Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 903

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 903“Đến đây.”Trong nhà truyền đến một giọng nói lanh lảnh, rất nhanh, cửa đã được mở ra, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, chính là Tô Thắm.Lúc nhìn thấy Vương Nhất, cô ta nở nụ cười: “Anh Vương Nhất.”“Muộn như vậy còn đến làm phiền, không làm phiền mọi người chứ?”Vương Nhất hiếm khi nở nụ cười.“Không có, không có, chỉ cần là anh Vương Nhất, muộn thế nào cũng không sao.”Tô Thắm rõ ràng rất vui, vội vàng mời Vương Nhất vào, mình thì chạy vào nhà, vui vẻ hét lên: “Ba, anh Vương Nhất đến.”Hồ Hoàng Việt ở phía sau ngây người nhìn bóng lưng của Tô Thắm, nhìn rồi lại nhìn, mắt ông ta đỏ lên.“Thế nào, có phải là con gái của ông không?” Vương Nhất thu lại ánh mắt, hỏi.Mắt Hồ Hoàng Việt ươn ướt, nghẹn ngào nói: “Đúng là giống hệt, là con bé!”Nói xong đột nhiên đứng thẳng lên, cúi người thật sâu với Vương Nhất, trầm giọng nói: “Anh Vương, con gái của tôi, bao nhiêu năm nay đều được anh chăm sóc!”Giây phút nhìn thấy Tô Thắm, tình cảm trong lòng Hồ Hoàng Việt lại dâng lên như dòng nước lũ, cho dù chỉ nhìn từ xa, biết được Tô Thắm không sao, ông ta cũng yên tâm rồi.Cúi người xong, ông ta quay người, định rời đi.“Ông đi đâu vậy?”Lúc Hồ Hoàng Việt cúi người, Vương Nhất không nói gì, đến tận khi lúc ông ta muốn rời đi, anh mới khẽ lên tiếng.Hồ Hoàng Việt cả người run rẩy, không quay đầu lại, chỉ trầm giọng nói: “Anh Vương, anh nói đúng, bây giờ con bé đang có một cuộc sống yên bình, gia đình hòa thuận, tôi không nên làm phiền con bé, chỉ cần biết được con bé không sao, là tôi đã hài lòng rồi…”“Không phải không muốn gặp, mà là không dám gặp đúng không?”Vương Nhất đột nhiên lên tiếng, ánh mắt bình tĩnh.Ở một góc không nhìn thấy được, Hồ Hoàng Việt lại run rẩy, trợn tròn mắt, ánh mắt trốn tránh.Lời nói của Vương Nhất giống như một con dao sắc bén, xé toạc lớp ngụy trang của ông ta.“Ông sợ ông không khống chế được bản thân mình, hay sợ bị cô ấy nhận ra sau đó oán hận ông?”Giọng nói bình tĩnh của Vương Nhất lại truyền đến, Hồ Hoàng Việt nghe mà cả người càng thêm run rẩy.“Anh Vương, hay là, hôm nay bỏ đi?”Rất lâu sau ông ta mới quay đầu lại, nói với Vương Nhất.Sau bao năm đi cách xa, càng gần càng sợ hãi, sợ hãi cái gì?Là người không dám đối diện kia, còn cả đáy lòng không thể vượt qua được.Nhưng, Vương Nhất khẽ vỗ vai ông ta: “Ông cảm thấy ông còn chỗ để lùi về sau không? Ông có đi hay không, không phải ông nói là được.”Lời này vừa được nói ra, cơ thể ông ta lập tức cứng đờ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau Vương Nhất, bác Trương và Tô Thắm đã đi ra, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nhìn Hồ Hoàng Việt.Đặc biệt là Tô Thắm, đứng sau Vương Nhất, tò mò đánh giá ông ta: “Chú là bạn của anh Vương Nhất hả, sao không đi vào?”Nói xong, cô ta chú ý đến cách ăn mặc của Hồ Hoàng Việt.

CHƯƠNG 903

“Đến đây.”

