Thu Trà rời khỏi quán ăn đêm, cô rảo bước thật nhanh trên con phố vắng, dưới những ánh đèn đường vàng nhạt, cách nhau cả trăm mét. Thỉnh thoảng, có những ngọn đèn chập chờn như muốn tắt, lúc sáng lúc tối. Cô vẫn bước rất đều, tiếng guốc cộp cộp gõ trên mặt đường hòa với tiếng gió vi vu trong đêm, tạo nên một cảm giác cô độc khó tả. Một luồng gió lạnh chợt hắt qua, cô nghiến răng, thu người lại chịu rét, chợt thấy hối hận vì trở về muộn thế này. Cái buốt giá của mùa đông làm cho người ta cảm thấy đi ra ngoài như là một cực hình, nhất là về đêm. Thu Trà rút di dộng trong túi áo khoác, nhìn trên màn hình đã gần hai giờ sáng. Cô rảo mắt nhìn xung quanh mình. Không một bóng người. Cô là người bộ hành duy nhất trên con đường dài hun hút. Thu Trà chán nản thở dài, lầm lũi bước tiếp. Được một đoạn khá xa, cô cảm thấy có ai đó đang dõi theo mình, linh tính thôi thúc cô quay người lại. Một chiếc taxi chầm chậm tiến lên từ phía sau. Cửa xe đằng sau đóng lại, Thu Trà vừa tháo khăn quàng cổ vừa…
Tác giả: