Ban đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm…

Chương 20: Phiên ngoại – Nghe nói chuyện xưa có tiến triển

JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… Nhất Bên bờ sông Vân Thành, gió thổi qua ngọn đèn hiu hắt, hiện lên thân ảnh một người ngồi trên lầu, dựa bên lan can đón gió.Thanh niên tùy ý ngồi dựa vào lan can, ngửa đầu nhìn sao sáng điểm trên bầu trời.Thẳng đến khi dư quang nơi khóe mắt nhìn thấy một thân ảnh tiến vào sương phòng mới chợt nở nụ cười.Trong trà lâu.Thanh niên kéo liêm mạc đi vào, trên mặt cười đến vạn phần xán lạn, cung kính thở dài: “Thảo dân tham kiến Cửu vương gia, Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”Vương gia tay cầm chiết phiến, mặt lạnh: “Tạ công tử, không cần nhiều lời trước mặt bổn vương, ngươi nên biết mục đích của bổn vương.”Thanh niên nhiệt tình châm trà: “Đương nhiên đương nhiên, Thính Phong Lâu của ta không tin tức nào không tra được, nhưng tin tức Vương gia cần lần này có chút lớn.”Vương gia mặt lạnh: “Giá quá ít sao, ngươi cứ việc ra giá, chỉ cần ngươi nói cho bổn vương biết chủ nhân phía sau màn của Thính Phong Lâu là ai.”Điểm tin tức ấy hắn bức thiết muốn biết.Từ bốn năm trước rời khỏi Hoàng đô, hắn chưa từng gặp qua Tiêu Ngôn.Sau khi trị thủy xong đã nhận được một chiếu thư, Tiêu Ngôn đem hắn lưu lại Trừ quận, không có ý chỉ của Hoàng đế thì không được quay về Hoàng đô làm phong vương nhàn tản.Từ đó về sau, hắn không còn nghe được tin tức trực tiếp gì về Hoàng đế .Mặc dù có một vài chuyện sau khi trần ai lạc định (qua nơi phong trần) mới có thể biết được, nhưng đều là tin tức nghe từ quan phương (quan viên).Hắn dùng hai năm để quên đi tên tiểu tử ngốc luôn gây phiền muộn cho mình.Bởi vì, năm thứ ba, Bích Nguyệt gia nhập loạn chiến của Kỳ Tây chư quốc, người đầu tiên cần thu phục, chính là kẻ mưu toan khiêu chiến quyền uy của Bích Nguyệt – Trường Chiêu.Bích Nguyệt dùng năm mươi vạn thiết kỵ, phân ba đường Tây tiến.Vương gia lúc này mới có cơ hội rời khỏi Trừ quận, lĩnh ba vạn thiết kỵ quản hạt nam lộ phía sau chiến trường, thực chiến rất thưa thớt, chỉ phụ trách hậu cần.Không cần chinh chiến. (chém >.

Nhất

 Bên bờ sông Vân Thành, gió thổi qua ngọn đèn hiu hắt, hiện lên thân ảnh một người ngồi trên lầu, dựa bên lan can đón gió.

Thanh niên tùy ý ngồi dựa vào lan can, ngửa đầu nhìn sao sáng điểm trên bầu trời.

Thẳng đến khi dư quang nơi khóe mắt nhìn thấy một thân ảnh tiến vào sương phòng mới chợt nở nụ cười.

Trong trà lâu.

Thanh niên kéo liêm mạc đi vào, trên mặt cười đến vạn phần xán lạn, cung kính thở dài: “Thảo dân tham kiến Cửu vương gia, Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

Vương gia tay cầm chiết phiến, mặt lạnh: “Tạ công tử, không cần nhiều lời trước mặt bổn vương, ngươi nên biết mục đích của bổn vương.”

Thanh niên nhiệt tình châm trà: “Đương nhiên đương nhiên, Thính Phong Lâu của ta không tin tức nào không tra được, nhưng tin tức Vương gia cần lần này có chút lớn.”

Vương gia mặt lạnh: “Giá quá ít sao, ngươi cứ việc ra giá, chỉ cần ngươi nói cho bổn vương biết chủ nhân phía sau màn của Thính Phong Lâu là ai.”

Điểm tin tức ấy hắn bức thiết muốn biết.

Từ bốn năm trước rời khỏi Hoàng đô, hắn chưa từng gặp qua Tiêu Ngôn.

Sau khi trị thủy xong đã nhận được một chiếu thư, Tiêu Ngôn đem hắn lưu lại Trừ quận, không có ý chỉ của Hoàng đế thì không được quay về Hoàng đô làm phong vương nhàn tản.

Từ đó về sau, hắn không còn nghe được tin tức trực tiếp gì về Hoàng đế .

Mặc dù có một vài chuyện sau khi trần ai lạc định 

(qua nơi phong trần)

 mới có thể biết được, nhưng đều là tin tức nghe từ quan phương 

(quan viên)

.

Hắn dùng hai năm để quên đi tên tiểu tử ngốc luôn gây phiền muộn cho mình.