Trong nhà truyền đến một giọng nói lanh lảnh, rất nhanh, cửa đã được mở ra, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, chính là Tô Thắm.

Lúc nhìn thấy Vương Nhất, cô ta nở nụ cười: “Anh Vương Nhất.”

“Muộn như vậy còn đến làm phiền, không làm phiền mọi người chứ?”

Vương Nhất hiếm khi nở nụ cười.

“Không có, không có, chỉ cần là anh Vương Nhất, muộn thế nào cũng không sao.”

Tô Thắm rõ ràng rất vui, vội vàng mời Vương Nhất vào, mình thì chạy vào nhà, vui vẻ hét lên: “Ba, anh Vương Nhất đến.”

Hồ Hoàng Việt ở phía sau ngây người nhìn bóng lưng của Tô Thắm, nhìn rồi lại nhìn, mắt ông ta đỏ lên.

“Thế nào, có phải là con gái của ông không?” Vương Nhất thu lại ánh mắt, hỏi.

Mắt Hồ Hoàng Việt ươn ướt, nghẹn ngào nói: “Đúng là giống hệt, là con bé!”

Nói xong đột nhiên đứng thẳng lên, cúi người thật sâu với Vương Nhất, trầm giọng nói: “Anh Vương, con gái của tôi, bao nhiêu năm nay đều được anh chăm sóc!”

Giây phút nhìn thấy Tô Thắm, tình cảm trong lòng Hồ Hoàng Việt lại dâng lên như dòng nước lũ, cho dù chỉ nhìn từ xa, biết được Tô Thắm không sao, ông ta cũng yên tâm rồi.

Cúi người xong, ông ta quay người, định rời đi.

“Ông đi đâu vậy?”

Lúc Hồ Hoàng Việt cúi người, Vương Nhất không nói gì, đến tận khi lúc ông ta muốn rời đi, anh mới khẽ lên tiếng.

Hồ Hoàng Việt cả người run rẩy, không quay đầu lại, chỉ trầm giọng nói: “Anh Vương, anh nói đúng, bây giờ con bé đang có một cuộc sống yên bình, gia đình hòa thuận, tôi không nên làm phiền con bé, chỉ cần biết được con bé không sao, là tôi đã hài lòng rồi…”

“Không phải không muốn gặp, mà là không dám gặp đúng không?”

Vương Nhất đột nhiên lên tiếng, ánh mắt bình tĩnh.

Ở một góc không nhìn thấy được, Hồ Hoàng Việt lại run rẩy, trợn tròn mắt, ánh mắt trốn tránh.

Lời nói của Vương Nhất giống như một con dao sắc bén, xé toạc lớp ngụy trang của ông ta.

“Ông sợ ông không khống chế được bản thân mình, hay sợ bị cô ấy nhận ra sau đó oán hận ông?”

Giọng nói bình tĩnh của Vương Nhất lại truyền đến, Hồ Hoàng Việt nghe mà cả người càng thêm run rẩy.

“Anh Vương, hay là, hôm nay bỏ đi?”

Rất lâu sau ông ta mới quay đầu lại, nói với Vương Nhất.

Sau bao năm đi cách xa, càng gần càng sợ hãi, sợ hãi cái gì?

Là người không dám đối diện kia, còn cả đáy lòng không thể vượt qua được.

Nhưng, Vương Nhất khẽ vỗ vai ông ta: “Ông cảm thấy ông còn chỗ để lùi về sau không? Ông có đi hay không, không phải ông nói là được.”

Lời này vừa được nói ra, cơ thể ông ta lập tức cứng đờ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau Vương Nhất, bác Trương và Tô Thắm đã đi ra, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nhìn Hồ Hoàng Việt.

Đặc biệt là Tô Thắm, đứng sau Vương Nhất, tò mò đánh giá ông ta: “Chú là bạn của anh Vương Nhất hả, sao không đi vào?”

