Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1803: “Có cách nào tìm được Tôn Thiến không?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh trầm ngâm một lát; “Chẳng lẽ ma thú có thể cảm nhận được huyết mạch của tôi?”   Ma thú cấp mười lắc cái đầu nhỏ: “Không phải tất cả ma thú đếu có thể cảm nhận được, ma thú bình thường chỉ cảm thấy huyết mạch của anh rất mạnh!”   “Nhưng tôi biết, trong cơ thể của anh chảy dòng máu của thú hoàng!”   “Thú hoàng?”   Đôi mắt Diệp Bắc Minh lóe lên.   Dường như nghĩ đến điều gì!   Chẳng lẽ bố của mình là thú hoàng?   “Mày đi theo tao làm gì?”   Diệp Bắc Minh lạnh giọng hỏi.   Ma thú cấp mười chớp đôi mắt to màu hồng: “Anh có huyết mạch của thú hoàng, đi theo anh, tôi mới có thể tiến hóa!”   “Tiến hóa?”   Diệp Bắc Minh hơi hồ nghi.   Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, ma thú khác với con người”.   “Bọn chúng thông qua tu luyện có thể tăng thực lực, nhưng huyết mạch là bẩm sinh, không thể thay đổi!”   “Ma thú muốn nâng cao đẳng cấp huyết mạch, thì buộc phải ở bên cạnh ma thú cấp cao hơn!”   “Con thỏ này không nói dối, nó đi theo cậu, khả năng lớn là vì huyết mạch của cậu!”   Diệp Bắc Minh hơi ngẫm nghĩ gật đầu.   Không tiếp tục suy nghĩ việc này.   Chuyển ánh mắt nhìn sang ma thú cấp mười: “Mày nói mày biết tung tích của Nhược Giai và Nhược Tuyết, mày biết cái gì?”   Ma thú cấp mười yếu ớt lên tiếng: “Lúc đó có hai võ giả loài người đưa theo bọn họ muốn đi xuyên qua rừng rậm ma thú”.  “Đột nhiên gặp phải một người phụ nữ có thực lực cực kỳ đáng sợ!”   “Người phụ nữ này tiến vào rừng rậm ma thú rất lâu rồi, vẫn luôn tàn sát ma thú khác, uống máu tươi của chúng”.   “Sau khi người phụ nữ đó giết hai người này, thì đưa hai cô gái đi”.   Diệp Bắc Minh lập tức truyền âm: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, xem ra đúng là Tôn Thiến đã đưa Nhược Giai và Nhược Tuyết đi!”   “Có cách nào tìm được Tôn Thiến không?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Con thỏ này nói như vậy, có lẽ Tôn Thiến đã có được truyền thừa của thần nữ Túc Hoàng”.  

 Diệp Bắc Minh trầm ngâm một lát; “Chẳng lẽ ma thú có thể cảm nhận được huyết mạch của tôi?”  

 

Ma thú cấp mười lắc cái đầu nhỏ: “Không phải tất cả ma thú đếu có thể cảm nhận được, ma thú bình thường chỉ cảm thấy huyết mạch của anh rất mạnh!”  

 

“Nhưng tôi biết, trong cơ thể của anh chảy dòng máu của thú hoàng!”  

 

“Thú hoàng?”  

 

Đôi mắt Diệp Bắc Minh lóe lên.  

 

Dường như nghĩ đến điều gì!  

 

Chẳng lẽ bố của mình là thú hoàng?  

 

“Mày đi theo tao làm gì?”  

 

Diệp Bắc Minh lạnh giọng hỏi.  

 

Ma thú cấp mười chớp đôi mắt to màu hồng: “Anh có huyết mạch của thú hoàng, đi theo anh, tôi mới có thể tiến hóa!”  

 

“Tiến hóa?”  

 

Diệp Bắc Minh hơi hồ nghi.  

 

Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, ma thú khác với con người”.  

 

“Bọn chúng thông qua tu luyện có thể tăng thực lực, nhưng huyết mạch là bẩm sinh, không thể thay đổi!”  

 

“Ma thú muốn nâng cao đẳng cấp huyết mạch, thì buộc phải ở bên cạnh ma thú cấp cao hơn!”  

