Tác giả:

Trong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý…

Chương 17: 17: Tôi Vốn Dĩ Không Yêu Cậu

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Thanh xuân những thước phim đẹp đẽ nhất của một đời người.Nơi ấy có tình cảm trẻ dại, tính tình bất chấp, sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ...!Năm ấy Gia Ý bất chấp mọi định kiến luân lý của xã hội như con thiêu thân mà điên cuồng lao vào lửa.Nhưng giờ đây cái giá mà cậu đã đánh đổi năm năm qua chỉ bằng một tờ giấy thỏa thuận chia tay thôi sao?Gia Ý không can tâm.Cậu không thể chấp nhận hiện thực này cũng như chấp nhận việc người đàn ông mà mình yêu từ đầu đã không thuộc về mình." Tờ giấy đó là phí chia tay, nếu cậu đồng ý thì tất cả mọi thứ viết trên đấy đều sẽ thuộc về cậu ".Nói ra những lời này, biểu tình trên mặt Hạo Hiện lại không một chút thay đổi.Cứ như thể hắn đang nói về một chuyện không liên quan tới mình.Hạo Hiên đưa ra lời đề nghị này chẳng qua vì hắn thấy hổ thẹn có lẽ là vì Gia Ý theo mình nhiều năm như vậy nhưng bản thân lại chưa cho cậu thứ gì.Đặc biệt cậu vì hắn mà từ bỏ tiền đồ của mình nên việc " bồi thường " cho Gia Ý là chuyện bình thường.Giờ đây Di Gia đã trở về, cô cũng đã đồng ý cho hắn cơ hội nên Hạo Hiên không cần thứ " hàng giả " như cậu nữa.Mỗi câu mỗi chữ đều tựa như kim châm đâm thật sâu vào trái tim của Gia Ý đau đớn, nóng rát.Gia Ý vẻ mặt không cảm xúc, cậu chậm rãi đứng dậy đi đến bên cạnh bàn cầm văn kiện hai tay bắt lấy hai bên dứt khoát xé tờ giấy làm hai nữa.Hạo Hiên có chút bất ngờ với hành động của cậu.Thấy kế hoạch của mình đã thất bại, Hạo Hiên không nói một lời mà quay người rời đi.Hắn không muốn day dưa với cậu thêm nữa.Mắt thấy Hạo Hiên sắp quay người rời đi thì cậu giống như mất đi khống chế vội vàng hét to: " Cô ta trở về thì thế nào? Các người có thể ở bên nhau thì thế nào? Chỉ cần em không chia tay thì ái tình mà anh dành cho cô ta chỉ là yêu đương vụn trộm, là ngoại tình, Di Gia cô ta vẫn là tiện nhân, vẫn là kẻ thứ ba chen chân vào hạnh phúc của người khác ".Thanh âm trong gian phòng trống vắng phá lệ rõ ràng, Hạo Hiên dừng bước xoay người trở về, từ trên cao nhìn xuống gương mặt kinh hoàng của Gia Ý.Hạo Hiên không ngờ có một số việc khi mà hắn không biết đã thoát khỏi sự khống chế của hắn.Thế nhưng nếu biết rồi thì sao?Hạo Hiên sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, hắn tuyệt đối không cho phép ai nói về tình yêu của hắn như vậy, không một ai.Gia Ý hoảng sợ tột độ mà liên tục lùi về sau, cậu chưa bao thấy Hạo Hiên như thế này trước đây.Hắn cứ như tu la địa ngục khát máu đang nhìn chằm chằm con mồi của mình.Hạo Hiên đột nhiên bắt lấy tóc của Gia Ý, buộc cậu ngẩng đầu nhìn hắn." Tôi muốn chia tay với cậu không có liên quan gì tới Di Gia, chỉ đơn giản là vì tôi vốn dĩ không yêu cậu ".Dứt lời Hạo Hiên liền chán ghét ném cậu ra xuống đất.Nhìn người đan ông rời đi trong lòng Gia Ý ủy khuất và không cam lòng đến mức không nói nên lời..

Thanh xuân những thước phim đẹp đẽ nhất của một đời người.

Nơi ấy có tình cảm trẻ dại, tính tình bất chấp, sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ...!

Năm ấy Gia Ý bất chấp mọi định kiến luân lý của xã hội như con thiêu thân mà điên cuồng lao vào lửa.

Nhưng giờ đây cái giá mà cậu đã đánh đổi năm năm qua chỉ bằng một tờ giấy thỏa thuận chia tay thôi sao?

Gia Ý không can tâm.

Cậu không thể chấp nhận hiện thực này cũng như chấp nhận việc người đàn ông mà mình yêu từ đầu đã không thuộc về mình.

" Tờ giấy đó là phí chia tay, nếu cậu đồng ý thì tất cả mọi thứ viết trên đấy đều sẽ thuộc về cậu ".

Nói ra những lời này, biểu tình trên mặt Hạo Hiện lại không một chút thay đổi.

Cứ như thể hắn đang nói về một chuyện không liên quan tới mình.

Hạo Hiên đưa ra lời đề nghị này chẳng qua vì hắn thấy hổ thẹn có lẽ là vì Gia Ý theo mình nhiều năm như vậy nhưng bản thân lại chưa cho cậu thứ gì.

Đặc biệt cậu vì hắn mà từ bỏ tiền đồ của mình nên việc " bồi thường " cho Gia Ý là chuyện bình thường.

Giờ đây Di Gia đã trở về, cô cũng đã đồng ý cho hắn cơ hội nên Hạo Hiên không cần thứ " hàng giả " như cậu nữa.

Mỗi câu mỗi chữ đều tựa như kim châm đâm thật sâu vào trái tim của Gia Ý đau đớn, nóng rát.

Gia Ý vẻ mặt không cảm xúc, cậu chậm rãi đứng dậy đi đến bên cạnh bàn cầm văn kiện hai tay bắt lấy hai bên dứt khoát xé tờ giấy làm hai nữa.

Hạo Hiên có chút bất ngờ với hành động của cậu.

Thấy kế hoạch của mình đã thất bại, Hạo Hiên không nói một lời mà quay người rời đi.

Hắn không muốn day dưa với cậu thêm nữa.

Mắt thấy Hạo Hiên sắp quay người rời đi thì cậu giống như mất đi khống chế vội vàng hét to: " Cô ta trở về thì thế nào? Các người có thể ở bên nhau thì thế nào? Chỉ cần em không chia tay thì ái tình mà anh dành cho cô ta chỉ là yêu đương vụn trộm, là ngoại tình, Di Gia cô ta vẫn là tiện nhân, vẫn là kẻ thứ ba chen chân vào hạnh phúc của người khác ".

Thanh âm trong gian phòng trống vắng phá lệ rõ ràng, Hạo Hiên dừng bước xoay người trở về, từ trên cao nhìn xuống gương mặt kinh hoàng của Gia Ý.

Hạo Hiên không ngờ có một số việc khi mà hắn không biết đã thoát khỏi sự khống chế của hắn.

Thế nhưng nếu biết rồi thì sao?

Hạo Hiên sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, hắn tuyệt đối không cho phép ai nói về tình yêu của hắn như vậy, không một ai.

Gia Ý hoảng sợ tột độ mà liên tục lùi về sau, cậu chưa bao thấy Hạo Hiên như thế này trước đây.

Hắn cứ như tu la địa ngục khát máu đang nhìn chằm chằm con mồi của mình.

Hạo Hiên đột nhiên bắt lấy tóc của Gia Ý, buộc cậu ngẩng đầu nhìn hắn.

" Tôi muốn chia tay với cậu không có liên quan gì tới Di Gia, chỉ đơn giản là vì tôi vốn dĩ không yêu cậu ".

Dứt lời Hạo Hiên liền chán ghét ném cậu ra xuống đất.

Nhìn người đan ông rời đi trong lòng Gia Ý ủy khuất và không cam lòng đến mức không nói nên lời..

