Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1795: Còn chưa nói hết câu.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiếng đau đớn dữ dội xé tim xé phổi vang lên, khuôn mặt già của Từ Huyền Võ méo mó: “Thế này là sao?”   “Cơ thể của tên súc sinh mày làm sao có thể chịu được quyền này của tao?”   “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”   Diệp Bắc Minh cũng ngẩn người: “Có chuyện gì vậy?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hiểu ra: “Vãi, bản tháp biết rồi!”   “Cậu đã dung hợp con mắt thần ma, hấp thụ ma khí trong Giếng Tử Vong!”   “Tôi đã quên mất bản thân cậu là cơ thể bán ma, cho nên độ mạnh cơ thể rất kh*ng b*!”   “Những ma khí bao trùm bên ngoài cơ thể cậu giống như một tầng bảo vệ đao thương không đánh vào được!”   Diệp Bắc Minh bất ngờ vui mừng!   Không sợ đòn tấn công của Thánh Cảnh?   Quá đã!   Soạt.   Từ Huyền Võ nhanh chóng lùi lại.   Khóe miệng Diệp Bắc Minh hiện lên ý cười như ma quỷ: “Lão chó, bây giờ muốn chạy, không thấy đã quá muộn rồi sao?”   Tay cầm kiếm Đoạn Long, chủ động xông lên trước!   Chém một kiếm nghiền áp xuống!   Đã có ma khí hộ thể, thì không có gì phải sợ!   Đồng tử của Từ Huyền Võ co lại!   “Lão Từ, cẩn thận!”   Hoàng Phi Hổ từ bên cạnh tấn công đến!   Diệp Bắc Minh quay đầu đập một kiếm lên, bảo đao màu đen trong tay Hoàng Phi Hổ gãy thành hai mảnh!   Hoàng Phi Hổ bị đánh đến bùng nổ, cổ tay không ngừng run lên!   “Mày… sức mạnh thật kh*ng b*, tiểu tạp chủng, mày…”   Còn chưa nói hết câu.  Diệp Bắc Minh xuất hiện trước mặt Hoàng Phi Hổ giống như quỷ mị!    Đâm một đường kiếm về phía đan điền của Hoàng Phi Hổ!   Đợi khhi Hoàng Phi Hổ phản ứng lại, thì đã muộn.   Phụt!   Kiếm Đoạn Long đâm vào đan điền!   Băng lạnh!  

Tiếng đau đớn dữ dội xé tim xé phổi vang lên, khuôn mặt già của Từ Huyền Võ méo mó: “Thế này là sao?”  

 

“Cơ thể của tên súc sinh mày làm sao có thể chịu được quyền này của tao?”  

 

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”  

 

Diệp Bắc Minh cũng ngẩn người: “Có chuyện gì vậy?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hiểu ra: “Vãi, bản tháp biết rồi!”  

 

“Cậu đã dung hợp con mắt thần ma, hấp thụ ma khí trong Giếng Tử Vong!”  

 

“Tôi đã quên mất bản thân cậu là cơ thể bán ma, cho nên độ mạnh cơ thể rất kh*ng b*!”  

 

“Những ma khí bao trùm bên ngoài cơ thể cậu giống như một tầng bảo vệ đao thương không đánh vào được!”  

 

Diệp Bắc Minh bất ngờ vui mừng!  

 

Không sợ đòn tấn công của Thánh Cảnh?  

 

Quá đã!  

 

Soạt.  

 

Từ Huyền Võ nhanh chóng lùi lại.  

 

Khóe miệng Diệp Bắc Minh hiện lên ý cười như ma quỷ: “Lão chó, bây giờ muốn chạy, không thấy đã quá muộn rồi sao?”  

 

Tay cầm kiếm Đoạn Long, chủ động xông lên trước!  

 

Chém một kiếm nghiền áp xuống!  

 

Đã có ma khí hộ thể, thì không có gì phải sợ!  

 

Đồng tử của Từ Huyền Võ co lại!  

 

“Lão Từ, cẩn thận!”  

 

Hoàng Phi Hổ từ bên cạnh tấn công đến!  

 

Diệp Bắc Minh quay đầu đập một kiếm lên, bảo đao màu đen trong tay Hoàng Phi Hổ gãy thành hai mảnh!  

 

Hoàng Phi Hổ bị đánh đến bùng nổ, cổ tay không ngừng run lên!  

 

“Mày… sức mạnh thật kh*ng b*, tiểu tạp chủng, mày…”  

 

Còn chưa nói hết câu.  

Diệp Bắc Minh xuất hiện trước mặt Hoàng Phi Hổ giống như quỷ mị!   

 

Đâm một đường kiếm về phía đan điền của Hoàng Phi Hổ!  

 

Đợi khhi Hoàng Phi Hổ phản ứng lại, thì đã muộn.  

 

Phụt!  

 

Kiếm Đoạn Long đâm vào đan điền!  

 

Băng lạnh!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tiếng đau đớn dữ dội xé tim xé phổi vang lên, khuôn mặt già của Từ Huyền Võ méo mó: “Thế này là sao?”   “Cơ thể của tên súc sinh mày làm sao có thể chịu được quyền này của tao?”   “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”   Diệp Bắc Minh cũng ngẩn người: “Có chuyện gì vậy?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hiểu ra: “Vãi, bản tháp biết rồi!”   “Cậu đã dung hợp con mắt thần ma, hấp thụ ma khí trong Giếng Tử Vong!”   “Tôi đã quên mất bản thân cậu là cơ thể bán ma, cho nên độ mạnh cơ thể rất kh*ng b*!”   “Những ma khí bao trùm bên ngoài cơ thể cậu giống như một tầng bảo vệ đao thương không đánh vào được!”   Diệp Bắc Minh bất ngờ vui mừng!   Không sợ đòn tấn công của Thánh Cảnh?   Quá đã!   Soạt.   Từ Huyền Võ nhanh chóng lùi lại.   Khóe miệng Diệp Bắc Minh hiện lên ý cười như ma quỷ: “Lão chó, bây giờ muốn chạy, không thấy đã quá muộn rồi sao?”   Tay cầm kiếm Đoạn Long, chủ động xông lên trước!   Chém một kiếm nghiền áp xuống!   Đã có ma khí hộ thể, thì không có gì phải sợ!   Đồng tử của Từ Huyền Võ co lại!   “Lão Từ, cẩn thận!”   Hoàng Phi Hổ từ bên cạnh tấn công đến!   Diệp Bắc Minh quay đầu đập một kiếm lên, bảo đao màu đen trong tay Hoàng Phi Hổ gãy thành hai mảnh!   Hoàng Phi Hổ bị đánh đến bùng nổ, cổ tay không ngừng run lên!   “Mày… sức mạnh thật kh*ng b*, tiểu tạp chủng, mày…”   Còn chưa nói hết câu.  Diệp Bắc Minh xuất hiện trước mặt Hoàng Phi Hổ giống như quỷ mị!    Đâm một đường kiếm về phía đan điền của Hoàng Phi Hổ!   Đợi khhi Hoàng Phi Hổ phản ứng lại, thì đã muộn.   Phụt!   Kiếm Đoạn Long đâm vào đan điền!   Băng lạnh!  

Chương 1795: Còn chưa nói hết câu.