Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1788: tôi còn thấy khó mà tin được”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dương Thiên ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có, hóa thành sương máu tại chỗ! “Việc này…” Mọi người tỏ vẻ mặt kinh hãi. Mộ Thiên Thiên đúng là không dám tin! Mộ Bình Phàm cũng ngẩn người, vốn không ngờ được Diệp Bắc Minh dám giết Dương Thiên trước mặt nhiều người! “Đại tướng quân chết rồi?” Đám người Đỗ Hoành Đồ, Dương Kiếm Hùng, Tần Ngũ Cửu giật mí mắt không ngừng. Đồng tử của Hoàng Phi Hổ co lại: “Đồ Nhi!” “Súc sinh! Mày dám giết đệ tử của Hoàng Phi Hổ tao?” Chu Lạc Ly lạnh mặt: “Lão Hoàng, đấy là ông nói, sống chết có số!” “Bao nhiêu người ở đây làm chứng, chẳng lẽ lão Hoàng phủ nhận lời của chính mình sao?” “Cô!” Hoàng Phi Hổ tức đến nhảy lên như sấm, trừng mắt kiêng dè nhìn Diệp Bắc Minh một cái xong, mau chóng bỏ đi. Ánh mắt Diệp Bắc Minh lóe lên: “Tứ sư tỷ, đệ còn có việc đi trước đây”. Chu Lạc Ly suy nghĩ một lát: “Được, tỷ lại liên lạc với đệ sau!” Sau khi rời khỏi hoàng cung. Diệp Bắc Minh trực tiếp thay quần áo trước đó: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tìm kiếm vị trí của đám người Thanh Huyền Tông cho tôi!” Một lát sau. Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Bọn họ ra khỏi thành rồi, về hướng Tây Nam ba trăm dặm!” “Nhanh thế?” Diệp Bắc Minh không hề chần chừ. Trực tiếp đuổi theo! Đám người Thanh Huyền Tông dừng lại. Cắm lều dựng trại trong một sơn cốc. Trước một đống lửa trại! Ánh lửa bập bùng trước khuôn mặt già của Hoàng Phi Hổ: “Huyết mạch ma tộc và Kiếm Long Đồ cùng xuất hiện!” “Chỉ đáng tiếc, tôi vốn muốn để Dương Thiên thử thực lực của kẻ này!” “Tuyệt đối không ngờ, Dương Thiên đúng là phế vật, lại không đỡ được một chưởng!” Khuôn mặt già của Từ Huyền Võ nghiêm trọng: “Xem ra kẻ này đúng là con trai của Diệp Thanh Lam!” “Lúc được biết tin này, tôi còn thấy khó mà tin được”. “Người phụ nữ đó lại mang thai nghiệt chủng ma tộc thật, hơn nữa còn sinh nó ra”. “Cái tát vừa này ông nhìn thấy chưa?” Hoàng Phi Hổ hơi kiêng sợ: “Nhìn thấy rồi, khí tức màu đen đó, chắc chắn là ma khí”. “Người bình thường không phát hiện ra được, nhưng không lừa được con mắt của tôi”.
Dương Thiên ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có, hóa thành sương máu tại chỗ!
“Việc này…”
Mọi người tỏ vẻ mặt kinh hãi.
Mộ Thiên Thiên đúng là không dám tin!
Mộ Bình Phàm cũng ngẩn người, vốn không ngờ được Diệp Bắc Minh dám giết Dương Thiên trước mặt nhiều người!
“Đại tướng quân chết rồi?”
Đám người Đỗ Hoành Đồ, Dương Kiếm Hùng, Tần Ngũ Cửu giật mí mắt không ngừng.
Đồng tử của Hoàng Phi Hổ co lại: “Đồ Nhi!”
“Súc sinh! Mày dám giết đệ tử của Hoàng Phi Hổ tao?”
Chu Lạc Ly lạnh mặt: “Lão Hoàng, đấy là ông nói, sống chết có số!”
“Bao nhiêu người ở đây làm chứng, chẳng lẽ lão Hoàng phủ nhận lời của chính mình sao?”
“Cô!”
Hoàng Phi Hổ tức đến nhảy lên như sấm, trừng mắt kiêng dè nhìn Diệp Bắc Minh một cái xong, mau chóng bỏ đi.
Ánh mắt Diệp Bắc Minh lóe lên: “Tứ sư tỷ, đệ còn có việc đi trước đây”.
Chu Lạc Ly suy nghĩ một lát: “Được, tỷ lại liên lạc với đệ sau!”
Sau khi rời khỏi hoàng cung.
