Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 302: Bút tiên
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà trên mặt học sinh được xưng là Shin Soo-joon' lạikhông hê sợ hãi, cậu ta vừa hộc máu vừa cười điên cuồng, tựanhư hồi quang phản chiếu: "Muộn rồi, tất cả đêu đã muộn, ha haha... cùng nhau chết đi... Tất cả những con quỷ trên chiếc xenày... Ha ha ha... Tao đã sống đủ rồi, mấy ngày nay còn pháthiện ung thư... Ha ha ha... Có thể kéo mấy người chúng mày làmđệm lưng, không thiệt thòi chút nào.Ở chỗ này Tô Viễn để ý được một chi tiết.Học sinh trung học được xưng là Shin Soo-joon này có thân thểsuy nhược, tựa hồ gia cảnh cũng không tốt lắm, từ trong giaotiếp với đám học sinh xấu kia có thể biết được, cậu ta cũng khôngphải không biết tình trạng bản thân.Đương nhiên, Tô Viễn nghe không hiểu tiếng Hàn, cho nên cuộcđối thoại của bọn họ, toàn bộ quá trình dựa vào phiên dịch từđiện thoại vệ tinh của tổng bộ.Thứ này ngược lại rất giống công nghệ đen, cũng không chỉ cóchức năng gọi điện thoại, vê phân còn có cái gì khác, Tô Viễnnghiên cứu cũng không nhiều, trước mắt dùng để phiên dịchngược lại là đủ rồi.Tuy rằng đôi khi sẽ có câu không rõ nghĩa, nhưng đầu óc của hắncũng linh hoạt có thể đoán ra được.Hơn nữa trốn trong cơ thể Sở Nhân Mỹ, thậm chí ngay cả thanhâm cũng có thể khống chế rất tốt, sẽ không truyên ra ngoài."Tên này điên rồi sao?""Không phải là bị đánh thành tên bệnh thần kinh chứ?”"Tôi cảm thấy có khả năng này!"Đám xấu xa nhìn nhau, tuy rằng ngày thường làm bậy, nhưngđây cũng là lần đầu tiên ra tay năng như vậy, cho nên giờ phútnày đều có tâm lý sợ hãi."Quên đi, đừng để ý tới nó, hôm nay buông tha cho nó một lầntrước đã, chúng ta đi.Tên côn đồ dẫn đâu mặt đây mụn, nhìn Shin Soo-joon điêncuồng, trong lòng không hiểu sao cảm thấy bất an, cũng càngthêm phiên não.Tên ghê tởm này, giống như giòi bọ, vì sao dám phản khángmình, là ai cho nó dũng khí, chết tiệt, chết tiệt...Tại sao nó không đi chết đi.Nghĩ tới đây, cậu ta oán hận đến nhìn tên nhóc còn đang hộcmáu kia một cái, hét lớn với tài Xế:"Tài xế, dừng xe, bọn tôi phải xuống xel" Tuy nhiên, tài xế cũngkhông để ý tới tiếng kêu gào của cậu ta mà vẫn duy trì tư thế láixe, hai tay vịn vô lăng, lái xe buýt vừa ổn định vừa tốt.Trong mắt người ngoài, người lái xe này nghiễm nhiên là mộtngười lái xe cũ, lái xe nhanh chóng và tốt, nhưng đối với học sinhxấu, nó không phải là tốt như Vậy."Tài xế, chú có bị điếc không? Chúng tôi phải xuống xel"Đang lúc tức giận, tên câm đầu lập tức gia tăng âm lượng, giậndữ hét về phía tài xế đang lái xe.Nhưng tài xế vẫn thờ ơ như trước, trong mắt tựa hồ ngoại trừ vôlăng ra, không còn gì khác. Chính là cái gọi là “lòng không vướngbận, lái xe xuất thần!"Ngay lập tức, những học sinh hư không hài lòng.Làm cái gì vậy, ông chú, chú khinh thường ai đấy ?"'Này, nói chuyện với chú, không nghe thấy sao!""Mau dừng xe cho tôi đi, khốn kiếp! Chú bị điếc à?"Ngay lập tức có những học sinh xấu đi qua, cố gắng để tài xếdừng lại."Này, có nghe thấy không, tôi đang nói chuyện với chú đấy."Tên hư hỏng mang theo vài phân lửa giận đi tới, đi tới gân chỗ láixe đẩy người tài xế đang lái xe kia.Kết quả vừa đẩy, cả người tài xế vô lực ngã xuống, mũ rơi trênmặt đất, sắc mặt cứng ngắc tái nhợt lộ ra một mùi tử khí nặngnề, hơn nữa mơ hồ tản ra một cỗ mùi hôi thối.Một người chết đang lái xe?'Aááaa...Tên hư hỏng lúc này hoảng sợ phát ra một tiếng thét chói tai,quả thực có thể sánh ngang với âm cao của một cô gái, hơn nữavừa hét vừa lui, không cẩn thận lại đụng vào chỗ ngồi của cô béváy đỏ gần cửa xe kia."Tài xế... Tài xế đã chết rồi!"Tên hư hỏng hoảng sợ kêu lên, hơn nữa muốn bò dậy khỏi mặtđất, kết quả quay đầu lại nhìn thấy cô bé kh*ng b* chỉ có hốcmắt nhưng không có ngũ quan nào khác, nhất thời hai mắt trợnngược, trong cổ họng phát ra tiếng "ặc ặc" ngất luôn.Nhưng cũng nhờ phúc cho hành động này của cậu ta, những tênkhác cũng nhìn thấy cô bé váy đỏ quỷ dị kia, nhất thời có chúttrợn tròn mắt.Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?Đùa nhau à?Trên đời này làm sao có quỷ được?Không phải là màn lừa bịp của chương trình truyền hình chứ? Tuynhiên, họ nhìn trái phải lại không thấy máy ảnh.Ngược lại, tên câm đầu nhìn thấy màn hình hiển thị ở giữakhoang xe, chỉ thấy phía trên đang hiển thị số lượng hành khách:bốn.Cái quái gì thế?Trên xe này làm sao có thể chỉ có bốn hành khách, chỉ riêng bọnhọ cũng không chỉ có bốn người.Đừng nhìn cậu ta ngỗ nghịch nhưng đầu óc cũng không phảikhông ngu ngốc, liên tưởng đến bộ dáng điên cuồng này của ShinSoo-joon, trong đầu nhất thời hiện lên một ánh sáng lóe lên.
Nhưng mà trên mặt học sinh được xưng là Shin Soo-joon' lại
không hê sợ hãi, cậu ta vừa hộc máu vừa cười điên cuồng, tựa
như hồi quang phản chiếu: "Muộn rồi, tất cả đêu đã muộn, ha ha
ha... cùng nhau chết đi... Tất cả những con quỷ trên chiếc xe
này... Ha ha ha... Tao đã sống đủ rồi, mấy ngày nay còn phát
hiện ung thư... Ha ha ha... Có thể kéo mấy người chúng mày làm
đệm lưng, không thiệt thòi chút nào.
Ở chỗ này Tô Viễn để ý được một chi tiết.
Học sinh trung học được xưng là Shin Soo-joon này có thân thể
suy nhược, tựa hồ gia cảnh cũng không tốt lắm, từ trong giao
tiếp với đám học sinh xấu kia có thể biết được, cậu ta cũng không
phải không biết tình trạng bản thân.
Đương nhiên, Tô Viễn nghe không hiểu tiếng Hàn, cho nên cuộc
đối thoại của bọn họ, toàn bộ quá trình dựa vào phiên dịch từ
điện thoại vệ tinh của tổng bộ.
Thứ này ngược lại rất giống công nghệ đen, cũng không chỉ có
chức năng gọi điện thoại, vê phân còn có cái gì khác, Tô Viễn
nghiên cứu cũng không nhiều, trước mắt dùng để phiên dịch
ngược lại là đủ rồi.
