Một căn phòng bốn vách tường đều là màu trắng, ngoại trừ khung cửa sổ nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, chỉ có một cánh cửa sắt dày nặng vô cùng, trong phòng có một cô gái mảnh mai đang ngồi trên giường, mái tóc đen nhánh che khuất cả gương mặt, khiến người ta không thể nhìn rõ nét mặt của cô lúc này. “Số 17, hôm nay có người đến thăm cô.” Trên cửa sắt mở ra một khe hở, một luồng gió thổi từ ngoài vào, cơ thể người con gái giật giật, sau đó ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt nhỏ phờ phạc, đôi mắt trống rỗng ngơ ngác nhìn về phía trước. “Liên Y……” Tiếng nói tràn ngập tình cảm khiến cô gái nhỏ khẽ quay đầu, khi nhìn đến đôi mắt ngập tơ máu ngoài khe hở trên cửa sắt kia, cô gái từ từ đứng dậy, thong thả đi đến bên cửa. “Liên Y, Liên Y của ba……” Người đàn ông bên ngoài như khóc nấc lên, đôi mắt đỏ kia ngập tràn thương xót và đau đớn, người con gái bên trong cánh cửa sắt kia là con gái ông, là con gái của ông đấy!! “Ba, ba đã đến rồi ạ.” Cô gái nhìn thấy hai mắt của người đàn ông thì mỉm…
Quyển 6 - Chương 7-2: Ta tìm thấy ngươi rồi!
Thiên Tài Triệu Hồi SưTác giả: Nhược Tuyết Tam ThiênTruyện Dị Giới, Truyện Xuyên KhôngMột căn phòng bốn vách tường đều là màu trắng, ngoại trừ khung cửa sổ nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, chỉ có một cánh cửa sắt dày nặng vô cùng, trong phòng có một cô gái mảnh mai đang ngồi trên giường, mái tóc đen nhánh che khuất cả gương mặt, khiến người ta không thể nhìn rõ nét mặt của cô lúc này. “Số 17, hôm nay có người đến thăm cô.” Trên cửa sắt mở ra một khe hở, một luồng gió thổi từ ngoài vào, cơ thể người con gái giật giật, sau đó ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt nhỏ phờ phạc, đôi mắt trống rỗng ngơ ngác nhìn về phía trước. “Liên Y……” Tiếng nói tràn ngập tình cảm khiến cô gái nhỏ khẽ quay đầu, khi nhìn đến đôi mắt ngập tơ máu ngoài khe hở trên cửa sắt kia, cô gái từ từ đứng dậy, thong thả đi đến bên cửa. “Liên Y, Liên Y của ba……” Người đàn ông bên ngoài như khóc nấc lên, đôi mắt đỏ kia ngập tràn thương xót và đau đớn, người con gái bên trong cánh cửa sắt kia là con gái ông, là con gái của ông đấy!! “Ba, ba đã đến rồi ạ.” Cô gái nhìn thấy hai mắt của người đàn ông thì mỉm… Edit: Mavis ClayĐôi mắt to trong veo như nước của tiểu U Nhan sáng lấp lánh, vui sướng bơi về phía Vân Phong, nhưng mới bơi vài cái lại lùi lại, nó đang e sợ khi nghĩ tới lúc đó Vân Phong đã lấy máu nó cho Trạch Nhiên, vì thế vẻ mặt có hơi hoài nghi.