 

“Con thỏ này không nói dối, nó đi theo cậu, khả năng lớn là vì huyết mạch của cậu!”  

 

Diệp Bắc Minh hơi ngẫm nghĩ gật đầu.  

 

Không tiếp tục suy nghĩ việc này.  

 

Chuyển ánh mắt nhìn sang ma thú cấp mười: “Mày nói mày biết tung tích của Nhược Giai và Nhược Tuyết, mày biết cái gì?”  

 

Ma thú cấp mười yếu ớt lên tiếng: “Lúc đó có hai võ giả loài người đưa theo bọn họ muốn đi xuyên qua rừng rậm ma thú”.  

“Đột nhiên gặp phải một người phụ nữ có thực lực cực kỳ đáng sợ!”  

 

“Người phụ nữ này tiến vào rừng rậm ma thú rất lâu rồi, vẫn luôn tàn sát ma thú khác, uống máu tươi của chúng”.  

 

“Sau khi người phụ nữ đó giết hai người này, thì đưa hai cô gái đi”.  

 

Diệp Bắc Minh lập tức truyền âm: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, xem ra đúng là Tôn Thiến đã đưa Nhược Giai và Nhược Tuyết đi!”  

 

“Có cách nào tìm được Tôn Thiến không?”  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Con thỏ này nói như vậy, có lẽ Tôn Thiến đã có được truyền thừa của thần nữ Túc Hoàng”.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh trầm ngâm một lát; “Chẳng lẽ ma thú có thể cảm nhận được huyết mạch của tôi?”   Ma thú cấp mười lắc cái đầu nhỏ: “Không phải tất cả ma thú đếu có thể cảm nhận được, ma thú bình thường chỉ cảm thấy huyết mạch của anh rất mạnh!”   “Nhưng tôi biết, trong cơ thể của anh chảy dòng máu của thú hoàng!”   “Thú hoàng?”   Đôi mắt Diệp Bắc Minh lóe lên.   Dường như nghĩ đến điều gì!   Chẳng lẽ bố của mình là thú hoàng?   “Mày đi theo tao làm gì?”   Diệp Bắc Minh lạnh giọng hỏi.   Ma thú cấp mười chớp đôi mắt to màu hồng: “Anh có huyết mạch của thú hoàng, đi theo anh, tôi mới có thể tiến hóa!”   “Tiến hóa?”   Diệp Bắc Minh hơi hồ nghi.   Giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: “Cậu nhóc, ma thú khác với con người”.   “Bọn chúng thông qua tu luyện có thể tăng thực lực, nhưng huyết mạch là bẩm sinh, không thể thay đổi!”   “Ma thú muốn nâng cao đẳng cấp huyết mạch, thì buộc phải ở bên cạnh ma thú cấp cao hơn!”   “Con thỏ này không nói dối, nó đi theo cậu, khả năng lớn là vì huyết mạch của cậu!”   Diệp Bắc Minh hơi ngẫm nghĩ gật đầu.   Không tiếp tục suy nghĩ việc này.   Chuyển ánh mắt nhìn sang ma thú cấp mười: “Mày nói mày biết tung tích của Nhược Giai và Nhược Tuyết, mày biết cái gì?”   Ma thú cấp mười yếu ớt lên tiếng: “Lúc đó có hai võ giả loài người đưa theo bọn họ muốn đi xuyên qua rừng rậm ma thú”.  “Đột nhiên gặp phải một người phụ nữ có thực lực cực kỳ đáng sợ!”   “Người phụ nữ này tiến vào rừng rậm ma thú rất lâu rồi, vẫn luôn tàn sát ma thú khác, uống máu tươi của chúng”.   “Sau khi người phụ nữ đó giết hai người này, thì đưa hai cô gái đi”.   Diệp Bắc Minh lập tức truyền âm: “Tháp Càn Khôn Trấn Ngục, xem ra đúng là Tôn Thiến đã đưa Nhược Giai và Nhược Tuyết đi!”   “Có cách nào tìm được Tôn Thiến không?”   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Con thỏ này nói như vậy, có lẽ Tôn Thiến đã có được truyền thừa của thần nữ Túc Hoàng”.  

Chương 1803: “Có cách nào tìm được Tôn Thiến không?”