Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1755: ‘Đáng chết!’
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trước mắt dường như xuất hiện một đám sương mờ! Tất cả manh mối đều mất! Bên tai vang lên tiếng gào thét của Bát vương gia: “Chu thái sư! Diệp Bắc Minh, mày thật to gan!” “Mày còn dám giết cả thái sư của Đại Chu tao!?” “Người đâu, bắt lại cho tôi!” Soạt! Mấy chục thị vệ định ra tay. Chu Lạc Ly cười lạnh lùng một tiếng: “Tôi xem ai dám?” Một luồng khí thế cường mạnh nổi lên! Soạt! Soạt! Hai bà lão phía sau cô ấy bước ra một bước. Khí tức cường mạnh chấn áp mấy chục thị vệ sượt sượt lùi lại, vẻ mặt kinh sợ! Bát vương gia tức đến tối mặt: “Lạc Ly, cô coi thường quốc pháp?” Chu Lạc Ly mỉm cười: “Bát thúc, quốc pháp Đại Chu, không dùng cho Vương hầu và hoàng tộc!” Bát vương gia cười lạnh lùng: “Thế thì đã làm sao? Diệp Bắc Minh không phải là vương hầu, cũng không phải là hoàng tộc!” Chu Lạc Ly cười một cách đầy ý sâu xa: “Xem ra Bát thúc không được nhanh nhạy tin tức lắm!” “Phụ hoàng đã hạ chỉ, cho tiểu sư đệ của tôi kế thừa vương vị của quận vương Ám Dạ, thế tập võng thế!” *thế tập võng thế: tước vị đó truyền đời mà không bị giáng tước. “Về mặt ý nghĩa nào đó, tước vị của tiểu sư đệ còn cao hơn Bát thúc một bậc đấy!” Đồng tử của Bát vương gia chấn động: “Cô nói cái gì?” “Làm sao có thể!” Chu Lạc Ly cười không nói gì. Bát vương gia nhanh chóng suy nghĩ: ‘Ma nữ này không dám mang chuyện này ra đùa, không chừng tất cả đều là thật!’ ‘Cái lão già mà không chết này cho hắn kế thừa vương vị của quận vương Ám Dạ? Rốt cuộc ông ta muốn làm gì?’ ‘Đáng chết!’ Bát vương gia nhìn Diệp Bắc Minh một cái sâu sắc. Rồi quay người định bỏ đi. Đột nhiên.
Trước mắt dường như xuất hiện một đám sương mờ!
Tất cả manh mối đều mất!
Bên tai vang lên tiếng gào thét của Bát vương gia: “Chu thái sư! Diệp Bắc Minh, mày thật to gan!”
“Mày còn dám giết cả thái sư của Đại Chu tao!?”
“Người đâu, bắt lại cho tôi!”
Soạt!
Mấy chục thị vệ định ra tay.
Chu Lạc Ly cười lạnh lùng một tiếng: “Tôi xem ai dám?”
Một luồng khí thế cường mạnh nổi lên!
Soạt! Soạt!
Hai bà lão phía sau cô ấy bước ra một bước.
Khí tức cường mạnh chấn áp mấy chục thị vệ sượt sượt lùi lại, vẻ mặt kinh sợ!
Bát vương gia tức đến tối mặt: “Lạc Ly, cô coi thường quốc pháp?”
Chu Lạc Ly mỉm cười: “Bát thúc, quốc pháp Đại Chu, không dùng cho Vương hầu và hoàng tộc!”
Bát vương gia cười lạnh lùng: “Thế thì đã làm sao? Diệp Bắc Minh không phải là vương hầu, cũng không phải là hoàng tộc!”
Chu Lạc Ly cười một cách đầy ý sâu xa: “Xem ra Bát thúc không được nhanh nhạy tin tức lắm!”
“Phụ hoàng đã hạ chỉ, cho tiểu sư đệ của tôi kế thừa vương vị của quận vương Ám Dạ, thế tập võng thế!”
*thế tập võng thế: tước vị đó truyền đời mà không bị giáng tước.
“Về mặt ý nghĩa nào đó, tước vị của tiểu sư đệ còn cao hơn Bát thúc một bậc đấy!”
Đồng tử của Bát vương gia chấn động: “Cô nói cái gì?”
“Làm sao có thể!”
Chu Lạc Ly cười không nói gì.
Bát vương gia nhanh chóng suy nghĩ: ‘Ma nữ này không dám mang chuyện này ra đùa, không chừng tất cả đều là thật!’
‘Cái lão già mà không chết này cho hắn kế thừa vương vị của quận vương Ám Dạ? Rốt cuộc ông ta muốn làm gì?’
‘Đáng chết!’
Bát vương gia nhìn Diệp Bắc Minh một cái sâu sắc.
Rồi quay người định bỏ đi.
Đột nhiên.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trước mắt dường như xuất hiện một đám sương mờ! Tất cả manh mối đều mất! Bên tai vang lên tiếng gào thét của Bát vương gia: “Chu thái sư! Diệp Bắc Minh, mày thật to gan!” “Mày còn dám giết cả thái sư của Đại Chu tao!?” “Người đâu, bắt lại cho tôi!” Soạt! Mấy chục thị vệ định ra tay. Chu Lạc Ly cười lạnh lùng một tiếng: “Tôi xem ai dám?” Một luồng khí thế cường mạnh nổi lên! Soạt! Soạt! Hai bà lão phía sau cô ấy bước ra một bước. Khí tức cường mạnh chấn áp mấy chục thị vệ sượt sượt lùi lại, vẻ mặt kinh sợ! Bát vương gia tức đến tối mặt: “Lạc Ly, cô coi thường quốc pháp?” Chu Lạc Ly mỉm cười: “Bát thúc, quốc pháp Đại Chu, không dùng cho Vương hầu và hoàng tộc!” Bát vương gia cười lạnh lùng: “Thế thì đã làm sao? Diệp Bắc Minh không phải là vương hầu, cũng không phải là hoàng tộc!” Chu Lạc Ly cười một cách đầy ý sâu xa: “Xem ra Bát thúc không được nhanh nhạy tin tức lắm!” “Phụ hoàng đã hạ chỉ, cho tiểu sư đệ của tôi kế thừa vương vị của quận vương Ám Dạ, thế tập võng thế!” *thế tập võng thế: tước vị đó truyền đời mà không bị giáng tước. “Về mặt ý nghĩa nào đó, tước vị của tiểu sư đệ còn cao hơn Bát thúc một bậc đấy!” Đồng tử của Bát vương gia chấn động: “Cô nói cái gì?” “Làm sao có thể!” Chu Lạc Ly cười không nói gì. Bát vương gia nhanh chóng suy nghĩ: ‘Ma nữ này không dám mang chuyện này ra đùa, không chừng tất cả đều là thật!’ ‘Cái lão già mà không chết này cho hắn kế thừa vương vị của quận vương Ám Dạ? Rốt cuộc ông ta muốn làm gì?’ ‘Đáng chết!’ Bát vương gia nhìn Diệp Bắc Minh một cái sâu sắc. Rồi quay người định bỏ đi. Đột nhiên.