Bởi vì, năm thứ ba, Bích Nguyệt gia nhập loạn chiến của Kỳ Tây chư quốc, người đầu tiên cần thu phục, chính là kẻ mưu toan khiêu chiến quyền uy của Bích Nguyệt – Trường Chiêu.

Bích Nguyệt dùng năm mươi vạn thiết kỵ, phân ba đường Tây tiến.

Vương gia lúc này mới có cơ hội rời khỏi Trừ quận, lĩnh ba vạn thiết kỵ quản hạt nam lộ phía sau chiến trường, thực chiến rất thưa thớt, chỉ phụ trách hậu cần.

Không cần chinh chiến. 

(chém >.

JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế và Hoàng Thúc Của HắnTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Đam MỹBan đêm, tẩm cung Hoàng đế. Vương gia nhíu mày: “Tiểu quỷ, đi ra, ta thấy ngươi rồi .” Tiểu hoàng đế ngập ngừng : “Tiểu thúc…” Vương gia ngồi xổm xuống, chọn mi: “Phùng công công nói ngươi không chịu ngủ một mình ở tẩm cung, xảy ra chuyện gì?” Tiểu hoàng đế cúi đầu: “Không… Chỉ là không muốn ngủ…” Vương gia nâng cằm tiểu hài tử, ánh mắt sắc bén: “Nói thật! !” Tiểu hoàng đế hút hút cái mũi, mắt đỏ lên: “Ô ô… Ta sợ tối… Ta, ta không dám…” Vương gia cười nhạo: “Không dám? Ngươi là Hoàng đế, ngay cả ngủ một mình cũng không dám? ! Nói ra không sợ người chê cười a!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Tẩm cung của ta trước kia đều rất sáng rất sáng… Ô ô… Còn có nhũ mẫu ngủ cùng ta…” Vương gia không kiên nhẫn: “Được rồi được rồi! Khóc cái gì! ! Ngươi nếu sợ thì gọi người đến ngủ cùng ngươi! Ngươi thực không có tiền đồ!” Tiểu hoàng đế tiếp tục khóc: “Ô ô… Bọn họ cũng không dám… ngủ, ngủ trên long sàng… Bọn họ cũng không dám ngủ cùng ta… Oa…” Vương gia rốt cục không còn kiên nhẫn, rít gào: “Câm… Nhất Bên bờ sông Vân Thành, gió thổi qua ngọn đèn hiu hắt, hiện lên thân ảnh một người ngồi trên lầu, dựa bên lan can đón gió.Thanh niên tùy ý ngồi dựa vào lan can, ngửa đầu nhìn sao sáng điểm trên bầu trời.Thẳng đến khi dư quang nơi khóe mắt nhìn thấy một thân ảnh tiến vào sương phòng mới chợt nở nụ cười.Trong trà lâu.Thanh niên kéo liêm mạc đi vào, trên mặt cười đến vạn phần xán lạn, cung kính thở dài: “Thảo dân tham kiến Cửu vương gia, Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”Vương gia tay cầm chiết phiến, mặt lạnh: “Tạ công tử, không cần nhiều lời trước mặt bổn vương, ngươi nên biết mục đích của bổn vương.”Thanh niên nhiệt tình châm trà: “Đương nhiên đương nhiên, Thính Phong Lâu của ta không tin tức nào không tra được, nhưng tin tức Vương gia cần lần này có chút lớn.”Vương gia mặt lạnh: “Giá quá ít sao, ngươi cứ việc ra giá, chỉ cần ngươi nói cho bổn vương biết chủ nhân phía sau màn của Thính Phong Lâu là ai.”Điểm tin tức ấy hắn bức thiết muốn biết.Từ bốn năm trước rời khỏi Hoàng đô, hắn chưa từng gặp qua Tiêu Ngôn.Sau khi trị thủy xong đã nhận được một chiếu thư, Tiêu Ngôn đem hắn lưu lại Trừ quận, không có ý chỉ của Hoàng đế thì không được quay về Hoàng đô làm phong vương nhàn tản.Từ đó về sau, hắn không còn nghe được tin tức trực tiếp gì về Hoàng đế .Mặc dù có một vài chuyện sau khi trần ai lạc định (qua nơi phong trần) mới có thể biết được, nhưng đều là tin tức nghe từ quan phương (quan viên).Hắn dùng hai năm để quên đi tên tiểu tử ngốc luôn gây phiền muộn cho mình.Bởi vì, năm thứ ba, Bích Nguyệt gia nhập loạn chiến của Kỳ Tây chư quốc, người đầu tiên cần thu phục, chính là kẻ mưu toan khiêu chiến quyền uy của Bích Nguyệt – Trường Chiêu.Bích Nguyệt dùng năm mươi vạn thiết kỵ, phân ba đường Tây tiến.Vương gia lúc này mới có cơ hội rời khỏi Trừ quận, lĩnh ba vạn thiết kỵ quản hạt nam lộ phía sau chiến trường, thực chiến rất thưa thớt, chỉ phụ trách hậu cần.Không cần chinh chiến. (chém >.

Chương 20: Phiên ngoại – Nghe nói chuyện xưa có tiến triển