi thôi! Cho tôi xin, đồ ăn lên rồi kìa bạn hiền à-Thư nhảy vô can (khiếp...lại đánh trúng điểm yếu của người ta rồi! Nó thường nói có thực mới vực được đạo mà)-Tạm tha!-nó không chịu thua (mặc dù đã thua) Hắn không nói gì chỉ lắc đầu mỉm cười bó tay. Hành động này của hắn đã lọt vào mắt của anh chàng Khôi (Hàn Mạnh Vũ lạnh lùng thường ngày đấy sao?)------------------------------------------------------------------------------------------------------------Mình định bỏ pic này rồi nhưng nhờ có sự ủng hộ của các bạn nên mình rất phấn khởi.Mình hứa sẽ ra chap thường xuyên. Cac ban hay dong gop y kien giup minh nhe!
RENG...
Tiếng chuông báo hiệu hết giờ kéo không khí ảo não của các lớp học đi và thay vào đó là sự nhộn nhịp , ồn ào của học sinh ùa ra cổng như bầy ong vỡ tổ
Nó và Thư đã thu dọn xong sách vở và chuẩn bị ra về thì bị Khôi gọi giật lại
-Này! Đi ăn không?
-Tôi không nhớ là chúng ta thân đến mức đó-Thư
-Thì coi như tôi muốn làm quen đi-Khôi
-Ờ...(chần chừ, quay sang nó)thấy sao?-Thư
-Tùy mày thôi-nó làm ra vẻ dửng dưng nhưng thực ra trong lòng rất là háo hức vì được ăn của chùa mà
-Ý kiến hay đó! Đi ăn thôi-hắn từ bàn trên chồm xuống nói
-Ok-Thư va nó
Cả bọn kéo ra chiếc BMW của hắn, tại xe vừa mang tới còn mấy chiếc hùi sáng phone cho tài xế riêng tới mang về
Tại nhà hàng FOODWORLD
-Cho em cơm gà và nước suối-Thư nói với anh phục vụ
-Mày gọi đi!-Thư đưa menu cho nó
-Không-nó
-Của chùa đó cô hai-Thư quá hiểu tính nó
Nó mắt sáng rỡ giật lấy tấm menu và...
-Cho em salas, cơm sườn, gà quay, hải sản, sốt bò và nước cam ép à quên cho thêm kem dâu và kem socola nữa nhé!- Nó sổ một tràn làm anh phục vụ chóng mặt rồi lại cười một cái làm anh đơ ngay
Hắn cảm thấy rất khó chịu, tại sao chưa bao giờ nó cười với hắn như thế nhỉ? (thì tại anh toàn làm người ta ghét)
-Nè salas, cơm chiên , pepsi nhanh đi tôi đói rồi!-hắn
Khi anh phục vụ vừa đi khỏi
-Nè anh thực sự háu đói đến vậy sao? Vậy mà nói tôi heo anh mới là heo...-nó được trớn mắng hắn một tua nhưng chưa kịp dứt câu
-Stop! Hazz...Cô thật phiền phức-hắn
-Anh...anh...dám nói tôi phiền phức...-nó tức nói không nên lời
-Thôi thôi! Cho tôi xin, đồ ăn lên rồi kìa bạn hiền à-Thư nhảy vô can (khiếp...lại đánh trúng điểm yếu của người ta rồi! Nó thường nói có thực mới vực được đạo mà)
-Tạm tha!-nó không chịu thua (mặc dù đã thua)
Hắn không nói gì chỉ lắc đầu mỉm cười bó tay. Hành động này của hắn đã lọt vào mắt của anh chàng Khôi (Hàn Mạnh Vũ lạnh lùng thường ngày đấy sao?)
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mình định bỏ pic này rồi nhưng nhờ có sự ủng hộ của các bạn nên mình rất phấn khởi.Mình hứa sẽ ra chap thường xuyên. Cac ban hay dong gop y kien giup minh nhe!
