Lý Trình Tú nói rõ chuyện giữa mình và Lê Sóc cho Thiệu Quần, anh ngẫm lại mối quan hệ này, quả thật anh vẫn còn chút giữ lại, thế nhưng vốn đã như thói quen cũng khó sửa đổi, lòng người chẳng thể nào như công tắc tùy ý tắt mở, sự tin tưởng phải từng bước một tạo lập. Mấy ngày đó Thiệu Quần đặc biệt dính người, sau khi biết được tin Lê Sóc cùng anh chưa từng ngủ với nhau thì bản thân hắn còn vui vẻ hơn ký được hợp đồng mấy chục triệu, ánh mắt mỗi ngày nhìn Lý Trình Tú đều vô cùng ám muội diễm tình. Cuộc sống gia đình những ngày qua cũng xem như nhẹ nhàng tạm ổn, thế nhưng cảm giác thấp thỏm bất an vẫn luôn đè nặng trong lòng Lý Trình Tú, ngọn nguồn không hoàn toàn từ phía Thiệu Quần, chỉ là sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, anh càng bắt đầu tin chuyện không nên dễ dàng tin tưởng bất cứ ai, chỉ có bản thân...!Là đáng tin cậy nhất. Anh nhớ khi đó Trà Bôi sinh bệnh, chỉ là bệnh viêm ruột nhỏ cũng tốn hơn mấy triệu bạc, bây giờ còn có con, lỡ như sau này Thiệu Quần lại đạp vào vết xe…
Chương 43: Chương 43
Quần Tú Tĩnh Thủy Lưu ThâmTác giả: Thủy Lý Đoái TửuTruyện Đam MỹLý Trình Tú nói rõ chuyện giữa mình và Lê Sóc cho Thiệu Quần, anh ngẫm lại mối quan hệ này, quả thật anh vẫn còn chút giữ lại, thế nhưng vốn đã như thói quen cũng khó sửa đổi, lòng người chẳng thể nào như công tắc tùy ý tắt mở, sự tin tưởng phải từng bước một tạo lập. Mấy ngày đó Thiệu Quần đặc biệt dính người, sau khi biết được tin Lê Sóc cùng anh chưa từng ngủ với nhau thì bản thân hắn còn vui vẻ hơn ký được hợp đồng mấy chục triệu, ánh mắt mỗi ngày nhìn Lý Trình Tú đều vô cùng ám muội diễm tình. Cuộc sống gia đình những ngày qua cũng xem như nhẹ nhàng tạm ổn, thế nhưng cảm giác thấp thỏm bất an vẫn luôn đè nặng trong lòng Lý Trình Tú, ngọn nguồn không hoàn toàn từ phía Thiệu Quần, chỉ là sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, anh càng bắt đầu tin chuyện không nên dễ dàng tin tưởng bất cứ ai, chỉ có bản thân...!Là đáng tin cậy nhất. Anh nhớ khi đó Trà Bôi sinh bệnh, chỉ là bệnh viêm ruột nhỏ cũng tốn hơn mấy triệu bạc, bây giờ còn có con, lỡ như sau này Thiệu Quần lại đạp vào vết xe… Lý Trình Tú không quen uống Latte kiểu Mỹ, anh cho hai viên đường vẫn cảm thấy đắng, Thiệu Quần thấy vậy cũng đem đường của mình sang cho anh.Sau khi thêm một đống đường, anh uống một ngụm tò mò hỏi: "Lúc trước em đi du học ở đây cũng ăn qua những thứ này sao?""Đúng vậy, cuối tuần thì đi ăn đồ Trung, lâu lâu chị em sẽ mang qua cho em vài món em thích, thế nhưng đồ ăn ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ ăn không còn ngon nữa.""Mang sang cho em mà em còn kén ăn nữa.""Chỉ có anh làm em không kén ăn thôi."Lý Trình Tú cắn một miếng bánh trứng cười híp mắt: "Vậy về nhà làm món canh chua măng gà tơ.""Lý Trình Tú!"Buổi sáng trời hạ, dưới cây dù xanh ngát, hai người ngồi trên ghế mây nói cười vui vẻ."Ly của em đắng không?""Anh muốn nếm thử sao?""Không nếm, lần trước anh ở bệnh viện có gọi qua món này, uống cũng không ngon.""Có phải anh ngại gọi rồi không nỡ bỏ không, đã ghét đắng còn uống, uống hồi lát tóc dựng đứng hết."Lý Trình Tú nhai bánh trứng cẩn thận: "Dù sao cũng là tiền mà.""Anh nếm thử của em xem, nói không chừng không giống y anh uống