Tác giả:

Năm Bắc Nguyên thứ 3000. Nghe nói tin tức hàng đầu hiện giờ là: Công ty du lịch ảo "Võ Lâm Bá Đồ" được quảng bá là trò chơi mô phỏng hoàn toàn thế giới giang hồ, đã chính thức mở cửa thử nghiệm. Nghe nói trong vòng 5 năm tới, không có trò chơi nào có thể vượt qua địa vị của "Võ Lâm Bá Đồ". Nghe nói rằng chiếc kính thực tế ảo chỉ cần có năm ngàn đồng. Nghe nói trò chơi rất vui nhộn. Nghe nói câu chuyện sắp bắt đầu. Tại quán cà phê: Pháo Thiên Minh: 24 tuổi, cao 1 mét 76, nặng 75 ki-lô-gram, ngoại hình trên mức trung bình. Xuất thân nghèo khó, từ nhỏ đã chuyển đến sống ở thị trấn A. Sau khi tốt nghiệp Đại học A, vinh dự trở thành một binh sĩ bộ binh, hai năm sau giải ngũ, làm việc kinh doanh cho một công ty nhỏ. Hoàn cảnh gia đình... dù không đói khát nhưng cũng chẳng mấy khá giả, ít nhất vẫn chưa bị bạo hành. Ngồi cạnh Pháo Thiên Minh là bạn học thân thiết từ đại học Mã Kế Tiên. Mã Kế Tiên cũng 24 tuổi, ngoại hình khá đẹp, đẹp đến mức Pháo Thiên Minh cũng phải thừa nhận hắn ta đẹp trai…

