Tác giả:

Ta xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe…

Chương 52

Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… “Ê…Có ai không?” Ta lớn tiếng kêu giữa con đường vắng tanh.“Cộp…” Một cái cửa đổ xuống, một người từ từ đi ra.Ha…rốt cuộc cũng nhìn thấy một người rồi, ta vui vẻ chạy tới, “Xin hỏi…”Ta còn chưa nói hết câu thì đã bị hoảng hồn vì “người” trước mặt kia, hắn là người, nhưng sao mặt mũi lại như người chết thế kia…… “Cương thi!!!!!!!!!!”Một đám cương thi chậm rãi đi từ phòng ra, “Trời ạ…đây….đây là thôn cương thi…”“Ha ha…Tất nhiên, bây giờ tiểu hồ đồ mới phát hiện ra à, nơi này có tiếng là thôn ma quỷ mà.”“Nghe ngươi nói thế có phải ngươi đã biết từ sớm rồi đúng không, sao không nói sớm cho ta biết!” Ta vừa chạy vừa chất vấn Tiêu Đời.Ngươi muốn chết thì cũng đừng lôi ta đi cùng chứ….“Nếu cô có thể thành công thoát khỏi đám cương thi này, ta sẽ nói cho cô, cố lên, chạy đi…”“Ngươi…&^&(^%^*$%*$%$^$%^*&*” Ta tức giận đến nói không nên nổi một câu tiếng người, nói gì cũng không biết nữa, nhìn đám cương thi phía sau. “Này này, sao các ngươi chỉ có đuổi ta thế, sao không đuổi theo con mèo kia đi?”“Cô đã từng gặp cương thi nào lại hút máu mèo chưa? Ngu ngốc…đúng là không thuốc nào chữa nổi.” Tiêu Đời ngồi trên nóc nhà lắc đầu thở dài.Hừ…theo ta thấy thì tại ngươi ở trên cao, chúng nó lười nên thế thôi, chứ không ngươi thử xuống dưới mà xem, để coi chúng có hút máu ngươi không.“A………” Một tên cương thi túm lấy chân của ta. “Chết chắc rồi.” Ta nhắm mắt lại, muốn giết thì giết đi, hừ hừ hừ……Nhưng ta chờ một lúc sau vẫn không có cảm giác răng nanh gì như trong tưởng tượng chạm vào cả, còn có… “Ta khóc, cương thi này đồ dởm à, sao lại ngã dưới đất thế kia, miệng còn phun máu tươi…” lại còn mấy tên khác chỉ lùi về phía sau, do không thể nói chuyện nên chỉ biết lắc đầu.“Ha ha, vậy mà còn phải hỏi à? Khẳng định là do cô dọa rồi.”Lúc này ta mới phát hiện ra khăn che mặt đã bị rơi xuống, làm sao có thể chứ, ta xấu tới mức đến cả cương thi cũng không muốn hút máu ta sao? Lại còn nhìn ta rồi hộc máu! Không được… “Các ngươi mau cút đi cho ta…nếu không muốn bị ta dọa chết thì nhanh…”Vừa nghe thấy vậy đám cương thi lại ra sức đi về phía sau.Ta đuổi…ta đuổi…ta đuổi…thay đổi vị trí, hiện tại ta biến thành người truy đuổi, nhìn đám cương thi phía trước này chạy nhanh tới cây cột, “Bốp…bốp…bốp…bốp…” sau khi vang lên tiếng thứ bảy, tất cả bọn chúng đều ngã trên mặt đất, vẻ mặt hạnh phúc *thà tự sát còn hơn nhìn xấu nữ* nhóm cương thi tự nhủ thầm trong lòng, cảm động rơi lệ.Từng đường gân xanh trên trán ta nổi lên, nhấc chân…“Đám cương thi xấu xa, ta xấu tới mức ngay cả các ngươi cũng sợ sao! Thật hơi quá đáng rồi đấy, cương thi chết tiệt, tình nguyện đâm đầu vào cột chứ cũng không muốn nhìn ta, đã chết lại còn cười nhạo ta, tức chết đi mất…” Ta hung hăng đá vào thi thể *chỉ cần không nhìn thấy ngươi, ngươi cứ đá đi*, lại dùng lực đá bọn chúng.“Ha ha ha ha ha ha ha…” Tiêu Đời cười điên cuồng trên nóc nhà. “Đau bụng quá, cười đến chết mất…”“Ngươi…” Ta đang định bốc hỏa thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng cười còn to hơn nữa.“Ha ha ha ha ha ha ha ha hah …….”“Là ai, tên nào dám cười ta hả?”

“Ê…Có ai không?” Ta lớn tiếng kêu giữa con đường vắng tanh.

“Cộp…” Một cái cửa đổ xuống, một người từ từ đi ra.

Ha…rốt cuộc cũng nhìn thấy một người rồi, ta vui vẻ chạy tới, “Xin hỏi…”

Ta còn chưa nói hết câu thì đã bị hoảng hồn vì “người” trước mặt kia,
hắn là người, nhưng sao mặt mũi lại như người chết thế kia…… “Cương
thi!!!!!!!!!!”

Một đám cương thi chậm rãi đi từ phòng ra, “Trời ạ…đây….đây là thôn cương thi…”

“Ha ha…Tất nhiên, bây giờ tiểu hồ đồ mới phát hiện ra à, nơi này có tiếng là thôn ma quỷ mà.”

“Nghe ngươi nói thế có phải ngươi đã biết từ sớm rồi đúng không, sao
không nói sớm cho ta biết!” Ta vừa chạy vừa chất vấn Tiêu Đời.

Ngươi muốn chết thì cũng đừng lôi ta đi cùng chứ….

“Nếu cô có thể thành công thoát khỏi đám cương thi này, ta sẽ nói cho cô, cố lên, chạy đi…”

“Ngươi…&^&(^%^*$%*$%$^$%^*&*” Ta tức giận đến nói không nên nổi một câu tiếng người, nói gì cũng không biết nữa, nhìn đám cương thi phía sau. “Này này, sao các ngươi chỉ có đuổi ta thế, sao không đuổi
theo con mèo kia đi?”

“Cô đã từng gặp cương thi nào lại hút máu mèo chưa? Ngu ngốc…đúng là
không thuốc nào chữa nổi.” Tiêu Đời ngồi trên nóc nhà lắc đầu thở dài.

Hừ…theo ta thấy thì tại ngươi ở trên cao, chúng nó lười nên thế thôi,
chứ không ngươi thử xuống dưới mà xem, để coi chúng có hút máu ngươi
không.

“A………” Một tên cương thi túm lấy chân của ta. “Chết chắc rồi.” Ta nhắm mắt lại, muốn giết thì giết đi, hừ hừ hừ…

Nhưng ta chờ một lúc sau vẫn không có cảm giác răng nanh gì như trong
tưởng tượng chạm vào cả, còn có… “Ta khóc, cương thi này đồ dởm à, sao
lại ngã dưới đất thế kia, miệng còn phun máu tươi…” lại còn mấy tên khác chỉ lùi về phía sau, do không thể nói chuyện nên chỉ biết lắc đầu.

“Ha ha, vậy mà còn phải hỏi à? Khẳng định là do cô dọa rồi.”

Lúc này ta mới phát hiện ra khăn che mặt đã bị rơi xuống, làm sao có
thể chứ, ta xấu tới mức đến cả cương thi cũng không muốn hút máu ta sao? Lại còn nhìn ta rồi hộc máu! Không được… “Các ngươi mau cút đi cho
ta…nếu không muốn bị ta dọa chết thì nhanh…”

Vừa nghe thấy vậy đám cương thi lại ra sức đi về phía sau.

Ta đuổi…ta đuổi…ta đuổi…thay đổi vị trí, hiện tại ta biến thành người
truy đuổi, nhìn đám cương thi phía trước này chạy nhanh tới cây cột,
“Bốp…bốp…bốp…bốp…” sau khi vang lên tiếng thứ bảy, tất cả bọn chúng đều
ngã trên mặt đất, vẻ mặt hạnh phúc *thà tự sát còn hơn nhìn xấu nữ* nhóm cương thi tự nhủ thầm trong lòng, cảm động rơi lệ.

Từng đường gân xanh trên trán ta nổi lên, nhấc chân…

“Đám cương thi xấu xa, ta xấu tới mức ngay cả các ngươi cũng sợ sao!
Thật hơi quá đáng rồi đấy, cương thi chết tiệt, tình nguyện đâm đầu vào
cột chứ cũng không muốn nhìn ta, đã chết lại còn cười nhạo ta, tức chết
đi mất…” Ta hung hăng đá vào thi thể *chỉ cần không nhìn thấy ngươi,
ngươi cứ đá đi*, lại dùng lực đá bọn chúng.

“Ha ha ha ha ha ha ha…” Tiêu Đời cười điên cuồng trên nóc nhà. “Đau bụng quá, cười đến chết mất…”

“Ngươi…” Ta đang định bốc hỏa thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng cười còn to hơn nữa.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha hah …….”