ở bệnh viện." Thiệu Quần đẩy ly nước mình qua cho anh.Lý Trình Tú đứng dậy nhón chân lên tới chỗ Thiệu Quần, tì hai tay vào bàn ngửi thử: "Ngửi đã thấy đắng rồi, anh không uống đâu.""Ly của anh ngọt hơn em sao?""Anh bỏ mấy viên đường rồi nhưng thấy cũng không ngọt lắm."Lý Trình Tú cúi đầu khuấy cà phê, dường như đang sầu não tại sao bỏ nhiều đường như vậy vẫn còn đắng chát, gió bên ngoài quán cà phê không ngừng thổi cuốn lấy sợi tóc trên trán Trình Tú lộ ra gương mặt thanh tú dịu dàng động lòng người của anh.Thiệu Quần nhổm người qua giữ lấy cằm anh đặt lên môi một nụ hôn.Ngay lúc Lý Trình Tú muốn đưa tay đẩy hắn, Thiệu Quần liền buông lỏng ra, thế nhưng bàn tay vẫn đặt trên cằm: "Nhìn xem xung quanh có ai không?"Lý Trình Tú nghe lời Thiệu Quần nhìn bốn phía: "Không, không có ai hết."Thiệu Quần lại hôn lên lần nữa, lần hôn môi này như chứa đựng sự ướt át giữ trời tiết nóng ngày hè, còn có tâm trạng thấp thỏm dần trở nên thả lỏng của Trình Tú.Lý Trình Tú cảm giác mình không còn e ngại như lúc ở trong nước, có lẽ không ai quen biết anh, cũng có lẽ nơi đây hợp pháp hôn nhân đồng tính.Thiệu Quần buông anh ra: "Ừm, em thấy bỏ mấy viên vào rất ngọt."Lý Trình Tú mặt đỏ lau miệng, môi bị hắn hôn đến sưng đỏ ướt át, thói hư tật xấu của Thiệu Quần thói hư cực kỳ nhiều, đã hôn thì thôi còn muốn dùng lưỡi đùa giỡn, mười như một cứ hỏi lặp đi lặp lại."Anh nếm thử của em xem?""Anh xấu hổ à?"""Anh không nếm sao?"Lý Trình Tú không thèm nói với hắn nữa, bèn gói hai bánh trứng cùng nửa ly cà phê lại xoay người rời đi."Chạy cái gì, mỗi lần hỏi anh anh cứ vậy mà bỏ đi, rốt cuộc có đắng không?"Lý Trình Tú tăng nhanh bước chân, sáng sớm tản bộ bị cả hai biến thành chạy chậm.Bộ dạng anh bị Thiệu Quần trêu tựa như chú mèo, thực ra là hắn cố ý, cứ mỗi khi gần đuổi tới lại thả chậm mấy bước.Vóc dáng anh không cao lớn như Thiệu Quần, thành ra bước chân cũng ngắn hơn nhiều, thể lực c*̃ng không bằng hắn, chạy mười phút liền bắt đầu đuối, sau đó đứng dựa vào bức tường gạch đỏ, trên trán phủ một tầng mồ hôi mỏng."Đắng, đắng được chưa.".
Lý Trình Tú không quen uống Latte kiểu Mỹ, anh cho hai viên đường vẫn cảm thấy đắng, Thiệu Quần thấy vậy cũng đem đường của mình sang cho anh.
Sau khi thêm một đống đường, anh uống một ngụm tò mò hỏi: "Lúc trước em đi du học ở đây cũng ăn qua những thứ này sao?"
"Đúng vậy, cuối tuần thì đi ăn đồ Trung, lâu lâu chị em sẽ mang qua cho em vài món em thích, thế nhưng đồ ăn ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ ăn không còn ngon nữa.
"
"Mang sang cho em mà em còn kén ăn nữa.
"
"Chỉ có anh làm em không kén ăn thôi.
"
Lý Trình Tú cắn một miếng bánh trứng cười híp mắt: "Vậy về nhà làm món canh chua măng gà tơ.
"
"Lý Trình Tú!"
Buổi sáng trời hạ, dưới cây dù xanh ngát, hai người ngồi trên ghế mây nói cười vui vẻ.
"Ly của em đắng không?"
"Anh muốn nếm thử sao?"
"Không nếm, lần trước anh ở bệnh viện có gọi qua món này, uống cũng không ngon.
"
"Có phải anh ngại gọi rồi không nỡ bỏ không, đã ghét đắng còn uống, uống hồi lát tóc dựng đứng hết.
"
Lý Trình Tú nhai bánh trứng cẩn thận: "Dù sao cũng là tiền mà.
"
"Anh nếm thử của em xem, nói không chừng không giống y anh uống ở bệnh viện.
" Thiệu Quần đẩy ly nước mình qua cho anh.
Lý Trình Tú đứng dậy nhón chân lên tới chỗ Thiệu Quần, tì hai tay vào bàn ngửi thử: "Ngửi đã thấy đắng rồi, anh không uống đâu.
"
"Ly của anh ngọt hơn em sao?"
"Anh bỏ mấy viên đường rồi nhưng thấy cũng không ngọt lắm.
"
Lý Trình Tú cúi đầu khuấy cà phê, dường như đang sầu não tại sao bỏ nhiều đường như vậy vẫn còn đắng chát, gió bên ngoài quán cà phê không ngừng thổi cuốn lấy sợi tóc trên trán Trình Tú lộ ra gương mặt thanh tú dịu dàng động lòng người của anh.
Thiệu Quần nhổm người qua giữ lấy cằm anh đặt lên môi một nụ hôn.
Ngay lúc Lý Trình Tú muốn đưa tay đẩy hắn, Thiệu Quần liền buông lỏng ra, thế nhưng bàn tay vẫn đặt trên cằm: "Nhìn xem xung quanh có ai không?"
Lý Trình Tú nghe lời Thiệu Quần nhìn bốn phía: "Không, không có ai hết.
"
Thiệu Quần lại hôn lên lần nữa, lần hôn môi này như chứa đựng sự ướt át giữ trời tiết nóng ngày hè, còn có tâm trạng thấp thỏm dần trở nên thả lỏng của Trình Tú.
Lý Trình Tú cảm giác mình không còn e ngại như lúc ở trong nước, có lẽ không ai quen biết anh, cũng có lẽ nơi đây hợp pháp hôn nhân đồng tính.
Thiệu Quần buông anh ra: "Ừm, em thấy bỏ mấy viên vào rất ngọt.
"
Lý Trình Tú mặt đỏ lau miệng, môi bị hắn hôn đến sưng đỏ ướt át, thói hư tật xấu của Thiệu Quần thói hư cực kỳ nhiều, đã hôn thì thôi còn muốn dùng lưỡi đùa giỡn, mười như một cứ hỏi lặp đi lặp lại.
"Anh nếm thử của em xem?"
"Anh xấu hổ à?"
""Anh không nếm sao?"
Lý Trình Tú không thèm nói với hắn nữa, bèn gói hai bánh trứng cùng nửa ly cà phê lại xoay người rời đi.
"Chạy cái gì, mỗi lần hỏi anh anh cứ vậy mà bỏ đi, rốt cuộc có đắng không?"
Lý Trình Tú tăng nhanh bước chân, sáng sớm tản bộ bị cả hai biến thành chạy chậm.
Bộ dạng anh bị Thiệu Quần trêu tựa như chú mèo, thực ra là hắn cố ý, cứ mỗi khi gần đuổi tới lại thả chậm mấy bước.
Vóc dáng anh không cao lớn như Thiệu Quần, thành ra bước chân cũng ngắn hơn nhiều, thể lực c*̃ng không bằng hắn, chạy mười phút liền bắt đầu đuối, sau đó đứng dựa vào bức tường gạch đỏ, trên trán phủ một tầng mồ hôi mỏng.
"Đắng, đắng được chưa.
".
Quần Tú Tĩnh Thủy Lưu ThâmTác giả: Thủy Lý Đoái TửuTruyện Đam MỹLý Trình Tú nói rõ chuyện giữa mình và Lê Sóc cho Thiệu Quần, anh ngẫm lại mối quan hệ này, quả thật anh vẫn còn chút giữ lại, thế nhưng vốn đã như thói quen cũng khó sửa đổi, lòng người chẳng thể nào như công tắc tùy ý tắt mở, sự tin tưởng phải từng bước một tạo lập. Mấy ngày đó Thiệu Quần đặc biệt dính người, sau khi biết được tin Lê Sóc cùng anh chưa từng ngủ với nhau thì bản thân hắn còn vui vẻ hơn ký được hợp đồng mấy chục triệu, ánh mắt mỗi ngày nhìn Lý Trình Tú đều vô cùng ám muội diễm tình. Cuộc sống gia đình những ngày qua cũng xem như nhẹ nhàng tạm ổn, thế nhưng cảm giác thấp thỏm bất an vẫn luôn đè nặng trong lòng Lý Trình Tú, ngọn nguồn không hoàn toàn từ phía Thiệu Quần, chỉ là sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, anh càng bắt đầu tin chuyện không nên dễ dàng tin tưởng bất cứ ai, chỉ có bản thân...!Là đáng tin cậy nhất. Anh nhớ khi đó Trà Bôi sinh bệnh, chỉ là bệnh viêm ruột nhỏ cũng tốn hơn mấy triệu bạc, bây giờ còn có con, lỡ như sau này Thiệu Quần lại đạp vào vết xe… Lý Trình Tú không quen uống Latte kiểu Mỹ, anh cho hai viên đường vẫn cảm thấy đắng, Thiệu Quần thấy vậy cũng đem đường của mình sang cho anh.Sau khi thêm một đống đường, anh uống một ngụm tò mò hỏi: "Lúc trước em đi du học ở đây cũng ăn qua những thứ này sao?""