Chương 560: Quỳ Hoa Khiếu Giang Hồ 246

Trò Chơi Trực Tuyến: Võ Lâm Bá ĐồTác giả: Hà TảTruyện Kiếm Hiệp, Truyện Võng DuNăm Bắc Nguyên thứ 3000. Nghe nói tin tức hàng đầu hiện giờ là: Công ty du lịch ảo "Võ Lâm Bá Đồ" được quảng bá là trò chơi mô phỏng hoàn toàn thế giới giang hồ, đã chính thức mở cửa thử nghiệm. Nghe nói trong vòng 5 năm tới, không có trò chơi nào có thể vượt qua địa vị của "Võ Lâm Bá Đồ". Nghe nói rằng chiếc kính thực tế ảo chỉ cần có năm ngàn đồng. Nghe nói trò chơi rất vui nhộn. Nghe nói câu chuyện sắp bắt đầu. Tại quán cà phê: Pháo Thiên Minh: 24 tuổi, cao 1 mét 76, nặng 75 ki-lô-gram, ngoại hình trên mức trung bình. Xuất thân nghèo khó, từ nhỏ đã chuyển đến sống ở thị trấn A. Sau khi tốt nghiệp Đại học A, vinh dự trở thành một binh sĩ bộ binh, hai năm sau giải ngũ, làm việc kinh doanh cho một công ty nhỏ. Hoàn cảnh gia đình... dù không đói khát nhưng cũng chẳng mấy khá giả, ít nhất vẫn chưa bị bạo hành. Ngồi cạnh Pháo Thiên Minh là bạn học thân thiết từ đại học Mã Kế Tiên. Mã Kế Tiên cũng 24 tuổi, ngoại hình khá đẹp, đẹp đến mức Pháo Thiên Minh cũng phải thừa nhận hắn ta đẹp trai… "Ta có xấu cũng có giới hạn, sẽ không cướp đi hy vọng sống của ngườikhác!" Pháo Thiên Minh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Huống hồ, vì chuyệnnày ngươi đã hy sinh quá lớn... Dù ta không bái phục ngươi, song vẫn tôn trọngngươi.""Cảm tạ!" Sau đó, Thiên Hậu nói với Pháo Thiên Minh: "Giao kiếm củangươi cho ta, ta sẽ sửa cho ngươi, trong vòng mười ngày.""Cái này... ta làm từ thiện chưa từng có thói quen quyên góp hết tài sản."Pháo Thiên Minh do dự."Ngươi không thể tự sửa được, chỉ có ta mới tìm được Âu Dã Tử, bởi vì hắnlà hảo bằng hữu của ta.""Ai vậy?""Thần công Âu Dã Tử!"Tin hay không tin? Đó là một vấn đề. Với tính tình của Pháo Thiên Minh tấtnhiên sẽ không liều lĩnh đặt cược vào người hai phút trước còn định đen ăn đen,nhưng mười ngày ra Ỷ Thiên kiếm, sức hấp dẫn cực lớn. Bản thân y không hềcó manh mối nào đối với việc sửa chữa lại Ỷ Thiên. Hơn nữa thân phận củaThiên Nhãn mất sạch, cơ bản không tìm ra dấu vết."Đường Đường, cô xem nguyên tác cuối có biết người tên là Âu Dã Tử haykhông?" Pháo Thiên Minh như bám víu vào cọng rơm cuối cùng."Có! Người này là võ hiệp đệ nhất thần công, cũng là Tổ sư gia ngành nghềluyện kim thực sự tồn tại trong lịch sử. Từng đúc ba thanh danh kiếm, tên gọilà: Long Uyên Thái A Công Bố cùng với một đống phế phẩm, như kiếm củaViệt Vương Câu Tiễn, bị đào lên trong thế kỷ thứ ha, mấy ngàn năm qua kiếmthân vẫn còn nguyên vẹn, lưỡi kiếm sắc bén, trên thân kiếm khắc đầy hoa vănhình thoi. Quan trọng nhất là nguyên liệu làm kiếm là đồng thau chứ không phảithép. Thứ người này làm, đừng nói là thời Xuân Thu, ngay cả đặt vào hiện đạicũng là hạng nhất.""Vậy ngươi có biết ai có thể tu sửa Ỷ Thiên kiếm không?""Chỉ có một người tên là... Tên gì nhỉ, là người của Minh Giáo, ta chắctrước lục phái các ngươi vây công đã g**t ch*t hắn. Các chỗ khác dường nhưkhông tìm ra manh mối."Pháo Thiên Minh lại đau đầu gửi tin nhắn: "Có biết bói toán không? Giúp taxem xe, hôm nay ta số đào hoa hay mây đen che phủ?""