Edit: OhHarry *** Con người ta đến với nhau là do duyên phận, phải đúng người đúng thời điểm, thiếu một trong hai yếu tố đều sẽ không dẫn đến kết cục viên mãn nào. Tình yêu cũng vậy, người vẫn là người xưa, nhưng đổi chiều thời gian thì sự đã khác rồi, giữa hai bên không còn tình cảm với nhau nữa, chỉ đành kết thúc mối lương duyên của cả hai. Nếu hai năm sau mẹ tôi mới gặp Cố Nguyên Lễ thì chắc bà đã lấy chồng sắp cưới và có con từ lâu, bây giờ đang hưởng thụ những ngày tháng hạnh phúc rồi chứ không phải rơi vào tình cảnh bệnh tật ốm đau liên miên, chưa đến năm bốn mươi tuổi đã nhắm mắt xuôi tay, bỏ lại cặp con thơ bơ vơ trên đời. Bà đã gặp Cố Nguyên Lễ vào chính thời điểm như vậy, dây dưa với gã là điều đen đủi nhất suốt cuộc đời bà, nhưng âu cũng do số cả. Bà bị che mắt bởi lời lẽ ngon ngọt của gã ăn chơi, từ chối kết hôn với người chồng sắp cưới để lang thang cùng trời cuối đất với gã, cuối cùng chẳng nhận lại được điều gì tốt đẹp cho đến lúc chết, đây là kiếp nạn của cuộc đời bà.…
Tác giả: