CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 868
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 868Ngay sau đó, năm ngón tay cong thành móng vuốt, hướng thẳng tới cổ họng của Vương Nhất.Ông ta muốn trực tiếp xé yết hầu của Vương Nhất, một kích trí mạng!Vương Nhất vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích.“Bị dọa ngu rồi sao?”Trong lòng Nhan Tề cười lạnh, không hề lưu tình mà móc tới, tuy nhiên lại móc hụt.Vương Nhất ở trước mắt cũng biến mất.“Không tốt!”Trong lòng Nhan Tề lập tức trở nên vô cùng sợ hãi.Vừa rồi chỉ là tàn ảnh, tốc độ của Vương Nhất quá nhanh, nhanh tới mức vượt qua năng lực bắt kịp của mắt thường, vậy nên mới có ảnh hình giả Vương Nhất không nhúc nhích.Vừa muốn lùi lại, đột nhiên sống lưng lạnh toát, cảm nhận được đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ông ta.Vào lúc này, sát ý ngập trời cũng như thủy triều dâng lên, nuốt chửng Nhan Tề, ông ta chỉ cảm thấy bị ném vào trong một thứ nguyên không có âm thanh, tuyệt vọng và tĩnh mạch.“Muốn chết, cho ông toại nguyện!”Vương Nhất một quyền đánh mạnh vào lồng ngực của Nhan Tề.Bụp—Một âm thanh lớn vang lên, cả lồng ngực của Nhan Tề bị lõm sâu xuống.Điều mấu chốt là ông ta vậy mà ngay cả cử động cũng không dám, hai chân run rẩy, từng hàng mồ hôi lạnh pha lẫn máu chảy ra từ khóe miệng, tí tích nhỏ xuống đất.“Bôi Lôi Quyền!”Ở đằng say, Diệp Kình Hiên kích động gọi ra tên.Giọng điệu của Vương Nhất rất bình tĩnh: “Bôn Lôi Quyền dùng tốc độ – sự nhanh nhạy – chuẩn xác để đặt tên, luyện tới cuối cùng thì sẽ hóa phức tạp thành đơn giản, một quyền có thể đạt tới vạn quyền!”Diệp Kình Hiên nhớ sâu sắc từng chữ mà Vương Nhất nói, cực kỳ sốc.Đồng tử của Nhan Tề mở to, đứng ngây một phút thì mới ngã xuống.Đột nhiên, ông ta dường như nhớ ra điều gì đó, đồng tử chợt co rút, ánh mắt nhìn sang Vương Nhất trở nên vô cùng kinh hãi.“Bôn Lôi Quyền, cậu là Võ Si…”Bụp—Nhan Tề dường như muốn nói cái gì đó, ngay lập tức cả người run rẩy, ngất đi.Vương Nhất lạnh lùng liếc nhìn ông ta, không hề để trong lòng.Với địa vị của hiệp hội võ đạo, chỉ dựa vào Bôn Lôi Quyền, nhất định có thể đoán được có liên quan tới Võ Si.Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi, bọn họ tuyệt đối không ngờ anh là sư phụ của Võ Si.Lúc này, trong mắt Nhan Dịch Phi tràn ngập sự kinh sợ, thậm chí cơ thể cũng run rẩy kịch liệt.Không chỉ vì thực lực mà Vương Nhất thể hiện, còn vì sự ngã xuống của Nhan Tề.
CHƯƠNG 868
Ngay sau đó, năm ngón tay cong thành móng vuốt, hướng thẳng tới cổ họng của Vương Nhất.
Ông ta muốn trực tiếp xé yết hầu của Vương Nhất, một kích trí mạng!
Vương Nhất vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
“Bị dọa ngu rồi sao?”
Trong lòng Nhan Tề cười lạnh, không hề lưu tình mà móc tới, tuy nhiên lại móc hụt.
Vương Nhất ở trước mắt cũng biến mất.
“Không tốt!”
Trong lòng Nhan Tề lập tức trở nên vô cùng sợ hãi.
Vừa rồi chỉ là tàn ảnh, tốc độ của Vương Nhất quá nhanh, nhanh tới mức vượt qua năng lực bắt kịp của mắt thường, vậy nên mới có ảnh hình giả Vương Nhất không nhúc nhích.
Vừa muốn lùi lại, đột nhiên sống lưng lạnh toát, cảm nhận được đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ông ta.
Vào lúc này, sát ý ngập trời cũng như thủy triều dâng lên, nuốt chửng Nhan Tề, ông ta chỉ cảm thấy bị ném vào trong một thứ nguyên không có âm thanh, tuyệt vọng và tĩnh mạch.
“Muốn chết, cho ông toại nguyện!”
Vương Nhất một quyền đánh mạnh vào lồng ngực của Nhan Tề.
Bụp—
Một âm thanh lớn vang lên, cả lồng ngực của Nhan Tề bị lõm sâu xuống.
Điều mấu chốt là ông ta vậy mà ngay cả cử động cũng không dám, hai chân run rẩy, từng hàng mồ hôi lạnh pha lẫn máu chảy ra từ khóe miệng, tí tích nhỏ xuống đất.