... Đi chết đi."Pháo Thiên Minh lại gửi tin nhắn, phát hiện bên kia đã đóng kênh truyền tin.Trong lúc y gửi tin nhắn, Thiên Hậu không nói một lời, chỉ như cười như khôngnhìn y. Cô ả cũng phát hiện, nhìn Pháo Thiên Minh trở thành con kiến bò trênchảo là chuyện rất thú vị. Ả không vội, cũng không giải thích, dù sao thế chủđộng vẫn nằm trong tay ả."Nhìn cái gì vậy!" Pháo Thiên Minh liếc mắt một cái, bắt đầu đi lại qua lại.Bây giờ, điều y hối hận nhất là đã đưa Cửu Âm Chân Kinh cho Thiên Hậu, vốnphải một tay đưa tiền một tay giao hàng mới phải.Thiên Hậu thấy vậy buồn bực, làm người kiểu gì vậy? Rõ ràng bây giờ đangcầu cạnh mình, nhưng chảnh chọe cứ như đang ngồi chém gió tự kỷ: "Có phảirất hối hận vì đã đưa Cửu Âm Chân Kinh cho ta?""Có phải ngươi bằng lòng gửi nó ở chỗ ta trước không?""Ta bằng lòng! Ta nghĩ đến việc trong 10 ngày này ngươi luôn đau đớn bứtrứt... Ta sẽ rất vui vui mừng .""Ngươi chắc chắn làm như vậy, ta sẽ giao kiếm cho ngươi sao?"Thiên Hậu lại thả tay xuống: "Không đưa cho ta. Ngươi còn bứt rứt thêm vàitháng, thậm chí vài năm.""Đúng vậy!" Pháo Thiên Minh vỗ vỗ đầu, đặt thanh kiếm lên bàn nói: "Cầmlấy đi."Thiên Hậu hơi bất ngờ hỏi: "Ngươi không suy nghĩ lại à? Ta là kẻ xấu đó."Pháo Thiên Minh nói: "Ta tin tưởng ngươi là người Trung Hoa có lươngtâm! Ít ra thì cũng biết có chút đạo đức.""Ta theo đức Chúa Trời!""Trùng hợp thế nhỉ? Ta nghĩ chúng ta luôn ghi nhớ lời dạy về cảm tạ củaThượng Đế."Thiên Hậu chống cằm nhìn nam nhân vô sỉ này một hồi lâu, thật sự khôngbiết phải mở miệng ra sao, cho đến lúc cuối cùng thực sự không thể chịu đựngđược ánh mắt nồng nhiệt của Pháo Thiên Minh. Vừa thu kiếm nói: "Đi!"Pháo Thiên Minh tất tả nói: "Mười ngày nữa là ngày mồng một, ngươi cóthể xem thời gian trên hệ thống, ngoài ra! Có người nào đã từng nói: Quý trọngthời gian, tuân thủ lời hứa, là nghĩa vụ mà mỗi người Trung Hoa phải làm."Thiên hậu đột nhiên quay đầu, trực tiếp thêm Pháo Thiên Minh vào danhsách bằng hữu, rồi lập tức đi mất. Nhưng ra khỏi quán rượu vẫn không nhịnđược cười thành tiếng. Một diễn viên quần chúng tới gần: "Úi! Đây không phảitiểu lừa đảo Thiên Hậu à? Nghe nói trở về tân thủ thôn, sao lại vào Võ Đang,chẳng lẽ..."Chưa dứt lời, Thiên Hậu đã ra tay, túm lấy xương vai của hắn, chỉ trongnháy mắt cả cánh tay của hắn biến mất, trực tiếp tấn công vào cổ họng...Pháo Thiên Minh đứng bên cửa sổ nhìn lại, không khỏi thở dài: "Thật khônghổ là ngũ đại tuyệt học." Y nhìn rõ chiêu này rồi, nằm ở sức phá hoại cườnghãn. Trừ phi có Thiên Tàm thủ sáo của Tinh Ảnh, cao thủ tay không khó lòngđỡ nổi một chiêu của ả. Nhược điểm cũng có, chẳng hạn nội lực tốt thì quyềnchưởng có thể đánh ra khí cương, sát thương cũng không phải là nhỏ, nhưngchiêu này chắc phải trực tiếp tấn công vào người mới có tác dụng. Ngoài ra còncó khuyết điểm lớn nhất, đó là chiêu thức quá tàn nhẫn, ác độc. Vì sao lại nóivậy? Vì Thiên hậu đang nôn mửa. 

"Ta có xấu cũng có giới hạn, sẽ không cướp đi hy vọng sống của người

khác!" Pháo Thiên Minh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Huống hồ, vì chuyện

này ngươi đã hy sinh quá lớn... Dù ta không bái phục ngươi, song vẫn tôn trọng

ngươi."

"Cảm tạ!" Sau đó, Thiên Hậu nói với Pháo Thiên Minh: "Giao kiếm của

ngươi cho ta, ta sẽ sửa cho ngươi, trong vòng mười ngày."

"Cái này... ta làm từ thiện chưa từng có thói quen quyên góp hết tài sản."

Pháo Thiên Minh do dự.

"Ngươi không thể tự sửa được, chỉ có ta mới tìm được Âu Dã Tử, bởi vì hắn

là hảo bằng hữu của ta."

"Ai vậy?"

"Thần công Âu Dã Tử!"

Tin hay không tin? Đó là một vấn đề. Với tính tình của Pháo Thiên Minh tất

nhiên sẽ không liều lĩnh đặt cược vào người hai phút trước còn định đen ăn đen,

nhưng mười ngày ra Ỷ Thiên kiếm, sức hấp dẫn cực lớn. Bản thân y không hề

có manh mối nào đối với việc sửa chữa lại Ỷ Thiên. Hơn nữa thân phận của

Thiên Nhãn mất sạch, cơ bản không tìm ra dấu vết.

"Đường Đường, cô xem nguyên tác cuối có biết người tên là Âu Dã Tử hay

không?" Pháo Thiên Minh như bám víu vào cọng rơm cuối cùng.

"Có! Người này là võ hiệp đệ nhất thần công, cũng là Tổ sư gia ngành nghề

luyện kim thực sự tồn tại trong lịch sử. Từng đúc ba thanh danh kiếm, tên gọi

là: Long Uyên Thái A Công Bố cùng với một đống phế phẩm, như kiếm của

Việt Vương Câu Tiễn, bị đào lên trong thế kỷ thứ ha, mấy ngàn năm qua kiếm

thân vẫn còn nguyên vẹn, lưỡi kiếm sắc bén, trên thân kiếm khắc đầy hoa văn

hình thoi. Quan trọng nhất là nguyên liệu làm kiếm là đồng thau chứ không phải

thép. Thứ người này làm, đừng nói là thời Xuân Thu, ngay cả đặt vào hiện đại

cũng là hạng nhất."

"Vậy ngươi có biết ai có thể tu sửa Ỷ Thiên kiếm không?"

"Chỉ có một người tên là... Tên gì nhỉ, là người của Minh Giáo, ta chắc

trước lục phái các ngươi vây công đã g**t ch*t hắn. Các chỗ khác dường như

không tìm ra manh mối."

Pháo Thiên Minh lại đau đầu gửi tin nhắn: "Có biết bói toán không? Giúp ta

xem xe, hôm nay ta số đào hoa hay mây đen che phủ?"

"... Đi chết đi."

Pháo Thiên Minh lại gửi tin nhắn, phát hiện bên kia đã đóng kênh truyền tin.

Trong lúc y gửi tin nhắn, Thiên Hậu không nói một lời, chỉ như cười như không

nhìn y. Cô ả cũng phát hiện, nhìn Pháo Thiên Minh trở thành con kiến bò trên

chảo là chuyện rất thú vị. Ả không vội, cũng không giải thích, dù sao thế chủ

động vẫn nằm trong tay ả.

"Nhìn cái gì vậy!" Pháo Thiên Minh liếc mắt một cái, bắt đầu đi lại qua lại.

Bây giờ, điều y hối hận nhất là đã đưa Cửu Âm Chân Kinh cho Thiên Hậu, vốn

phải một tay đưa tiền một tay giao hàng mới phải.

Thiên Hậu thấy vậy buồn bực, làm người kiểu gì vậy? Rõ ràng bây giờ đang

cầu cạnh mình, nhưng chảnh chọe cứ như đang ngồi chém gió tự kỷ: "Có phải

rất hối hận vì đã đưa Cửu Âm Chân Kinh cho ta?"

"Có phải ngươi bằng lòng gửi nó ở chỗ ta trước không?"

"Ta bằng lòng! Ta nghĩ đến việc trong 10 ngày này ngươi luôn đau đớn bứt

rứt... Ta sẽ rất vui vui mừng ."

"Ngươi chắc chắn làm như vậy, ta sẽ giao kiếm cho ngươi sao?"

Thiên Hậu lại thả tay xuống: "Không đưa cho ta. Ngươi còn bứt rứt thêm vài

tháng, thậm chí vài năm."

"Đúng vậy!" Pháo Thiên Minh vỗ vỗ đầu, đặt thanh kiếm lên bàn nói: "Cầm

lấy đi."

Thiên Hậu hơi bất ngờ hỏi: "Ngươi không suy nghĩ lại à? Ta là kẻ xấu đó."