“Là ai, tên nào dám cười ta hả?”

Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… “Ê…Có ai không?” Ta lớn tiếng kêu giữa con đường vắng tanh.“Cộp…” Một cái cửa đổ xuống, một người từ từ đi ra.Ha…rốt cuộc cũng nhìn thấy một người rồi, ta vui vẻ chạy tới, “Xin hỏi…”Ta còn chưa nói hết câu thì đã bị hoảng hồn vì “người” trước mặt kia, hắn là người, nhưng sao mặt mũi lại như người chết thế kia…… “Cương thi!!!!!!!!!!”Một đám cương thi chậm rãi đi từ phòng ra, “Trời ạ…đây….đây là thôn cương thi…”“Ha ha…Tất nhiên, bây giờ tiểu hồ đồ mới phát hiện ra à, nơi này có tiếng là thôn ma quỷ mà.”“Nghe ngươi nói thế có phải ngươi đã biết từ sớm rồi đúng không, sao không nói sớm cho ta biết!” Ta vừa chạy vừa chất vấn Tiêu Đời.Ngươi muốn chết thì cũng đừng lôi ta đi cùng chứ….“Nếu cô có thể thành công thoát khỏi đám cương thi này, ta sẽ nói cho cô, cố lên, chạy đi…”“Ngươi…&^&(^%^*$%*$%$^$%^*&*” Ta tức giận đến nói không nên nổi một câu tiếng người, nói gì cũng không biết nữa, nhìn đám cương thi phía sau. “Này này, sao các ngươi chỉ có đuổi ta thế, sao không đuổi theo con mèo kia đi?”“Cô đã từng gặp cương thi nào lại hút máu mèo chưa? Ngu ngốc…đúng là không thuốc nào chữa nổi.” Tiêu Đời ngồi trên nóc nhà lắc đầu thở dài.Hừ…theo ta thấy thì tại ngươi ở trên cao, chúng nó lười nên thế thôi, chứ không ngươi thử xuống dưới mà xem, để coi chúng có hút máu ngươi không.“A………” Một tên cương thi túm lấy chân của ta. “Chết chắc rồi.” Ta nhắm mắt lại, muốn giết thì giết đi, hừ hừ hừ……Nhưng ta chờ một lúc sau vẫn không có cảm giác răng nanh gì như trong tưởng tượng chạm vào cả, còn có… “Ta khóc, cương thi này đồ dởm à, sao lại ngã dưới đất thế kia, miệng còn phun máu tươi…” lại còn mấy tên khác chỉ lùi về phía sau, do không thể nói chuyện nên chỉ biết lắc đầu.“Ha ha, vậy mà còn phải hỏi à? Khẳng định là do cô dọa rồi.”Lúc này ta mới phát hiện ra khăn che mặt đã bị rơi xuống, làm sao có thể chứ, ta xấu tới mức đến cả cương thi cũng không muốn hút máu ta sao? Lại còn nhìn ta rồi hộc máu! Không được… “Các ngươi mau cút đi cho ta…nếu không muốn bị ta dọa chết thì nhanh…”Vừa nghe thấy vậy đám cương thi lại ra sức đi về phía sau.Ta đuổi…ta đuổi…ta đuổi…thay đổi vị trí, hiện tại ta biến thành người truy đuổi, nhìn đám cương thi phía trước này chạy nhanh tới cây cột, “Bốp…bốp…bốp…bốp…” sau khi vang lên tiếng thứ bảy, tất cả bọn chúng đều ngã trên mặt đất, vẻ mặt hạnh phúc *thà tự sát còn hơn nhìn xấu nữ* nhóm cương thi tự nhủ thầm trong lòng, cảm động rơi lệ.Từng đường gân xanh trên trán ta nổi lên, nhấc chân…“Đám cương thi xấu xa, ta xấu tới mức ngay cả các ngươi cũng sợ sao! Thật hơi quá đáng rồi đấy, cương thi chết tiệt, tình nguyện đâm đầu vào cột chứ cũng không muốn nhìn ta, đã chết lại còn cười nhạo ta, tức chết đi mất…” Ta hung hăng đá vào thi thể *chỉ cần không nhìn thấy ngươi, ngươi cứ đá đi*, lại dùng lực đá bọn chúng.“Ha ha ha ha ha ha ha…” Tiêu Đời cười điên cuồng trên nóc nhà. “Đau bụng quá, cười đến chết mất…”“Ngươi…” Ta đang định bốc hỏa thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng cười còn to hơn nữa.“Ha ha ha ha ha ha ha ha hah …….”“Là ai, tên nào dám cười ta hả?”

Chương 52