Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 2397: Cơ hội (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, bên trong phàm giới.Lê Tham địa quật.Sở Vân Vân đang đứng trước khối băng phong ấn Vấn Tố Y.Ánh mắt nàng nhìn cô gái trong băng có hơi phức tạp, một lúc lâu vẫn không cóđộng tác gì.Dung mạo của Vấn Tố Y vẫn giống hệt lúc trước, không có sự thay đổi nàng.Sắc mặt kiều diễm, khóe môi mỉm cười.Một thân quần áo trắng này, cũng là Vấn Tố Y mặc ở ngay trước mặt nàng.Sắc mặt Sở Hi Thanh xanh mét, nhưng vẫn vung tay lên, vỗ một cái vào tronglớp huyền băng lạnh thấu xương kia.Khối huyền băng này lập tức sinh sôi vô số vết rách, từ ngoài vào trong, lại kéodài và bốn phía.Lúc này, Vấn Tố Y vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, nhưng Sở Vân Vân lạibiết, ý thức của nàng đã thức tỉnh một chút.“Ngươi nên tỉnh lại!”Sở Vân Vân mặt không cảm xúc: “Hi Thanh để ta báo cho ngươi, không lâu sauchính là thời cơ tốt nhất để đăng thần! Chú ý thiên tượng, khi sao Nam Cực biếnmất khỏi bầu trời, thì không cần do dự, lập tức chứng đạo Vĩnh Hằng!”“Đến khi đó mặc kệ là âm Thần – Nguyệt Hi hay là Băng Thần – Huyền Đế,đều sẽ không rảnh để quan tâm đến ngươi, khoảng thời gian này đủ để ngươihoàn thành ‘nghi thức’ và đứng vững gót chân. Đây có thể là cơ hội duy nhấtcủa ngươi trong vòng mấy chục năm này.”Sau đó nàng lại vung tay áo lên, đặt một bình đan dược, một cái bao cánh taymàu trắng bạc ở trước khối băng.“Đan dược là do Vô Tướng thần tông luyện thành, có thể tăng sức mạnh củangươi lên đến cực hạn. Cái bao cánh tay này vốn là thần khí Siêu Phẩm tông tachế tạo riêng cho ngươi, tông ta vốn muốn lấy thứ này làm tiền vốn giúp ngươiđăng thần.”“Sở Hi Thanh lại chê nó quá yếu, nên đã lấy Như Ý chi pháp và dư uy của ĐiềuĐình Tạo Hóa để tăng nó lên đến cấp bậc Vĩnh Hằng hạ vị.”Ánh mắt của Sở Vân Vân lại nhìn về phía thanh trường kiếm có tạo hình đặcbiệt ở trong lớp băng: “Thái Sơ Băng Luân dù sao cũng là đồ của Băng Thần –Huyền Đế, lại bị thần huyết của âm Thần – Nguyệt Hi xâm nhiễm, một khi tiếnvào vực ngoại, tuyệt đối không thể ỷ lại vào Thái Sơ Băng Luân!”“Chỉ là thứ này không có uy lực bằng Thái Sơ Băng Luân, nhưng lại rất thíchhợp với huyết mạch Thần âm và Hàn Phong chi pháp của ngươi, cũng là thứngươi có thể dựa vào trong cuộc chiến đăng thần.”Nàng hơi dừng lại một chút: “Ta còn có chuyện phải làm, tiếp đó ngươi tự lo đi,đừng để hắn thất vọng.”Sở Vân Vân biết, một khi Sở Vân Vân thành thần, thì toàn bộ nhân tộc đềuđược lợi ích cực lớn.Nhưng trong lòng nàng vẫn thấy rất khó chịu.Tên kia lại vào sinh ra tử để trợ giúp nữ nhân này chứng đạo VĨnh Hằng.Sở Vân Vân lập tức bay thẳng về phía nam.Nàng không muốn ở lại chỗ này thêm một giây nào nữa.Nếu không phải Sở Hi Thanh nhờ vở, Sở Vân Vân cũng chẳng muốn đến đây.Nàng cũng thật sự có chuyện phải làm.Tiếp đó, Sở Vân Vân còn phải chạy đến núi Tây Sơn ở thành Vọng An mộtchuyến.Cũng đúng lúc này, vết rạn nứt trên khối băng lại bắt đầu kéo dài.Cùng lúc đó, vô số khí lạnh phiêu tán ra ngoài, càn quét bốn phương támhướng. Nơi nó đi qua, tất cả sinh linh và cây cỏ đều bị đóng băng, một lớp băngtuyết trắng dày bao trùm toàn bộ ‘Lê Tham địa quật’.Sở Vân Vân cảm ứng được linh thức yếu ớt của Lục Loạn Ly, bóng người củanàng hơi dừng lại một chút: “Ngươi hỏi ta hắn ở nơi nào?”Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Hắn đang ở vực ngoại. Vấn Tố Y, ngươimay mắn biết bao, tên kia… hắn không chỉ dốc hết sức giúp ngươi, bây giờ còndùng tính mạng của bản thân để tranh thủ cho ngươi một cơ hội đăng thần.”Sở Vân Vân cảm giác quả đấm của mình hơi ngứa rồi.Nói thật, nàng thật sự rất muốn đánh tên kia một trận!…Chiến Phong giới.Khi Tinh Vệ hiện thân ở hiện trường, nàng liền trực tiếp đánh vào thần khu củaHắc Thủy chúa tể và U Đô chúa tể.Một mảnh ‘Thần Tiêu thiên lôi’ lập tức bạo phát, hóa thành một biển lôi khổnglồ, bao trùm phạm vi 20 dặm, đánh tan thần khu máu thịt của Hắc Thủy và UĐô.‘Thần Tiêu thiên lôi’ là Lôi pháp độc nhất vô nhị của nàng, dù là nơi có linh khímong manh như ‘Chiến Phong giới’, cũng có uy lực hùng vĩ không gì sánhđược.Tinh Vệ hiểu đạo lý thương một ngón không bằng đứt một ngón.Vì vậy nàng khóa chặt hai người có thương thế nặng nhất, rồi ra tay tiêu diệt.Nếu như không được, cũng phải đánh cho bọn họ trọng thương, không còn sứctái chiến.Thương thế của Hắc Thủy và U Đô còn nặng hơn nàng nghĩ, hiện giờ thần khucủa bọn họ đã tan rã và nát vụn dưới lôi đình chói mắt kia.Khi ‘Thần Tiêu thiên lôi’ của Tinh Vệ tiêu tan, nơi này chỉ còn sót lại một hốsâu hơn 20 dặm.Phân thân hóa thể của hai người Hắc Thủy và U Đô cũng biến mất không cònhình bóng.Thần Ba Tuần cũng đã khôi phục thân thể.Đừng thấy hắn bị Sở Hi Thanh chặt đứt đầu, nhưng thật ra Sở Hi Thanh vẫnluôn tập trung Hắc Thủy và U Đô, nên thương thế của Thần Ba Tuần lại nhẹhơn hai người Hắc Thủy và U Đô rất nhiều.Nhưng sau khi khôi phục, sắc mặt Thần Ba Tuần lại cực kỳ khó coi.