Pháo Thiên Minh nói: "Ta tin tưởng ngươi là người Trung Hoa có lương

tâm! Ít ra thì cũng biết có chút đạo đức."

"Ta theo đức Chúa Trời!"

"Trùng hợp thế nhỉ? Ta nghĩ chúng ta luôn ghi nhớ lời dạy về cảm tạ của

Thượng Đế."

Thiên Hậu chống cằm nhìn nam nhân vô sỉ này một hồi lâu, thật sự không

biết phải mở miệng ra sao, cho đến lúc cuối cùng thực sự không thể chịu đựng

được ánh mắt nồng nhiệt của Pháo Thiên Minh. Vừa thu kiếm nói: "Đi!"

Pháo Thiên Minh tất tả nói: "Mười ngày nữa là ngày mồng một, ngươi có

thể xem thời gian trên hệ thống, ngoài ra! Có người nào đã từng nói: Quý trọng

thời gian, tuân thủ lời hứa, là nghĩa vụ mà mỗi người Trung Hoa phải làm."

Thiên hậu đột nhiên quay đầu, trực tiếp thêm Pháo Thiên Minh vào danh

sách bằng hữu, rồi lập tức đi mất. Nhưng ra khỏi quán rượu vẫn không nhịn

được cười thành tiếng. Một diễn viên quần chúng tới gần: "Úi! Đây không phải

tiểu lừa đảo Thiên Hậu à? Nghe nói trở về tân thủ thôn, sao lại vào Võ Đang,

chẳng lẽ..."

Chưa dứt lời, Thiên Hậu đã ra tay, túm lấy xương vai của hắn, chỉ trong

nháy mắt cả cánh tay của hắn biến mất, trực tiếp tấn công vào cổ họng...

Pháo Thiên Minh đứng bên cửa sổ nhìn lại, không khỏi thở dài: "Thật không

hổ là ngũ đại tuyệt học." Y nhìn rõ chiêu này rồi, nằm ở sức phá hoại cường

hãn. Trừ phi có Thiên Tàm thủ sáo của Tinh Ảnh, cao thủ tay không khó lòng

đỡ nổi một chiêu của ả. Nhược điểm cũng có, chẳng hạn nội lực tốt thì quyền

chưởng có thể đánh ra khí cương, sát thương cũng không phải là nhỏ, nhưng

chiêu này chắc phải trực tiếp tấn công vào người mới có tác dụng. Ngoài ra còn

có khuyết điểm lớn nhất, đó là chiêu thức quá tàn nhẫn, ác độc. Vì sao lại nói

vậy? Vì Thiên hậu đang nôn mửa. 