Đồ Heo, Thích Cãi Anh Lắm HảTác giả: Ngọc TrâmMột ngày đẹp trời của cuối thu, gió thổi nhè nhẹ, từng đám mây trắng trôi trên nền trời xanh biếc tạo cho con người ta cảm giác vui tươi, nhẹ nhàng. Tại sân bay Tân Sơn Nhất: -Wow đẹp quá! -Con cái nhà ai mà đẹp thế không biết??? -Đẹp bá đạo@@ -Tuyệt vời -Em ơi làm bạn gái anh đi……………. ………………………………… Sau 4 năm du học từ Mĩ trở về, hai cô gái vô cùng xinh đẹp vừa bước xuống sân bay đã nhận được rất nhiều những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nhưng xem ra họ cũng chẳng mấy để tâm vì ở Mĩ họ đã nghe đến ốm chán rồi. Nguyên Vy diện một chiếc áo da lông cừu cùng với quần jeans đen, đi gót cao đen nốt (xã hội đen o_o). Khuôn mặt bị che đi một nửa bởi chiếc kính mát to bản hàng hiệu. Cả người nó toát lên khí chất con trưởng của một nhà kinh tế lừng lẫy năm châu. Mai Thư khoác lên người bộ đầm màu xanh nhạt cùng với đôi guốc không cao lém. Trên cổ được điểm xuyến một sợi dây chuyền hình ngôi sao bằng đá quý-biểu trưng của tập đoàn đá quý xuyên quốc gia L&T. Khác xa với vẻ đẹp lạnh lùng, cá… RENG... Tiếng chuông báo hiệu hết giờ kéo không khí ảo não của các lớp học đi và thay vào đó là sự nhộn nhịp , ồn ào của học sinh ùa ra cổng như bầy ong vỡ tổ Nó và Thư đã thu dọn xong sách vở và chuẩn bị ra về thì bị Khôi gọi giật lại-Này! Đi ăn không?-Tôi không nhớ là chúng ta thân đến mức đó-Thư-Thì coi như tôi muốn làm quen đi-Khôi-Ờ...(chần chừ, quay sang nó)thấy sao?-Thư-Tùy mày thôi-nó làm ra vẻ dửng dưng nhưng thực ra trong lòng rất là háo hức vì được ăn của chùa mà-Ý kiến hay đó! Đi ăn thôi-hắn từ bàn trên chồm xuống nói-Ok-Thư va nó Cả bọn kéo ra chiếc BMW của hắn, tại xe vừa mang tới còn mấy chiếc hùi sáng phone cho tài xế riêng tới mang vềTại nhà hàng FOODWORLD-Cho em cơm gà và nước suối-Thư nói với anh phục vụ-Mày gọi đi!-Thư đưa menu cho nó-Không-nó-Của chùa đó cô hai-Thư quá hiểu tính nó Nó mắt sáng rỡ giật lấy tấm menu và...-Cho em salas, cơm sườn, gà quay, hải sản, sốt bò và nước cam ép à quên cho thêm kem dâu và kem socola nữa nhé!- Nó sổ một tràn làm anh phục vụ chóng mặt rồi lại cười một cái làm anh đơ ngay Hắn cảm thấy rất khó chịu, tại sao chưa bao giờ nó cười với hắn như thế nhỉ? (thì tại anh toàn làm người ta ghét)-Nè salas, cơm chiên , pepsi nhanh đi tôi đói rồi!-hắn Khi anh phục vụ vừa đi khỏi-Nè anh thực sự háu đói đến vậy sao? Vậy mà nói tôi heo anh mới là heo...-nó được trớn mắng hắn một tua nhưng chưa kịp dứt câu-Stop! Hazz...Cô thật phiền phức-hắn-Anh...anh...dám nói tôi phiền phức...-nó tức nói không nên lời-Thôi thôi! Cho tôi xin, đồ ăn lên rồi kìa bạn hiền à-Thư nhảy vô can (khiếp...lại đánh trúng điểm yếu của người ta rồi! Nó thường nói có thực mới vực được đạo mà)-Tạm tha!-nó không chịu thua (mặc dù đã thua) Hắn không nói gì chỉ lắc đầu mỉm cười bó tay. Hành động này của hắn đã lọt vào mắt của anh chàng Khôi (Hàn Mạnh Vũ lạnh lùng thường ngày đấy sao?)------------------------------------------------------------------------------------------------------------Mình định bỏ pic này rồi nhưng nhờ có sự ủng hộ của các bạn nên mình rất phấn khởi.Mình hứa sẽ ra chap thường xuyên. Cac ban hay dong gop y kien giup minh nhe!