“Lúc đầu là vì trợ giúp bạn bè, thực sự xin lỗi nhé, đã làm hại ngươi.” Vân Phong thành khẩn nói, tuy rằng chỉ lấy một chút máu của nó, không tạo thành bất cứ thương tổn gì, nhưng tiểu U Nhan đã nóng giận rời khỏi Vân Phong, trong lòng bị thương tới cỡ nào.Tiểu U Nhan do dự một hồi, Vân Phong bất động chờ đợi, cuối cùng tiểu U Nhan dường như đã vượt qua chướng ngại, kiên định bơi về phía Vân Phong, nó lượn vòng mấy vòng quanh ngón tay nàng, quen thuộc với mùi hương của nàng, cuối cùng vui sướng sà vào lòng nàng mè nheo mà làm nũng.Trái tim Vân Phong ấm áp, nó có thể thân thiết lại với mình là chuyện không thể nào tốt hơn. Vươn tay v**t v* thân thể nhỏ bé, tiểu U Nhan vui sướng kêu lên, hai sợi râu trong suốt nhộn nhạo, vẻ mặt rất vui.Khúc Lam Y trợn to mắt, thế rốt cuộc tình huống hiện giờ là sao thế?Vân Phong đưa tay sờ tiểu U Nhan, rồi lại ngước mắt lên nhìn thân hình khổng lồ trước mặt, “Nhóc con, ngươi có trốn tạm đi được không?”Tiểu U Nhan ngoe nguẩy cái đuôi, mè nheo trong ngực Vân Phong vài cái, không hề muốn rời đi chút nào, Vân Phong bất đắc dĩ, cứ thế này thì sao chiến đấu đây?“Vật nhỏ, ngươi biết nàng à?” Vô Nhai lên tiếng, tiểu U Nhan xoay lại bơi rời khỏi lòng Vân Phong, chin chít mấy tiếng với Vô Nhai, vẻ mặt của hắn có chút cổ quái, nhìn Vân Phong một thoáng, cuối cùng thở dài, “Thôi, nể mặt vật nhỏ này, ta không so đo với các ngươi nữa.”Vân Phong sững sờ, nàng không ngờ sự việc lại tiến triển như thế này. Dường như Vô Nhai rất quan tâm tới bé con này.Tiểu U Nhan vui sướng uốn éo mình vài cái, chin chít mấy tiếng với Vân Phong, nàng mỉm cười, lại thêm một sinh vật nói chả hiểu gì rồi.Lòng Vân Phong hơi động, ôm tiểu U Nhan trong tay, nó rất hưởng thụ uốn éo người, nàng thầm thì gì đó, tiểu U Nhan cái hiểu cái không gật đầu, nàng buông lrng tay ra, nó lập tức bơi tới chân Vô Nhai, ré lên nói.Một lát sau, tiểu U Nhan đã nói xong thì uốn người huơ huơ về phía Vân Phong, vẻ mặt Vô Nhai bối rối, cuối cùng thở dài não nề, “Thôi, thôi.”Vô Nhai cúi xuống, một chi duỗi ra, tiểu U Nhan uốn người lên, Vô Nhai đưa lên trời, chuyển người, “Hai người các ngươi, đi theo ta.”Ánh mắt Vân Phong vui mừng, Khúc Lam Y ngạc nhiên, “Tiểu Phong Phong, vật nhỏ kia là gì thế?”Vân Phong mỉm cười, “Nói ra thì rất dài…”
Edit: Mavis Clay
Đôi mắt to trong veo như nước của tiểu U Nhan sáng lấp lánh, vui sướng bơi về phía Vân Phong, nhưng mới bơi vài cái lại lùi lại, nó đang e sợ khi nghĩ tới lúc đó Vân Phong đã lấy máu nó cho Trạch Nhiên, vì thế vẻ mặt có hơi hoài nghi.
“Lúc đầu là vì trợ giúp bạn bè, thực sự xin lỗi nhé, đã làm hại ngươi.” Vân Phong thành khẩn nói, tuy rằng chỉ lấy một chút máu của nó, không tạo thành bất cứ thương tổn gì, nhưng tiểu U Nhan đã nóng giận rời khỏi Vân Phong, trong lòng bị thương tới cỡ nào.
Tiểu U Nhan do dự một hồi, Vân Phong bất động chờ đợi, cuối cùng tiểu U Nhan dường như đã vượt qua chướng ngại, kiên định bơi về phía Vân Phong, nó lượn vòng mấy vòng quanh ngón tay nàng, quen thuộc với mùi hương của nàng, cuối cùng vui sướng sà vào lòng nàng mè nheo mà làm nũng.