Trò Chơi Trực Tuyến: Võ Lâm Bá ĐồTác giả: Hà TảTruyện Kiếm Hiệp, Truyện Võng DuNăm Bắc Nguyên thứ 3000. Nghe nói tin tức hàng đầu hiện giờ là: Công ty du lịch ảo "Võ Lâm Bá Đồ" được quảng bá là trò chơi mô phỏng hoàn toàn thế giới giang hồ, đã chính thức mở cửa thử nghiệm. Nghe nói trong vòng 5 năm tới, không có trò chơi nào có thể vượt qua địa vị của "Võ Lâm Bá Đồ". Nghe nói rằng chiếc kính thực tế ảo chỉ cần có năm ngàn đồng. Nghe nói trò chơi rất vui nhộn. Nghe nói câu chuyện sắp bắt đầu. Tại quán cà phê: Pháo Thiên Minh: 24 tuổi, cao 1 mét 76, nặng 75 ki-lô-gram, ngoại hình trên mức trung bình. Xuất thân nghèo khó, từ nhỏ đã chuyển đến sống ở thị trấn A. Sau khi tốt nghiệp Đại học A, vinh dự trở thành một binh sĩ bộ binh, hai năm sau giải ngũ, làm việc kinh doanh cho một công ty nhỏ. Hoàn cảnh gia đình... dù không đói khát nhưng cũng chẳng mấy khá giả, ít nhất vẫn chưa bị bạo hành. Ngồi cạnh Pháo Thiên Minh là bạn học thân thiết từ đại học Mã Kế Tiên. Mã Kế Tiên cũng 24 tuổi, ngoại hình khá đẹp, đẹp đến mức Pháo Thiên Minh cũng phải thừa nhận hắn ta đẹp trai… "Ta có xấu cũng có giới hạn, sẽ không cướp đi hy vọng sống của ngườikhác!" Pháo Thiên Minh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Huống hồ, vì chuyệnnày ngươi đã hy sinh quá lớn... Dù ta không bái phục ngươi, song vẫn tôn trọngngươi.""Cảm tạ!" Sau đó, Thiên Hậu nói với Pháo Thiên Minh: "Giao kiếm củangươi cho ta, ta sẽ sửa cho ngươi, trong vòng mười ngày.""Cái này... ta làm từ thiện chưa từng có thói quen quyên góp hết tài sản."Pháo Thiên Minh do dự."Ngươi không thể tự sửa được, chỉ có ta mới tìm được Âu Dã Tử, bởi vì hắnlà hảo bằng hữu của ta.""Ai vậy?""Thần công Âu Dã Tử!"Tin hay không tin? Đó là một vấn đề. Với tính tình của Pháo Thiên Minh tấtnhiên sẽ không liều lĩnh đặt cược vào người hai phút trước còn định đen ăn đen,nhưng mười ngày ra Ỷ Thiên kiếm, sức hấp dẫn cực lớn. Bản thân y không hềcó manh mối nào đối với việc sửa chữa lại Ỷ Thiên. Hơn nữa thân phận củaThiên Nhãn mất sạch, cơ bản không tìm ra dấu vết."Đường Đường, cô xem nguyên tác cuối có biết người tên là Âu Dã Tử haykhông?" Pháo Thiên Minh như bám víu vào cọng rơm cuối cùng."Có! Người này là võ hiệp đệ nhất thần công, cũng là Tổ sư gia ngành nghềluyện kim thực sự tồn tại trong lịch sử. Từng đúc ba thanh danh kiếm, tên gọilà: Long Uyên Thái A Công Bố cùng với một đống phế phẩm, như kiếm củaViệt Vương Câu Tiễn, bị đào lên trong thế kỷ thứ ha, mấy ngàn năm qua kiếmthân vẫn còn nguyên vẹn, lưỡi kiếm sắc bén, trên thân kiếm khắc đầy hoa vănhình thoi. Quan trọng nhất là nguyên liệu làm kiếm là đồng thau chứ không phảithép. Thứ người này làm, đừng nói là thời Xuân Thu, ngay cả đặt vào hiện đạicũng là hạng nhất.""Vậy ngươi có biết ai có thể tu sửa Ỷ Thiên kiếm không?""Chỉ có một người tên là... Tên gì nhỉ, là người của Minh Giáo, ta chắctrước lục phái các ngươi vây công đã g**t ch*t hắn. Các chỗ khác dường nhưkhông tìm ra manh mối."Pháo Thiên Minh lại đau đầu gửi tin nhắn: "Có biết bói toán không? Giúp taxem xe, hôm nay ta số đào hoa hay mây đen che phủ?""