Cùng lúc đó, bên trong phàm giới.

Lê Tham địa quật.

Sở Vân Vân đang đứng trước khối băng phong ấn Vấn Tố Y.

Ánh mắt nàng nhìn cô gái trong băng có hơi phức tạp, một lúc lâu vẫn không có

động tác gì.

Dung mạo của Vấn Tố Y vẫn giống hệt lúc trước, không có sự thay đổi nàng.

Sắc mặt kiều diễm, khóe môi mỉm cười.

Một thân quần áo trắng này, cũng là Vấn Tố Y mặc ở ngay trước mặt nàng.

Sắc mặt Sở Hi Thanh xanh mét, nhưng vẫn vung tay lên, vỗ một cái vào trong

lớp huyền băng lạnh thấu xương kia.

Khối huyền băng này lập tức sinh sôi vô số vết rách, từ ngoài vào trong, lại kéo

dài và bốn phía.

Lúc này, Vấn Tố Y vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, nhưng Sở Vân Vân lại

biết, ý thức của nàng đã thức tỉnh một chút.

“Ngươi nên tỉnh lại!”

Sở Vân Vân mặt không cảm xúc: “Hi Thanh để ta báo cho ngươi, không lâu sau

chính là thời cơ tốt nhất để đăng thần! Chú ý thiên tượng, khi sao Nam Cực biến

mất khỏi bầu trời, thì không cần do dự, lập tức chứng đạo Vĩnh Hằng!”