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Thanh xuân những thước phim đẹp đẽ nhất của một đời người.Nơi ấy có tình cảm trẻ dại, tính tình bất chấp, sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ...!Năm ấy Gia Ý bất chấp mọi định kiến luân lý của xã hội như con thiêu thân mà điên cuồng lao vào lửa.Nhưng giờ đây cái giá mà cậu đã đánh đổi năm năm qua chỉ bằng một tờ giấy thỏa thuận chia tay thôi sao?Gia Ý không can tâm.Cậu không thể chấp nhận hiện thực này cũng như chấp nhận việc người đàn ông mà mình yêu từ đầu đã không thuộc về mình." Tờ giấy đó là phí chia tay, nếu cậu đồng ý thì tất cả mọi thứ viết trên đấy đều sẽ thuộc về cậu ".Nói ra những lời này, biểu tình trên mặt Hạo Hiện lại không một chút thay đổi.Cứ như thể hắn đang nói về một chuyện không liên quan tới mình.Hạo Hiên đưa ra lời đề nghị này chẳng qua vì hắn thấy hổ thẹn có lẽ là vì Gia Ý theo mình nhiều năm như vậy nhưng bản thân lại chưa cho cậu thứ gì.Đặc biệt cậu vì hắn mà từ bỏ tiền đồ của mình nên việc " bồi thường " cho Gia Ý là chuyện bình thường.Giờ đây Di Gia đã trở về, cô cũng đã đồng ý cho hắn cơ hội nên Hạo Hiên không cần thứ " hàng giả " như cậu nữa.Mỗi câu mỗi chữ đều tựa như kim châm đâm thật sâu vào trái tim của Gia Ý đau đớn, nóng rát.Gia Ý vẻ mặt không cảm xúc, cậu chậm rãi đứng dậy đi đến bên cạnh bàn cầm văn kiện hai tay bắt lấy hai bên dứt khoát xé tờ giấy làm hai nữa.Hạo Hiên có chút bất ngờ với hành động của cậu.Thấy kế hoạch của mình đã thất bại, Hạo Hiên không nói một lời mà quay người rời đi.Hắn không muốn day dưa với cậu thêm nữa.Mắt thấy Hạo Hiên sắp quay người rời đi thì cậu giống như mất đi khống chế vội vàng hét to: " Cô ta trở về thì thế nào? Các người có thể ở bên nhau thì thế nào? Chỉ cần em không chia tay thì ái tình mà anh dành cho cô ta chỉ là yêu đương vụn trộm, là ngoại tình, Di Gia cô ta vẫn là tiện nhân, vẫn là kẻ thứ ba chen chân vào hạnh phúc của người khác ".Thanh âm trong gian phòng trống vắng phá lệ rõ ràng, Hạo Hiên dừng bước xoay người trở về, từ trên cao nhìn xuống gương mặt kinh hoàng của Gia Ý.Hạo Hiên không ngờ có một số việc khi mà hắn không biết đã thoát khỏi sự khống chế của hắn.Thế nhưng nếu biết rồi thì sao?Hạo Hiên sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, hắn tuyệt đối không cho phép ai nói về tình yêu của hắn như vậy, không một ai.Gia Ý hoảng sợ tột độ mà liên tục lùi về sau, cậu chưa bao thấy Hạo Hiên như thế này trước đây.Hắn cứ như tu la địa ngục khát máu đang nhìn chằm chằm con mồi của mình.Hạo Hiên đột nhiên bắt lấy tóc của Gia Ý, buộc cậu ngẩng đầu nhìn hắn." Tôi muốn chia tay với cậu không có liên quan gì tới Di Gia, chỉ đơn giản là vì tôi vốn dĩ không yêu cậu ".Dứt lời Hạo Hiên liền chán ghét ném cậu ra xuống đất.Nhìn người đan ông rời đi trong lòng Gia Ý ủy khuất và không cam lòng đến mức không nói nên lời..

Chương 17: 17: Tôi Vốn Dĩ Không Yêu Cậu