*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện…
Chương 903
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 903Sau khi lạnh giọng nói xong mấy câu, Phương Vân đứng dậy rồi đỡ lấy Phương Lệ run rẩy chậm rãi đi từng bước: “Tuy rằng anh trai hung ác nham hiểm nhưng anh ấy vẫn có khí phách.”“Anh ấy còn tốt hơn nhiều so với ba!”“Hỗ láo!”Phương Vân Sơn tiếp tục mắng chửi, ông ta bước tới rồi đá Phương Vân ngã xuống đất.“Tao nói cho mày biết! Nếu như đêm nay mày không rời khỏi đây thì cho dù tao có phải trói, cũng phải bắt mày ra khỏi đây!”“Ông đây với Phương gia cưng chiều mày suốt 20 năm nay, bây giờ là lúc mày phải cống hiến vì gia tộc!”“Lại còn dám nói tao không bằng anh trai của mày? Nếu như để nó làm chủ Phương gia thì hiện tại nhất định Phương gia đã bị diệt sạch rồi!”Sau khi mắng chửi xong, sự tức giận và ức chế bị kìm nén của Phương Vân Sơn bùng phát. Và rồi ông ta lấy Phương Lệ, một người đã chết làm đối tượng trút giận.Ông ta bước tới đá mạnh vào người anh ta, tức giận chửi bới: “Tất cả đều là tại thằng nghịch tử này! Thằng khốn!”“Một mình chết cũng chẳng sao, lại còn liên lụy đến…”“Ba điên rồi!”Phương Vân hét lên và đẩy ông ta ra nhưng sau đó cô ấy bị tát mạnh đến nỗi ngã xuống đất và bị chảy máu mũi.Vào lúc này, mắt cô ấy đỏ hoe!Như thể bị mất trí, cô ấy đột nhiên đứng dậy với con dao và đi về phía trước như ma xui quỷ khiến.“Giết ông ta, giết ông ta đi…”Vào khoảnh khắc tiếp theo.“Phụt!”Ánh sáng chợt lóe, Phương Vân giơ thanh đao lên rồi đâm xuống!Cô ấy đâm từ phía sau Phương Vân Sơn, cô ấy thực sự muốn chặt đầu ông ta!“Leng keng…”Máu bắn tung tóe khắp mặt mới khiến Phương Vân trong nháy mắt tỉnh lại, con dao vừa đâm xong liền rơi xuống đất.Vào lúc này, một tràng cười nham hiểm đột nhiên truyền đến. Sau đó một đám sương mù đen len lỏi vào tầng hầm. Sau khi sương mù đen tan đi, một người thần bí mặc áo choàng đen lặng lẽ xuất hiện.Không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đó, chỉ có thể nhìn đại khái người đó cao khoảng hai thước, vóc người cao lớn nhưng rất gầy.Phương Vân giật mình, thân thể run rẩy.“Ông, ông là ai?”Người đàn ông mặc đồ đen không trả lời câu hỏi của cô ấy. Hắn ta rời mắt khỏi đầu của Phương Vân Sơn và gật đầu với vẻ hài lòng.“Cô gái à, cô làm tốt lắm.”
Chương 903
Sau khi lạnh giọng nói xong mấy câu, Phương Vân đứng dậy rồi đỡ lấy Phương Lệ run rẩy chậm rãi đi từng bước: “Tuy rằng anh trai hung ác nham hiểm nhưng anh ấy vẫn có khí phách.”
“Anh ấy còn tốt hơn nhiều so với ba!”
“Hỗ láo!”
Phương Vân Sơn tiếp tục mắng chửi, ông ta bước tới rồi đá Phương Vân ngã xuống đất.
“Tao nói cho mày biết! Nếu như đêm nay mày không rời khỏi đây thì cho dù tao có phải trói, cũng phải bắt mày ra khỏi đây!”
“Ông đây với Phương gia cưng chiều mày suốt 20 năm nay, bây giờ là lúc mày phải cống hiến vì gia tộc!”
“Lại còn dám nói tao không bằng anh trai của mày? Nếu như để nó làm chủ Phương gia thì hiện tại nhất định Phương gia đã bị diệt sạch rồi!”
Sau khi mắng chửi xong, sự tức giận và ức chế bị kìm nén của Phương Vân Sơn bùng phát. Và rồi ông ta lấy Phương Lệ, một người đã chết làm đối tượng trút giận.
Ông ta bước tới đá mạnh vào người anh ta, tức giận chửi bới: “Tất cả đều là tại thằng nghịch tử này! Thằng khốn!”
“Một mình chết cũng chẳng sao, lại còn liên lụy đến…”
“Ba điên rồi!”