Nói xong, cô ta chú ý đến cách ăn mặc của Hồ Hoàng Việt.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 903“Đến đây.”Trong nhà truyền đến một giọng nói lanh lảnh, rất nhanh, cửa đã được mở ra, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, chính là Tô Thắm.Lúc nhìn thấy Vương Nhất, cô ta nở nụ cười: “Anh Vương Nhất.”“Muộn như vậy còn đến làm phiền, không làm phiền mọi người chứ?”Vương Nhất hiếm khi nở nụ cười.“Không có, không có, chỉ cần là anh Vương Nhất, muộn thế nào cũng không sao.”Tô Thắm rõ ràng rất vui, vội vàng mời Vương Nhất vào, mình thì chạy vào nhà, vui vẻ hét lên: “Ba, anh Vương Nhất đến.”Hồ Hoàng Việt ở phía sau ngây người nhìn bóng lưng của Tô Thắm, nhìn rồi lại nhìn, mắt ông ta đỏ lên.“Thế nào, có phải là con gái của ông không?” Vương Nhất thu lại ánh mắt, hỏi.Mắt Hồ Hoàng Việt ươn ướt, nghẹn ngào nói: “Đúng là giống hệt, là con bé!”Nói xong đột nhiên đứng thẳng lên, cúi người thật sâu với Vương Nhất, trầm giọng nói: “Anh Vương, con gái của tôi, bao nhiêu năm nay đều được anh chăm sóc!”Giây phút nhìn thấy Tô Thắm, tình cảm trong lòng Hồ Hoàng Việt lại dâng lên như dòng nước lũ, cho dù chỉ nhìn từ xa, biết được Tô Thắm không sao, ông ta cũng yên tâm rồi.Cúi người xong, ông ta quay người, định rời đi.“Ông đi đâu vậy?”Lúc Hồ Hoàng Việt cúi người, Vương Nhất không nói gì, đến tận khi lúc ông ta muốn rời đi, anh mới khẽ lên tiếng.Hồ Hoàng Việt cả người run rẩy, không quay đầu lại, chỉ trầm giọng nói: “Anh Vương, anh nói đúng, bây giờ con bé đang có một cuộc sống yên bình, gia đình hòa thuận, tôi không nên làm phiền con bé, chỉ cần biết được con bé không sao, là tôi đã hài lòng rồi…”“Không phải không muốn gặp, mà là không dám gặp đúng không?”Vương Nhất đột nhiên lên tiếng, ánh mắt bình tĩnh.Ở một góc không nhìn thấy được, Hồ Hoàng Việt lại run rẩy, trợn tròn mắt, ánh mắt trốn tránh.Lời nói của Vương Nhất giống như một con dao sắc bén, xé toạc lớp ngụy trang của ông ta.“Ông sợ ông không khống chế được bản thân mình, hay sợ bị cô ấy nhận ra sau đó oán hận ông?”Giọng nói bình tĩnh của Vương Nhất lại truyền đến, Hồ Hoàng Việt nghe mà cả người càng thêm run rẩy.“Anh Vương, hay là, hôm nay bỏ đi?”Rất lâu sau ông ta mới quay đầu lại, nói với Vương Nhất.Sau bao năm đi cách xa, càng gần càng sợ hãi, sợ hãi cái gì?Là người không dám đối diện kia, còn cả đáy lòng không thể vượt qua được.Nhưng, Vương Nhất khẽ vỗ vai ông ta: “Ông cảm thấy ông còn chỗ để lùi về sau không? Ông có đi hay không, không phải ông nói là được.”Lời này vừa được nói ra, cơ thể ông ta lập tức cứng đờ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau Vương Nhất, bác Trương và Tô Thắm đã đi ra, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nhìn Hồ Hoàng Việt.Đặc biệt là Tô Thắm, đứng sau Vương Nhất, tò mò đánh giá ông ta: “Chú là bạn của anh Vương Nhất hả, sao không đi vào?”Nói xong, cô ta chú ý đến cách ăn mặc của Hồ Hoàng Việt.

Chương 903