... Đi chết đi."Pháo Thiên Minh lại gửi tin nhắn, phát hiện bên kia đã đóng kênh truyền tin.Trong lúc y gửi tin nhắn, Thiên Hậu không nói một lời, chỉ như cười như khôngnhìn y. Cô ả cũng phát hiện, nhìn Pháo Thiên Minh trở thành con kiến bò trênchảo là chuyện rất thú vị. Ả không vội, cũng không giải thích, dù sao thế chủđộng vẫn nằm trong tay ả."Nhìn cái gì vậy!" Pháo Thiên Minh liếc mắt một cái, bắt đầu đi lại qua lại.Bây giờ, điều y hối hận nhất là đã đưa Cửu Âm Chân Kinh cho Thiên Hậu, vốnphải một tay đưa tiền một tay giao hàng mới phải.Thiên Hậu thấy vậy buồn bực, làm người kiểu gì vậy? Rõ ràng bây giờ đangcầu cạnh mình, nhưng chảnh chọe cứ như đang ngồi chém gió tự kỷ: "Có phảirất hối hận vì đã đưa Cửu Âm Chân Kinh cho ta?""Có phải ngươi bằng lòng gửi nó ở chỗ ta trước không?""Ta bằng lòng! Ta nghĩ đến việc trong 10 ngày này ngươi luôn đau đớn bứtrứt... Ta sẽ rất vui vui mừng .""Ngươi chắc chắn làm như vậy, ta sẽ giao kiếm cho ngươi sao?"Thiên Hậu lại thả tay xuống: "Không đưa cho ta. Ngươi còn bứt rứt thêm vàitháng, thậm chí vài năm.""Đúng vậy!" Pháo Thiên Minh vỗ vỗ đầu, đặt thanh kiếm lên bàn nói: "Cầmlấy đi."Thiên Hậu hơi bất ngờ hỏi: "Ngươi không suy nghĩ lại à? Ta là kẻ xấu đó."Pháo Thiên Minh nói: "Ta tin tưởng ngươi là người Trung Hoa có lươngtâm! Ít ra thì cũng biết có chút đạo đức.""Ta theo đức Chúa Trời!""Trùng hợp thế nhỉ? Ta nghĩ chúng ta luôn ghi nhớ lời dạy về cảm tạ củaThượng Đế."Thiên Hậu chống cằm nhìn nam nhân vô sỉ này một hồi lâu, thật sự khôngbiết phải mở miệng ra sao, cho đến lúc cuối cùng thực sự không thể chịu đựngđược ánh mắt nồng nhiệt của Pháo Thiên Minh. Vừa thu kiếm nói: "Đi!"Pháo Thiên Minh tất tả nói: "Mười ngày nữa là ngày mồng một, ngươi cóthể xem thời gian trên hệ thống, ngoài ra! Có người nào đã từng nói: Quý trọngthời gian, tuân thủ lời hứa, là nghĩa vụ mà mỗi người Trung Hoa phải làm."Thiên hậu đột nhiên quay đầu, trực tiếp thêm Pháo Thiên Minh vào danhsách bằng hữu, rồi lập tức đi mất. Nhưng ra khỏi quán rượu vẫn không nhịnđược cười thành tiếng. Một diễn viên quần chúng tới gần: "Úi! Đây không phảitiểu lừa đảo Thiên Hậu à? Nghe nói trở về tân thủ thôn, sao lại vào Võ Đang,chẳng lẽ..."Chưa dứt lời, Thiên Hậu đã ra tay, túm lấy xương vai của hắn, chỉ trongnháy mắt cả cánh tay của hắn biến mất, trực tiếp tấn công vào cổ họng...Pháo Thiên Minh đứng bên cửa sổ nhìn lại, không khỏi thở dài: "Thật khônghổ là ngũ đại tuyệt học." Y nhìn rõ chiêu này rồi, nằm ở sức phá hoại cườnghãn. Trừ phi có Thiên Tàm thủ sáo của Tinh Ảnh, cao thủ tay không khó lòngđỡ nổi một chiêu của ả. Nhược điểm cũng có, chẳng hạn nội lực tốt thì quyềnchưởng có thể đánh ra khí cương, sát thương cũng không phải là nhỏ, nhưngchiêu này chắc phải trực tiếp tấn công vào người mới có tác dụng. Ngoài ra còncó khuyết điểm lớn nhất, đó là chiêu thức quá tàn nhẫn, ác độc. Vì sao lại nóivậy? Vì Thiên hậu đang nôn mửa. 

Chương 560: Quỳ Hoa Khiếu Giang Hồ 246