Tuy rằng đôi khi sẽ có câu không rõ nghĩa, nhưng đầu óc của hắn
cũng linh hoạt có thể đoán ra được.
Hơn nữa trốn trong cơ thể Sở Nhân Mỹ, thậm chí ngay cả thanh
âm cũng có thể khống chế rất tốt, sẽ không truyên ra ngoài.
"Tên này điên rồi sao?"
"Không phải là bị đánh thành tên bệnh thần kinh chứ?”
"Tôi cảm thấy có khả năng này!"
Đám xấu xa nhìn nhau, tuy rằng ngày thường làm bậy, nhưng
đây cũng là lần đầu tiên ra tay năng như vậy, cho nên giờ phút
này đều có tâm lý sợ hãi.
"Quên đi, đừng để ý tới nó, hôm nay buông tha cho nó một lần
trước đã, chúng ta đi.
Tên côn đồ dẫn đâu mặt đây mụn, nhìn Shin Soo-joon điên
cuồng, trong lòng không hiểu sao cảm thấy bất an, cũng càng
thêm phiên não.
Tên ghê tởm này, giống như giòi bọ, vì sao dám phản kháng
mình, là ai cho nó dũng khí, chết tiệt, chết tiệt...
Tại sao nó không đi chết đi.
Nghĩ tới đây, cậu ta oán hận đến nhìn tên nhóc còn đang hộc
máu kia một cái, hét lớn với tài Xế:
"Tài xế, dừng xe, bọn tôi phải xuống xel" Tuy nhiên, tài xế cũng
không để ý tới tiếng kêu gào của cậu ta mà vẫn duy trì tư thế lái
xe, hai tay vịn vô lăng, lái xe buýt vừa ổn định vừa tốt.
Trong mắt người ngoài, người lái xe này nghiễm nhiên là một
người lái xe cũ, lái xe nhanh chóng và tốt, nhưng đối với học sinh
xấu, nó không phải là tốt như Vậy.
"Tài xế, chú có bị điếc không? Chúng tôi phải xuống xel"
Đang lúc tức giận, tên câm đầu lập tức gia tăng âm lượng, giận
dữ hét về phía tài xế đang lái xe.
Nhưng tài xế vẫn thờ ơ như trước, trong mắt tựa hồ ngoại trừ vô
lăng ra, không còn gì khác. Chính là cái gọi là “lòng không vướng
bận, lái xe xuất thần!"
Ngay lập tức, những học sinh hư không hài lòng.
Làm cái gì vậy, ông chú, chú khinh thường ai đấy ?"
'Này, nói chuyện với chú, không nghe thấy sao!"
"Mau dừng xe cho tôi đi, khốn kiếp! Chú bị điếc à?"
Ngay lập tức có những học sinh xấu đi qua, cố gắng để tài xế
dừng lại.
"Này, có nghe thấy không, tôi đang nói chuyện với chú đấy."
Tên hư hỏng mang theo vài phân lửa giận đi tới, đi tới gân chỗ lái
xe đẩy người tài xế đang lái xe kia.
Kết quả vừa đẩy, cả người tài xế vô lực ngã xuống, mũ rơi trên
mặt đất, sắc mặt cứng ngắc tái nhợt lộ ra một mùi tử khí nặng
nề, hơn nữa mơ hồ tản ra một cỗ mùi hôi thối.
Một người chết đang lái xe?
'Aááaa...
Tên hư hỏng lúc này hoảng sợ phát ra một tiếng thét chói tai,
quả thực có thể sánh ngang với âm cao của một cô gái, hơn nữa
vừa hét vừa lui, không cẩn thận lại đụng vào chỗ ngồi của cô bé
váy đỏ gần cửa xe kia.
"Tài xế... Tài xế đã chết rồi!"