Phương Vân hét lên và đẩy ông ta ra nhưng sau đó cô ấy bị tát mạnh đến nỗi ngã xuống đất và bị chảy máu mũi.
Vào lúc này, mắt cô ấy đỏ hoe!
Như thể bị mất trí, cô ấy đột nhiên đứng dậy với con dao và đi về phía trước như ma xui quỷ khiến.
“Giết ông ta, giết ông ta đi…”
Vào khoảnh khắc tiếp theo.
“Phụt!”
Ánh sáng chợt lóe, Phương Vân giơ thanh đao lên rồi đâm xuống!
Cô ấy đâm từ phía sau Phương Vân Sơn, cô ấy thực sự muốn chặt đầu ông ta!
“Leng keng…”
Máu bắn tung tóe khắp mặt mới khiến Phương Vân trong nháy mắt tỉnh lại, con dao vừa đâm xong liền rơi xuống đất.
Vào lúc này, một tràng cười nham hiểm đột nhiên truyền đến. Sau đó một đám sương mù đen len lỏi vào tầng hầm. Sau khi sương mù đen tan đi, một người thần bí mặc áo choàng đen lặng lẽ xuất hiện.
Không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đó, chỉ có thể nhìn đại khái người đó cao khoảng hai thước, vóc người cao lớn nhưng rất gầy.
Phương Vân giật mình, thân thể run rẩy.
“Ông, ông là ai?”
Người đàn ông mặc đồ đen không trả lời câu hỏi của cô ấy. Hắn ta rời mắt khỏi đầu của Phương Vân Sơn và gật đầu với vẻ hài lòng.
“Cô gái à, cô làm tốt lắm.”
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 903Sau khi lạnh giọng nói xong mấy câu, Phương Vân đứng dậy rồi đỡ lấy Phương Lệ run rẩy chậm rãi đi từng bước: “Tuy rằng anh trai hung ác nham hiểm nhưng anh ấy vẫn có khí phách.”“Anh ấy còn tốt hơn nhiều so với ba!”“Hỗ láo!”Phương Vân Sơn tiếp tục mắng chửi, ông ta bước tới rồi đá Phương Vân ngã xuống đất.“Tao nói cho mày biết! Nếu như đêm nay mày không rời khỏi đây thì cho dù tao có phải trói, cũng phải bắt mày ra khỏi đây!”“Ông đây với Phương gia cưng chiều mày suốt 20 năm nay, bây giờ là lúc mày phải cống hiến vì gia tộc!”“Lại còn dám nói tao không bằng anh trai của mày? Nếu như để nó làm chủ Phương gia thì hiện tại nhất định Phương gia đã bị diệt sạch rồi!”Sau khi mắng chửi xong, sự tức giận và ức chế bị kìm nén của Phương Vân Sơn bùng phát. Và rồi ông ta lấy Phương Lệ, một người đã chết làm đối tượng trút giận.Ông ta bước tới đá mạnh vào người anh ta, tức giận chửi bới: “Tất cả đều là tại thằng nghịch tử này! Thằng khốn!”“Một mình chết cũng chẳng sao, lại còn liên lụy đến…”“Ba điên rồi!”Phương Vân hét lên và đẩy ông ta ra nhưng sau đó cô ấy bị tát mạnh đến nỗi ngã xuống đất và bị chảy máu mũi.Vào lúc này, mắt cô ấy đỏ hoe!Như thể bị mất trí, cô ấy đột nhiên đứng dậy với con dao và đi về phía trước như ma xui quỷ khiến.“Giết ông ta, giết ông ta đi…”Vào khoảnh khắc tiếp theo.“Phụt!”Ánh sáng chợt lóe, Phương Vân giơ thanh đao lên rồi đâm xuống!Cô ấy đâm từ phía sau Phương Vân Sơn, cô ấy thực sự muốn chặt đầu ông ta!“Leng keng…”Máu bắn tung tóe khắp mặt mới khiến Phương Vân trong nháy mắt tỉnh lại, con dao vừa đâm xong liền rơi xuống đất.Vào lúc này, một tràng cười nham hiểm đột nhiên truyền đến. Sau đó một đám sương mù đen len lỏi vào tầng hầm. Sau khi sương mù đen tan đi, một người thần bí mặc áo choàng đen lặng lẽ xuất hiện.Không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đó, chỉ có thể nhìn đại khái người đó cao khoảng hai thước, vóc người cao lớn nhưng rất gầy.Phương Vân giật mình, thân thể run rẩy.“Ông, ông là ai?”Người đàn ông mặc đồ đen không trả lời câu hỏi của cô ấy. Hắn ta rời mắt khỏi đầu của Phương Vân Sơn và gật đầu với vẻ hài lòng.“Cô gái à, cô làm tốt lắm.”