Trái tim Vân Phong ấm áp, nó có thể thân thiết lại với mình là chuyện không thể nào tốt hơn. Vươn tay v**t v* thân thể nhỏ bé, tiểu U Nhan vui sướng kêu lên, hai sợi râu trong suốt nhộn nhạo, vẻ mặt rất vui.
Khúc Lam Y trợn to mắt, thế rốt cuộc tình huống hiện giờ là sao thế?
Vân Phong đưa tay sờ tiểu U Nhan, rồi lại ngước mắt lên nhìn thân hình khổng lồ trước mặt, “Nhóc con, ngươi có trốn tạm đi được không?”
Tiểu U Nhan ngoe nguẩy cái đuôi, mè nheo trong ngực Vân Phong vài cái, không hề muốn rời đi chút nào, Vân Phong bất đắc dĩ, cứ thế này thì sao chiến đấu đây?
“Vật nhỏ, ngươi biết nàng à?” Vô Nhai lên tiếng, tiểu U Nhan xoay lại bơi rời khỏi lòng Vân Phong, chin chít mấy tiếng với Vô Nhai, vẻ mặt của hắn có chút cổ quái, nhìn Vân Phong một thoáng, cuối cùng thở dài, “Thôi, nể mặt vật nhỏ này, ta không so đo với các ngươi nữa.”
Vân Phong sững sờ, nàng không ngờ sự việc lại tiến triển như thế này. Dường như Vô Nhai rất quan tâm tới bé con này.
Tiểu U Nhan vui sướng uốn éo mình vài cái, chin chít mấy tiếng với Vân Phong, nàng mỉm cười, lại thêm một sinh vật nói chả hiểu gì rồi.
Lòng Vân Phong hơi động, ôm tiểu U Nhan trong tay, nó rất hưởng thụ uốn éo người, nàng thầm thì gì đó, tiểu U Nhan cái hiểu cái không gật đầu, nàng buông lrng tay ra, nó lập tức bơi tới chân Vô Nhai, ré lên nói.
Một lát sau, tiểu U Nhan đã nói xong thì uốn người huơ huơ về phía Vân Phong, vẻ mặt Vô Nhai bối rối, cuối cùng thở dài não nề, “Thôi, thôi.”
Vô Nhai cúi xuống, một chi duỗi ra, tiểu U Nhan uốn người lên, Vô Nhai đưa lên trời, chuyển người, “Hai người các ngươi, đi theo ta.”
Ánh mắt Vân Phong vui mừng, Khúc Lam Y ngạc nhiên, “Tiểu Phong Phong, vật nhỏ kia là gì thế?”
Vân Phong mỉm cười, “Nói ra thì rất dài…”
Thiên Tài Triệu Hồi SưTác giả: Nhược Tuyết Tam ThiênTruyện Dị Giới, Truyện Xuyên KhôngMột căn phòng bốn vách tường đều là màu trắng, ngoại trừ khung cửa sổ nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, chỉ có một cánh cửa sắt dày nặng vô cùng, trong phòng có một cô gái mảnh mai đang ngồi trên giường, mái tóc đen nhánh che khuất cả gương mặt, khiến người ta không thể nhìn rõ nét mặt của cô lúc này. “Số 17, hôm nay có người đến thăm cô.” Trên cửa sắt mở ra một khe hở, một luồng gió thổi từ ngoài vào, cơ thể người con gái giật giật, sau đó ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt nhỏ phờ phạc, đôi mắt trống rỗng ngơ ngác nhìn về phía trước. “Liên Y……” Tiếng nói tràn ngập tình cảm khiến cô gái nhỏ khẽ quay đầu, khi nhìn đến đôi mắt ngập tơ máu ngoài khe hở trên cửa sắt kia, cô gái từ từ đứng dậy, thong thả đi đến bên cửa. “Liên Y, Liên Y của ba……” Người đàn ông bên ngoài như khóc nấc lên, đôi mắt đỏ kia ngập tràn thương