Tên hư hỏng hoảng sợ kêu lên, hơn nữa muốn bò dậy khỏi mặt
đất, kết quả quay đầu lại nhìn thấy cô bé kh*ng b* chỉ có hốc
mắt nhưng không có ngũ quan nào khác, nhất thời hai mắt trợn
ngược, trong cổ họng phát ra tiếng "ặc ặc" ngất luôn.
Nhưng cũng nhờ phúc cho hành động này của cậu ta, những tên
khác cũng nhìn thấy cô bé váy đỏ quỷ dị kia, nhất thời có chút
trợn tròn mắt.
Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?
Đùa nhau à?
Trên đời này làm sao có quỷ được?
Không phải là màn lừa bịp của chương trình truyền hình chứ? Tuy
nhiên, họ nhìn trái phải lại không thấy máy ảnh.
Ngược lại, tên câm đầu nhìn thấy màn hình hiển thị ở giữa
khoang xe, chỉ thấy phía trên đang hiển thị số lượng hành khách:
bốn.
Cái quái gì thế?
Trên xe này làm sao có thể chỉ có bốn hành khách, chỉ riêng bọn
họ cũng không chỉ có bốn người.
Đừng nhìn cậu ta ngỗ nghịch nhưng đầu óc cũng không phải
không ngu ngốc, liên tưởng đến bộ dáng điên cuồng này của Shin
Soo-joon, trong đầu nhất thời hiện lên một ánh sáng lóe lên.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà trên mặt học sinh được xưng là Shin Soo-joon' lạikhông hê sợ hãi, cậu ta vừa hộc máu vừa cười điên cuồng, tựanhư hồi quang phản chiếu: "Muộn rồi, tất cả đêu đã muộn, ha haha... cùng nhau chết đi... Tất cả những con quỷ trên chiếc xenày... Ha ha ha... Tao đã sống đủ rồi, mấy ngày nay còn pháthiện ung thư... Ha ha ha... Có thể kéo mấy người chúng mày làmđệm lưng, không thiệt thòi chút nào.Ở chỗ này Tô Viễn để ý được một chi tiết.Học sinh trung học được xưng là Shin Soo-joon này có thân thểsuy nhược, tựa hồ gia cảnh cũng không tốt lắm, từ trong giaotiếp với đám học sinh xấu kia có thể biết được, cậu ta cũng khôngphải không biết tình trạng bản thân.Đương nhiên, Tô Viễn nghe không hiểu tiếng Hàn, cho nên cuộcđối thoại của bọn họ, toàn bộ quá trình dựa vào phiên dịch từđiện thoại vệ tinh của tổng bộ.Thứ này ngược lại rất giống công nghệ đen, cũng không chỉ cóchức năng gọi điện thoại, vê phân còn có cái gì khác, Tô Viễnnghiên cứu cũng không nhiều, trước mắt dùng để phiên dịchngược lại là đủ rồi.Tuy rằng đôi khi sẽ có câu không rõ nghĩa, nhưng đầu óc của hắncũng linh hoạt có thể đoán ra được.Hơn nữa trốn trong cơ thể Sở Nhân Mỹ, thậm chí ngay cả thanhâm cũng có thể khống chế rất tốt, sẽ không truyên ra ngoài."Tên này điên rồi sao?""Không phải là bị đánh thành tên bệnh thần kinh chứ?”"Tôi cảm thấy có khả năng này!"