Diệp Bắc Minh trực tiếp thay quần áo trước đó: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tìm kiếm vị trí của đám người Thanh Huyền Tông cho tôi!”
Một lát sau.
Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Bọn họ ra khỏi thành rồi, về hướng Tây Nam ba trăm dặm!”
“Nhanh thế?”
Diệp Bắc Minh không hề chần chừ.
Trực tiếp đuổi theo!
Đám người Thanh Huyền Tông dừng lại.
Cắm lều dựng trại trong một sơn cốc.
Trước một đống lửa trại!
Ánh lửa bập bùng trước khuôn mặt già của Hoàng Phi Hổ: “Huyết mạch ma tộc và Kiếm Long Đồ cùng xuất hiện!”
“Chỉ đáng tiếc, tôi vốn muốn để Dương Thiên thử thực lực của kẻ này!”
“Tuyệt đối không ngờ, Dương Thiên đúng là phế vật, lại không đỡ được một chưởng!”
Khuôn mặt già của Từ Huyền Võ nghiêm trọng: “Xem ra kẻ này đúng là con trai của Diệp Thanh Lam!”
“Lúc được biết tin này, tôi còn thấy khó mà tin được”.
“Người phụ nữ đó lại mang thai nghiệt chủng ma tộc thật, hơn nữa còn sinh nó ra”.
“Cái tát vừa này ông nhìn thấy chưa?”
Hoàng Phi Hổ hơi kiêng sợ: “Nhìn thấy rồi, khí tức màu đen đó, chắc chắn là ma khí”.
“Người bình thường không phát hiện ra được, nhưng không lừa được con mắt của tôi”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Dương Thiên ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có, hóa thành sương máu tại chỗ! “Việc này…” Mọi người tỏ vẻ mặt kinh hãi. Mộ Thiên Thiên đúng là không dám tin! Mộ Bình Phàm cũng ngẩn người, vốn không ngờ được Diệp Bắc Minh dám giết Dương Thiên trước mặt nhiều người! “Đại tướng quân chết rồi?” Đám người Đỗ Hoành Đồ, Dương Kiếm Hùng, Tần Ngũ Cửu giật mí mắt không ngừng. Đồng tử của Hoàng Phi Hổ co lại: “Đồ Nhi!” “Súc sinh! Mày dám giết đệ tử của Hoàng Phi Hổ tao?” Chu Lạc Ly lạnh mặt: “Lão Hoàng, đấy là ông nói, sống chết có số!” “Bao nhiêu người ở đây làm chứng, chẳng lẽ lão Hoàng phủ nhận lời của chính mình sao?” “Cô!” Hoàng Phi Hổ tức đến nhảy lên như sấm, trừng mắt kiêng dè nhìn Diệp Bắc Minh một cái xong, mau chóng bỏ đi. Ánh mắt Diệp Bắc Minh lóe lên: “Tứ sư tỷ, đệ còn có việc đi trước đây”. Chu Lạc Ly suy nghĩ một lát: “Được, tỷ lại liên lạc với đệ sau!” Sau khi rời khỏi hoàng cung. Diệp Bắc Minh trực tiếp thay quần áo trước đó: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tìm kiếm vị trí của đám người Thanh Huyền Tông cho tôi!” Một lát sau. Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Bọn họ ra khỏi thành rồi, về hướng Tây Nam ba trăm dặm!” “Nhanh thế?” Diệp Bắc Minh không hề chần chừ. Trực tiếp đuổi theo! Đám người Thanh Huyền Tông dừng lại. Cắm lều dựng trại trong một sơn cốc. Trước một đống lửa trại! Ánh lửa bập bùng trước khuôn mặt già của Hoàng Phi Hổ: “Huyết mạch ma tộc và Kiếm Long Đồ cùng xuất hiện!” “Chỉ đáng tiếc, tôi vốn muốn để Dương Thiên thử thực lực của kẻ này!” “Tuyệt đối không ngờ, Dương Thiên đúng là phế vật, lại không đỡ được một chưởng!” Khuôn mặt già của Từ Huyền Võ nghiêm trọng: “Xem ra kẻ này đúng là con trai của Diệp Thanh Lam!” “Lúc được biết tin này, tôi còn thấy khó mà tin được”. “Người phụ nữ đó lại mang thai nghiệt chủng ma tộc thật, hơn nữa còn sinh nó ra”. “Cái tát vừa này ông nhìn thấy chưa?” Hoàng Phi Hổ hơi kiêng sợ: “Nhìn thấy rồi, khí tức màu đen đó, chắc chắn là ma khí”. “Người bình thường không phát hiện ra được, nhưng không lừa được con mắt của tôi”.