xót và đau đớn, người con gái bên trong cánh cửa sắt kia là con gái ông, là con gái của ông đấy!! “Ba, ba đã đến rồi ạ.” Cô gái nhìn thấy hai mắt của người đàn ông thì mỉm… Edit: Mavis ClayĐôi mắt to trong veo như nước của tiểu U Nhan sáng lấp lánh, vui sướng bơi về phía Vân Phong, nhưng mới bơi vài cái lại lùi lại, nó đang e sợ khi nghĩ tới lúc đó Vân Phong đã lấy máu nó cho Trạch Nhiên, vì thế vẻ mặt có hơi hoài nghi.“Lúc đầu là vì trợ giúp bạn bè, thực sự xin lỗi nhé, đã làm hại ngươi.” Vân Phong thành khẩn nói, tuy rằng chỉ lấy một chút máu của nó, không tạo thành bất cứ thương tổn gì, nhưng tiểu U Nhan đã nóng giận rời khỏi Vân Phong, trong lòng bị thương tới cỡ nào.Tiểu U Nhan do dự một hồi, Vân Phong bất động chờ đợi, cuối cùng tiểu U Nhan dường như đã vượt qua chướng ngại, kiên định bơi về phía Vân Phong, nó lượn vòng mấy vòng quanh ngón tay nàng, quen thuộc với mùi hương của nàng, cuối cùng vui sướng sà vào lòng nàng mè nheo mà làm nũng.Trái tim Vân Phong ấm áp, nó có thể thân thiết lại với mình là chuyện không thể nào tốt hơn. Vươn tay v**t v* thân thể nhỏ bé, tiểu U Nhan vui sướng kêu lên, hai sợi râu trong suốt nhộn nhạo, vẻ mặt rất vui.Khúc Lam Y trợn to mắt, thế rốt cuộc tình huống hiện giờ là sao thế?Vân Phong đưa tay sờ tiểu U Nhan, rồi lại ngước mắt lên nhìn thân hình khổng lồ trước mặt, “Nhóc con, ngươi có trốn tạm đi được không?”Tiểu U Nhan ngoe nguẩy cái đuôi, mè nheo trong ngực Vân Phong vài cái, không hề muốn rời đi chút nào, Vân Phong bất đắc dĩ, cứ thế này thì sao chiến đấu đây?“Vật nhỏ, ngươi biết nàng à?” Vô Nhai lên tiếng, tiểu U Nhan xoay lại bơi rời khỏi lòng Vân Phong, chin chít mấy tiếng với Vô Nhai, vẻ mặt của hắn có chút cổ quái, nhìn Vân Phong một thoáng, cuối cùng thở dài, “Thôi, nể mặt vật nhỏ này, ta không so đo với các ngươi nữa.”Vân Phong sững sờ, nàng không ngờ sự việc lại tiến triển như thế này. Dường như Vô Nhai rất quan tâm tới bé con này.Tiểu U Nhan vui sướng uốn éo mình vài cái, chin chít mấy tiếng với Vân Phong, nàng mỉm cười, lại thêm một sinh vật nói chả hiểu gì rồi.Lòng Vân Phong hơi động, ôm tiểu U Nhan trong tay, nó rất hưởng thụ uốn éo người, nàng thầm thì gì đó, tiểu U Nhan cái hiểu cái không gật đầu, nàng buông lrng tay ra, nó lập tức bơi tới chân Vô Nhai, ré lên nói.Một lát sau, tiểu U Nhan đã nói xong thì uốn người huơ huơ về phía Vân Phong, vẻ mặt Vô Nhai bối rối, cuối cùng thở dài não nề, “Thôi, thôi.”Vô Nhai cúi xuống, một chi duỗi ra, tiểu U Nhan uốn người lên, Vô Nhai đưa lên trời, chuyển người, “Hai người các ngươi, đi theo ta.”Ánh mắt Vân Phong vui mừng, Khúc Lam Y ngạc nhiên, “Tiểu Phong Phong, vật nhỏ kia là gì thế?”Vân Phong mỉm cười, “Nói ra thì rất dài…”