Đám xấu xa nhìn nhau, tuy rằng ngày thường làm bậy, nhưngđây cũng là lần đầu tiên ra tay năng như vậy, cho nên giờ phútnày đều có tâm lý sợ hãi."Quên đi, đừng để ý tới nó, hôm nay buông tha cho nó một lầntrước đã, chúng ta đi.Tên côn đồ dẫn đâu mặt đây mụn, nhìn Shin Soo-joon điêncuồng, trong lòng không hiểu sao cảm thấy bất an, cũng càngthêm phiên não.Tên ghê tởm này, giống như giòi bọ, vì sao dám phản khángmình, là ai cho nó dũng khí, chết tiệt, chết tiệt...Tại sao nó không đi chết đi.Nghĩ tới đây, cậu ta oán hận đến nhìn tên nhóc còn đang hộcmáu kia một cái, hét lớn với tài Xế:"Tài xế, dừng xe, bọn tôi phải xuống xel" Tuy nhiên, tài xế cũngkhông để ý tới tiếng kêu gào của cậu ta mà vẫn duy trì tư thế láixe, hai tay vịn vô lăng, lái xe buýt vừa ổn định vừa tốt.Trong mắt người ngoài, người lái xe này nghiễm nhiên là mộtngười lái xe cũ, lái xe nhanh chóng và tốt, nhưng đối với học sinhxấu, nó không phải là tốt như Vậy."Tài xế, chú có bị điếc không? Chúng tôi phải xuống xel"Đang lúc tức giận, tên câm đầu lập tức gia tăng âm lượng, giậndữ hét về phía tài xế đang lái xe.Nhưng tài xế vẫn thờ ơ như trước, trong mắt tựa hồ ngoại trừ vôlăng ra, không còn gì khác. Chính là cái gọi là “lòng không vướngbận, lái xe xuất thần!"Ngay lập tức, những học sinh hư không hài lòng.Làm cái gì vậy, ông chú, chú khinh thường ai đấy ?"'Này, nói chuyện với chú, không nghe thấy sao!""Mau dừng xe cho tôi đi, khốn kiếp! Chú bị điếc à?"Ngay lập tức có những học sinh xấu đi qua, cố gắng để tài xếdừng lại."Này, có nghe thấy không, tôi đang nói chuyện với chú đấy."Tên hư hỏng mang theo vài phân lửa giận đi tới, đi tới gân chỗ láixe đẩy người tài xế đang lái xe kia.Kết quả vừa đẩy, cả người tài xế vô lực ngã xuống, mũ rơi trênmặt đất, sắc mặt cứng ngắc tái nhợt lộ ra một mùi tử khí nặngnề, hơn nữa mơ hồ tản ra một cỗ mùi hôi thối.Một người chết đang lái xe?'Aááaa...Tên hư hỏng lúc này hoảng sợ phát ra một tiếng thét chói tai,quả thực có thể sánh ngang với âm cao của một cô gái, hơn nữavừa hét vừa lui, không cẩn thận lại đụng vào chỗ ngồi của cô béváy đỏ gần cửa xe kia."Tài xế... Tài xế đã chết rồi!"Tên hư hỏng hoảng sợ kêu lên, hơn nữa muốn bò dậy khỏi mặtđất, kết quả quay đầu lại nhìn thấy cô bé kh*ng b* chỉ có hốcmắt nhưng không có ngũ quan nào khác, nhất thời hai mắt trợnngược, trong cổ họng phát ra tiếng "ặc ặc" ngất luôn.Nhưng cũng nhờ phúc cho hành động này của cậu ta, những tênkhác cũng nhìn thấy cô bé váy đỏ quỷ dị kia, nhất thời có chúttrợn tròn mắt.Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?Đùa nhau à?Trên đời này làm sao có quỷ được?Không phải là màn lừa bịp của chương trình truyền hình chứ? Tuynhiên, họ nhìn trái phải lại không thấy máy ảnh.Ngược lại, tên câm đầu nhìn thấy màn hình hiển thị ở giữakhoang xe, chỉ thấy phía trên đang hiển thị số lượng hành khách:bốn.Cái quái gì thế?Trên xe này làm sao có thể chỉ có bốn hành khách, chỉ riêng bọnhọ cũng không chỉ có bốn người.Đừng nhìn cậu ta ngỗ nghịch nhưng đầu óc cũng không phảikhông ngu ngốc, liên tưởng đến bộ dáng điên cuồng này của ShinSoo-joon, trong đầu nhất thời hiện lên một ánh sáng lóe lên.