Đúng vậy, cuối tuần thì đi ăn đồ Trung, lâu lâu chị em sẽ mang qua cho em vài món em thích, thế nhưng đồ ăn ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ ăn không còn ngon nữa.""Mang sang cho em mà em còn kén ăn nữa.""Chỉ có anh làm em không kén ăn thôi."Lý Trình Tú cắn một miếng bánh trứng cười híp mắt: "Vậy về nhà làm món canh chua măng gà tơ.""Lý Trình Tú!"Buổi sáng trời hạ, dưới cây dù xanh ngát, hai người ngồi trên ghế mây nói cười vui vẻ."Ly của em đắng không?""Anh muốn nếm thử sao?""Không nếm, lần trước anh ở bệnh viện có gọi qua món này, uống cũng không ngon.""Có phải anh ngại gọi rồi không nỡ bỏ không, đã ghét đắng còn uống, uống hồi lát tóc dựng đứng hết."Lý Trình Tú nhai bánh trứng cẩn thận: "Dù sao cũng là tiền mà.""Anh nếm thử của em xem, nói không chừng không giống y anh uống ở bệnh viện." Thiệu Quần đẩy ly nước mình qua cho anh.Lý Trình Tú đứng dậy nhón chân lên tới chỗ Thiệu Quần, tì hai tay vào bàn ngửi thử: "Ngửi đã thấy đắng rồi, anh không uống đâu.""Ly của anh ngọt hơn em sao?""Anh bỏ mấy viên đường rồi nhưng thấy cũng không ngọt lắm."Lý Trình Tú cúi đầu khuấy cà phê, dường như đang sầu não tại sao bỏ nhiều đường như vậy vẫn còn đắng chát, gió bên ngoài quán cà phê không ngừng thổi cuốn lấy sợi tóc trên trán Trình Tú lộ ra gương mặt thanh tú dịu dàng động lòng người của anh.Thiệu Quần nhổm người qua giữ lấy cằm anh đặt lên môi một nụ hôn.Ngay lúc Lý Trình Tú muốn đưa tay đẩy hắn, Thiệu Quần liền buông lỏng ra, thế nhưng bàn tay vẫn đặt trên cằm: "Nhìn xem xung quanh có ai không?"Lý Trình Tú nghe lời Thiệu Quần nhìn bốn phía: "Không, không có ai hết."Thiệu Quần lại hôn lên lần nữa, lần hôn môi này như chứa đựng sự ướt át giữ trời tiết nóng ngày hè, còn có tâm trạng thấp thỏm dần trở nên thả lỏng của Trình Tú.Lý Trình Tú cảm giác mình không còn e ngại như lúc ở trong nước, có lẽ không ai quen biết anh, cũng có lẽ nơi đây hợp pháp hôn nhân đồng tính.Thiệu Quần buông anh ra: "Ừm, em thấy bỏ mấy viên vào rất ngọt."Lý Trình Tú mặt đỏ lau miệng, môi bị hắn hôn đến sưng đỏ ướt át, thói hư tật xấu của Thiệu Quần thói hư cực kỳ nhiều, đã hôn thì thôi còn muốn dùng lưỡi đùa giỡn, mười như một cứ hỏi lặp đi lặp lại."Anh nếm thử của em xem?""Anh xấu hổ à?"""Anh không nếm sao?"Lý Trình Tú không thèm nói với hắn nữa, bèn gói hai bánh trứng cùng nửa ly cà phê lại xoay người rời đi."Chạy cái gì, mỗi lần hỏi anh anh cứ vậy mà bỏ đi, rốt cuộc có đắng không?"Lý Trình Tú tăng nhanh bước chân, sáng sớm tản bộ bị cả hai biến thành chạy chậm.Bộ dạng anh bị Thiệu Quần trêu tựa như chú mèo, thực ra là hắn cố ý, cứ mỗi khi gần đuổi tới lại thả chậm mấy bước.Vóc dáng anh không cao lớn như Thiệu Quần, thành ra bước chân cũng ngắn hơn nhiều, thể lực c*̃ng không bằng hắn, chạy mười phút liền bắt đầu đuối, sau đó đứng dựa vào bức tường gạch đỏ, trên trán phủ một tầng mồ hôi mỏng."Đắng, đắng được chưa.".