Tháng năm, tiết trời bắt đầu oi ả. Trong cửa tiệm pháp y* lớn nhất Nhạn Thành, ông chủ với vẻ mặt chua ngoa không tin nổi nhìn thanh niên trước mắt. *pháp y này là quần áo có phù phép. "Bộ đồ này thô quá mặc vào khó chịu á?" Ông chủ giật mình, "Bộ này là hàng tốt nhất trong số những bộ đồ tốt rồi đấy!" Người thanh niên không nói gì chỉ hơi giơ cánh tay lên, ống tay áo trượt xuống lộ ra cánh tay trắng như tuyết vốn đang bị che lấp. Bởi vì ma sát với quần áo nên trên phần da thịt trắng mịn xuất hiện từng mảng hồng phấn nhàn nhạt chứng tỏ sự yếu ớt mỏng manh của chủ nhân nó. "Có bộ nào mềm mại hơn nữa không?" Ninh Diệu hỏi. Ông chủ hồi lại tinh thần. Kì thực dựa vào tác phong ngày thường của ông chủ nếu gặp phải dạng khách khó phục vụ như này thì đã bị ông ta kiếm cớ đuổi đi rồi. Giả dụ như người khách đó là loại có tiền có thế thì ông ta cũng chỉ khách khí ngoài mặt chứ trong lòng đã chửi rủa y cả tám trăm lần. Nhưng mà lúc này...! Ánh mắt của ông chủ chuyển từ cánh tay trắng trẻo kia…

Truyện chữ