“Đến khi đó mặc kệ là âm Thần – Nguyệt Hi hay là Băng Thần – Huyền Đế,

đều sẽ không rảnh để quan tâm đến ngươi, khoảng thời gian này đủ để ngươi

hoàn thành ‘nghi thức’ và đứng vững gót chân. Đây có thể là cơ hội duy nhất

của ngươi trong vòng mấy chục năm này.”

Sau đó nàng lại vung tay áo lên, đặt một bình đan dược, một cái bao cánh tay

màu trắng bạc ở trước khối băng.

“Đan dược là do Vô Tướng thần tông luyện thành, có thể tăng sức mạnh của

ngươi lên đến cực hạn. Cái bao cánh tay này vốn là thần khí Siêu Phẩm tông ta

chế tạo riêng cho ngươi, tông ta vốn muốn lấy thứ này làm tiền vốn giúp ngươi

đăng thần.”

“Sở Hi Thanh lại chê nó quá yếu, nên đã lấy Như Ý chi pháp và dư uy của Điều

Đình Tạo Hóa để tăng nó lên đến cấp bậc Vĩnh Hằng hạ vị.”

Ánh mắt của Sở Vân Vân lại nhìn về phía thanh trường kiếm có tạo hình đặc

biệt ở trong lớp băng: “Thái Sơ Băng Luân dù sao cũng là đồ của Băng Thần –

Huyền Đế, lại bị thần huyết của âm Thần – Nguyệt Hi xâm nhiễm, một khi tiến

vào vực ngoại, tuyệt đối không thể ỷ lại vào Thái Sơ Băng Luân!”

“Chỉ là thứ này không có uy lực bằng Thái Sơ Băng Luân, nhưng lại rất thích

hợp với huyết mạch Thần âm và Hàn Phong chi pháp của ngươi, cũng là thứ

ngươi có thể dựa vào trong cuộc chiến đăng thần.”

Nàng hơi dừng lại một chút: “Ta còn có chuyện phải làm, tiếp đó ngươi tự lo đi,

đừng để hắn thất vọng.”

Sở Vân Vân biết, một khi Sở Vân Vân thành thần, thì toàn bộ nhân tộc đều

được lợi ích cực lớn.

Nhưng trong lòng nàng vẫn thấy rất khó chịu.

Tên kia lại vào sinh ra tử để trợ giúp nữ nhân này chứng đạo VĨnh Hằng.

Sở Vân Vân lập tức bay thẳng về phía nam.

Nàng không muốn ở lại chỗ này thêm một giây nào nữa.

Nếu không phải Sở Hi Thanh nhờ vở, Sở Vân Vân cũng chẳng muốn đến đây.

Nàng cũng thật sự có chuyện phải làm.

Tiếp đó, Sở Vân Vân còn phải chạy đến núi Tây Sơn ở thành Vọng An một

chuyến.

Cũng đúng lúc này, vết rạn nứt trên khối băng lại bắt đầu kéo dài.

Cùng lúc đó, vô số khí lạnh phiêu tán ra ngoài, càn quét bốn phương tám

hướng. Nơi nó đi qua, tất cả sinh linh và cây cỏ đều bị đóng băng, một lớp băng

tuyết trắng dày bao trùm toàn bộ ‘Lê Tham địa quật’.

Sở Vân Vân cảm ứng được linh thức yếu ớt của Lục Loạn Ly, bóng người của

nàng hơi dừng lại một chút: “Ngươi hỏi ta hắn ở nơi nào?”

Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Hắn đang ở vực ngoại. Vấn Tố Y, ngươi

may mắn biết bao, tên kia… hắn không chỉ dốc hết sức giúp ngươi, bây giờ còn

dùng tính mạng của bản thân để tranh thủ cho ngươi một cơ hội đăng thần.”

Sở Vân Vân cảm giác quả đấm của mình hơi ngứa rồi.

Nói thật, nàng thật sự rất muốn đánh tên kia một trận!

Chiến Phong giới.

Khi Tinh Vệ hiện thân ở hiện trường, nàng liền trực tiếp đánh vào thần khu của

Hắc Thủy chúa tể và U Đô chúa tể.

Một mảnh ‘Thần Tiêu thiên lôi’ lập tức bạo phát, hóa thành một biển lôi khổng

lồ, bao trùm phạm vi 20 dặm, đánh tan thần khu máu thịt của Hắc Thủy và U

Đô.