“Bôi Lôi Quyền!”
Ở đằng say, Diệp Kình Hiên kích động gọi ra tên.
Giọng điệu của Vương Nhất rất bình tĩnh: “Bôn Lôi Quyền dùng tốc độ – sự nhanh nhạy – chuẩn xác để đặt tên, luyện tới cuối cùng thì sẽ hóa phức tạp thành đơn giản, một quyền có thể đạt tới vạn quyền!”
Diệp Kình Hiên nhớ sâu sắc từng chữ mà Vương Nhất nói, cực kỳ sốc.
Đồng tử của Nhan Tề mở to, đứng ngây một phút thì mới ngã xuống.
Đột nhiên, ông ta dường như nhớ ra điều gì đó, đồng tử chợt co rút, ánh mắt nhìn sang Vương Nhất trở nên vô cùng kinh hãi.
“Bôn Lôi Quyền, cậu là Võ Si…”
Bụp—
Nhan Tề dường như muốn nói cái gì đó, ngay lập tức cả người run rẩy, ngất đi.
Vương Nhất lạnh lùng liếc nhìn ông ta, không hề để trong lòng.
Với địa vị của hiệp hội võ đạo, chỉ dựa vào Bôn Lôi Quyền, nhất định có thể đoán được có liên quan tới Võ Si.
Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi, bọn họ tuyệt đối không ngờ anh là sư phụ của Võ Si.
Lúc này, trong mắt Nhan Dịch Phi tràn ngập sự kinh sợ, thậm chí cơ thể cũng run rẩy kịch liệt.
Không chỉ vì thực lực mà Vương Nhất thể hiện, còn vì sự ngã xuống của Nhan Tề.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 868Ngay sau đó, năm ngón tay cong thành móng vuốt, hướng thẳng tới cổ họng của Vương Nhất.Ông ta muốn trực tiếp xé yết hầu của Vương Nhất, một kích trí mạng!Vương Nhất vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích.“Bị dọa ngu rồi sao?”Trong lòng Nhan Tề cười lạnh, không hề lưu tình mà móc tới, tuy nhiên lại móc hụt.Vương Nhất ở trước mắt cũng biến mất.“Không tốt!”Trong lòng Nhan Tề lập tức trở nên vô cùng sợ hãi.Vừa rồi chỉ là tàn ảnh, tốc độ của Vương Nhất quá nhanh, nhanh tới mức vượt qua năng lực bắt kịp của mắt thường, vậy nên mới có ảnh hình giả Vương Nhất không nhúc nhích.Vừa muốn lùi lại, đột nhiên sống lưng lạnh toát, cảm nhận được đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ông ta.Vào lúc này, sát ý ngập trời cũng như thủy triều dâng lên, nuốt chửng Nhan Tề, ông ta chỉ cảm thấy bị ném vào trong một thứ nguyên không có âm thanh, tuyệt vọng và tĩnh mạch.“Muốn chết, cho ông toại nguyện!”Vương Nhất một quyền đánh mạnh vào lồng ngực của Nhan Tề.Bụp—Một âm thanh lớn vang lên, cả lồng ngực của Nhan Tề bị lõm sâu xuống.Điều mấu chốt là ông ta vậy mà ngay cả cử động cũng không dám, hai chân run rẩy, từng hàng mồ hôi lạnh pha lẫn máu chảy ra từ khóe miệng, tí tích nhỏ xuống đất.“Bôi Lôi Quyền!”Ở đằng say, Diệp Kình Hiên kích động gọi ra tên.Giọng điệu của Vương Nhất rất bình tĩnh: “Bôn Lôi Quyền dùng tốc độ – sự nhanh nhạy – chuẩn xác để đặt tên, luyện tới cuối cùng thì sẽ hóa phức tạp thành đơn giản, một quyền có thể đạt tới vạn quyền!”Diệp Kình Hiên nhớ sâu sắc từng chữ mà Vương Nhất nói, cực kỳ sốc.Đồng tử của Nhan Tề mở to, đứng ngây một phút thì mới ngã xuống.Đột nhiên, ông ta dường như nhớ ra điều gì đó, đồng tử chợt co rút, ánh mắt nhìn sang Vương Nhất trở nên vô cùng kinh hãi.“Bôn Lôi Quyền, cậu là Võ Si…”Bụp—Nhan Tề dường như muốn nói cái gì đó, ngay lập tức cả người run rẩy, ngất đi.Vương Nhất lạnh lùng liếc nhìn ông ta, không hề để trong lòng.Với địa vị của hiệp hội võ đạo, chỉ dựa vào Bôn Lôi Quyền, nhất định có thể đoán được có liên quan tới Võ Si.Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi, bọn họ tuyệt đối không ngờ anh là sư phụ của Võ Si.Lúc này, trong mắt Nhan Dịch Phi tràn ngập sự kinh sợ, thậm chí cơ thể cũng run rẩy kịch liệt.Không chỉ vì thực lực mà Vương Nhất thể hiện, còn vì sự ngã xuống của Nhan Tề.