‘Thần Tiêu thiên lôi’ là Lôi pháp độc nhất vô nhị của nàng, dù là nơi có linh khí

mong manh như ‘Chiến Phong giới’, cũng có uy lực hùng vĩ không gì sánh

được.

Tinh Vệ hiểu đạo lý thương một ngón không bằng đứt một ngón.

Vì vậy nàng khóa chặt hai người có thương thế nặng nhất, rồi ra tay tiêu diệt.

Nếu như không được, cũng phải đánh cho bọn họ trọng thương, không còn sức

tái chiến.

Thương thế của Hắc Thủy và U Đô còn nặng hơn nàng nghĩ, hiện giờ thần khu

của bọn họ đã tan rã và nát vụn dưới lôi đình chói mắt kia.

Khi ‘Thần Tiêu thiên lôi’ của Tinh Vệ tiêu tan, nơi này chỉ còn sót lại một hố

sâu hơn 20 dặm.

Phân thân hóa thể của hai người Hắc Thủy và U Đô cũng biến mất không còn

hình bóng.

Thần Ba Tuần cũng đã khôi phục thân thể.

Đừng thấy hắn bị Sở Hi Thanh chặt đứt đầu, nhưng thật ra Sở Hi Thanh vẫn

luôn tập trung Hắc Thủy và U Đô, nên thương thế của Thần Ba Tuần lại nhẹ

hơn hai người Hắc Thủy và U Đô rất nhiều.

Nhưng sau khi khôi phục, sắc mặt Thần Ba Tuần lại cực kỳ khó coi.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cùng lúc đó, bên trong phàm giới.Lê Tham địa quật.Sở Vân Vân đang đứng trước khối băng phong ấn Vấn Tố Y.Ánh mắt nàng nhìn cô gái trong băng có hơi phức tạp, một lúc lâu vẫn không cóđộng tác gì.Dung mạo của Vấn Tố Y vẫn giống hệt lúc trước, không có sự thay đổi nàng.Sắc mặt kiều diễm, khóe môi mỉm cười.Một thân quần áo trắng này, cũng là Vấn Tố Y mặc ở ngay trước mặt nàng.Sắc mặt Sở Hi Thanh xanh mét, nhưng vẫn vung tay lên, vỗ một cái vào tronglớp huyền băng lạnh thấu xương kia.Khối huyền băng này lập tức sinh sôi vô số vết rách, từ ngoài vào trong, lại kéodài và bốn phía.Lúc này, Vấn Tố Y vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, nhưng Sở Vân Vân lạibiết, ý thức của nàng đã thức tỉnh một chút.“Ngươi nên tỉnh lại!”Sở Vân Vân mặt không cảm xúc: “Hi Thanh để ta báo cho ngươi, không lâu sauchính là thời cơ tốt nhất để đăng thần! Chú ý thiên tượng, khi sao Nam Cực biếnmất khỏi bầu trời, thì không cần do dự, lập tức chứng đạo Vĩnh Hằng!”“Đến khi đó mặc kệ là âm Thần – Nguyệt Hi hay là Băng Thần – Huyền Đế,đều sẽ không rảnh để quan tâm đến ngươi, khoảng thời gian này đủ để ngươihoàn thành ‘nghi thức’ và đứng vững gót chân. Đây có thể là cơ hội duy nhấtcủa ngươi trong vòng mấy chục năm này.”Sau đó nàng lại vung tay áo lên, đặt một bình đan dược, một cái bao cánh taymàu trắng bạc ở trước khối băng.“Đan dược là do Vô Tướng thần tông luyện thành, có thể tăng sức mạnh củangươi lên đến cực hạn. Cái bao cánh tay này vốn là thần khí Siêu Phẩm tông tachế tạo riêng cho ngươi, tông ta vốn muốn lấy thứ này làm tiền vốn giúp ngươiđăng thần.”“Sở Hi Thanh lại chê nó quá yếu, nên đã lấy Như Ý chi pháp và dư uy của ĐiềuĐình Tạo Hóa để tăng nó lên đến cấp bậc Vĩnh Hằng hạ vị.”Ánh mắt của Sở Vân Vân lại nhìn về phía thanh trường kiếm có tạo hình đặcbiệt ở trong lớp băng: “Thái Sơ Băng Luân dù sao cũng là đồ của Băng Thần –Huyền Đế, lại bị thần huyết của âm Thần – Nguyệt Hi xâm nhiễm, một khi tiếnvào vực ngoại, tuyệt đối không thể ỷ lại vào Thái Sơ Băng Luân!”“Chỉ là thứ này không có uy lực bằng Thái Sơ Băng Luân, nhưng lại rất thíchhợp với huyết mạch Thần âm và Hàn Phong chi pháp của ngươi, cũng là thứngươi có thể dựa vào trong cuộc chiến đăng thần.”Nàng hơi dừng lại một chút: “Ta còn có chuyện phải làm, tiếp đó ngươi tự lo đi,đừng để hắn thất vọng.”Sở Vân Vân biết, một khi Sở Vân Vân thành thần, thì toàn bộ nhân tộc đềuđược lợi ích cực lớn.Nhưng trong lòng nàng vẫn thấy rất khó chịu.Tên kia lại vào sinh ra tử để trợ giúp nữ nhân này chứng đạo VĨnh Hằng.Sở Vân Vân lập tức bay thẳng về phía nam.Nàng không muốn ở lại chỗ này thêm một giây nào nữa.Nếu không phải Sở Hi Thanh nhờ vở, Sở Vân Vân cũng chẳng muốn đến đây.Nàng cũng thật sự có chuyện phải làm.Tiếp đó, Sở Vân Vân còn phải chạy đến núi Tây Sơn ở thành Vọng An mộtchuyến.Cũng đúng lúc này, vết rạn nứt trên khối băng lại bắt đầu kéo dài.Cùng lúc đó, vô số khí lạnh phiêu tán ra ngoài, càn quét bốn phương támhướng. Nơi nó đi qua, tất cả sinh linh và cây cỏ đều bị đóng băng, một lớp băngtuyết trắng dày bao trùm toàn bộ ‘Lê Tham địa quật’.Sở Vân Vân cảm ứng được linh thức yếu ớt của Lục Loạn Ly, bóng người củanàng hơi dừng lại một chút: “Ngươi hỏi ta hắn ở nơi nào?”Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Hắn đang ở vực ngoại. Vấn Tố Y, ngươimay mắn biết bao, tên kia… hắn không chỉ dốc hết sức giúp ngươi, bây giờ còndùng tính mạng của bản thân để tranh thủ cho ngươi một cơ hội đăng thần.”Sở Vân Vân cảm giác quả đấm của mình hơi ngứa rồi.Nói thật, nàng thật sự rất muốn đánh tên kia một trận!…Chiến Phong giới.Khi Tinh Vệ hiện thân ở hiện trường, nàng liền trực tiếp đánh vào thần khu củaHắc Thủy chúa tể và U Đô chúa tể.Một mảnh ‘Thần Tiêu thiên lôi’ lập tức bạo phát, hóa thành một biển lôi khổnglồ, bao trùm phạm vi 20 dặm, đánh tan thần khu máu thịt của Hắc Thủy và UĐô.‘Thần Tiêu thiên lôi’ là Lôi pháp độc nhất vô nhị của nàng, dù là nơi có linh khímong manh như ‘Chiến Phong giới’, cũng có uy lực hùng vĩ không gì sánhđược.Tinh Vệ hiểu đạo lý thương một ngón không bằng đứt một ngón.Vì vậy nàng khóa chặt hai người có thương thế nặng nhất, rồi ra tay tiêu diệt.Nếu như không được, cũng phải đánh cho bọn họ trọng thương, không còn sứctái chiến.Thương thế của Hắc Thủy và U Đô còn nặng hơn nàng nghĩ, hiện giờ thần khucủa bọn họ đã tan rã và nát vụn dưới lôi đình chói mắt kia.Khi ‘Thần Tiêu thiên lôi’ của Tinh Vệ tiêu tan, nơi này chỉ còn sót lại một hốsâu hơn 20 dặm.Phân thân hóa thể của hai người Hắc Thủy và U Đô cũng biến mất không cònhình bóng.Thần Ba Tuần cũng đã khôi phục thân thể.Đừng thấy hắn bị Sở Hi Thanh chặt đứt đầu, nhưng thật ra Sở Hi Thanh vẫnluôn tập trung Hắc Thủy và U Đô, nên thương thế của Thần Ba Tuần lại nhẹhơn hai người Hắc Thủy và U Đô rất nhiều.Nhưng sau khi khôi phục, sắc mặt Thần Ba Tuần lại cực kỳ khó coi.

Chương 2397: Cơ hội (3)