Ở biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ…
Chương 242: 242: Xảy Ra Chuyện Gì Vậy
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… Thiên Diệp căng thẳng, vội vàng nhìn về phía Cao Cấn Băng.Nhìn thấy máy móc trước mặt người kia vẫn còn đang sáng đèn vận hành như cũ, cô ta cũng lập tức thở phào nhẹ nhõm."Nguồn điện dự phòng chỗ tôi chỉ có thể dùng được nửa tiếng thôi, mau đi xem thử xảy ra chuyện gì rồi."Cao Cấn Băng nói vọng tới, bên trong còn nghe được vẻ lạnh lùng xen lẫn mệt mỏi.Hình như cô ta cũng không bị chuyện này làm phân tâm, vẫn đang tập trung làm việc trước đống thiếtbi."Hoàng Mãnh đi đâu rồi?"Thân là người thân cận nhất của Cao Cấn Bằng, Thiên Diệp cũng không muốn đi cách người kia quá xa.Thế nhưng lúc cô ta muốn tìm Hoàng Mãnh đi dò la thử chuyện này, lại phát hiện không thấy Hoàng Mãnh đâu nữa."Tôi cũng không có nhìn thấy."Tiêu Sách ngẫm nghĩ một chút, tiếp tục nói: "Cô ở lại đây chờ tôi, tôi ra bên ngoài phòng máy xem thử có chuyện gì, có lẽ chỉ là máy phát hiện bị đứt cầu dao rồi."Mặc dù nói thế, nhưng trong lòng Tiêu Sách lại cảm thấy có gì đó không đúng.Bên trong nhà máy không có mấy người, chỉ có một ít đèn trên đường và trong phòng thí nghiệm là cần dùng điện.Nếu như không phải có người muốn phá hoại thì làm sao lại có thể bỗng đứt cầu dao được?Nhưng anh cũng không thể nói ra nghi ngờ của mình được, chuẩn bị tự mình ra ngoài đó kiểm tra thử."Được, tôi đi liên lạc với xưởng trưởng một chút."Thiên Diệp không nhìn ra được vẻ mặt bất thường của Tiêu Sách, cô ta đi tới bên chỗ cửa sổ, móc điện thoại ra chuẩn bị gọi cho xưởng trưởng hỏi thăm một chút.Tiêu Sách lúc này cũng đi ngang qua trước cửa sổ của phòng thí nghiệm.Anh thoáng ngó nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy bên ngoài là một màu đen kịt, cả một tý ánh sáng cũng không có.Khắp nơi đều có vẻ rất yên tĩnh, yên tĩnh đến có chút lạ thường.Tiêu Sách mạnh mẽ khựng lại, anh hơi nheo mắt nhìn ra ngoài không gian đen kịt kia.Ánh mắt dần thích ứng được với đêm tối, nương theo chút ánh sáng yếu ớt của sao trên trời, cuối cùng cũng nhìn thấy được tình huống ở bên ngoài.Sắc mặt Tiêu Sách lập tức biến đổi, ánh mắt cũng lóe lên một tia sắc bén!"Cẩn thận bên ngoài, đừng tới gần cửa sổ!"Tiểu Sách bỗng quát to lên, sau đó nhanh chóng chạy về phía Thiên Diệp đang ở trước cửaThiên Diệp hơi sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì đã bị Tiêu Sách nhào tới đè ngã sang một bên.Tiêu Sách ôm người cô ta lăn khỏi cửa sổ, trốn ra phía sau một vật chắn.Giây tiếp theo, ngay chỗ cửa sổ mà Thiên Diệp đã đứng.Kính cửa sổ chỉ nghe xoảng một tiếng đã vỡ ra thành từng mảnh rơi trên mặt đất.Máy móc ở phía sau cửa sổ cũng xuất hiện một cái hố to bằng cái bát, vừa nhìn đã biết là bị súng hạng nặng tạo thành!Thiên Diệp thấy thế, lập tức co rút người lại, ngây ra tại chỗ."Đừng lo cho tôi, bảo vệ cô chủ"Dù sao Thiên Diệp cũng là vệ sĩ chuyên nghiệp, ngay lập tức đã nhận thức được sự việc, căng thẳng nhìn về phía Cao Cấn Băng.Thấy người kia vẫn không có chuyện gì, vẫn đang chăm chú ở sau mấy thiết bị kia, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm."Xảy ra chuyện gì vậy?"Thiên Diệp nhíu mày, nhìn đống kính cửa sổ vỡ ở phía kia lại có chút sợ hãi.Cái lỗ ở kia to bằng cái bát, nếu như không phải được Tiêu Sách đẩy ra, có lẽ cô ta đã chết rồi!súng trường ngắm bắn loại lớn đủ khiến đầu của cô ta nổ tung như quả dâu tây, cho dù có là thần tiên giáng thế cũng không thể cứu được..
Thiên Diệp căng thẳng, vội vàng nhìn về phía Cao Cấn Băng.
Nhìn thấy máy móc trước mặt người kia vẫn còn đang sáng đèn vận hành như cũ, cô ta cũng lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Nguồn điện dự phòng chỗ tôi chỉ có thể dùng được nửa tiếng thôi, mau đi xem thử xảy ra chuyện gì rồi."
Cao Cấn Băng nói vọng tới, bên trong còn nghe được vẻ lạnh lùng xen lẫn mệt mỏi.
Hình như cô ta cũng không bị chuyện này làm phân tâm, vẫn đang tập trung làm việc trước đống thiết
bi.
"Hoàng Mãnh đi đâu rồi?"
Thân là người thân cận nhất của Cao Cấn Bằng, Thiên Diệp cũng không muốn đi cách người kia quá xa.
Thế nhưng lúc cô ta muốn tìm Hoàng Mãnh đi dò la thử chuyện này, lại phát hiện không thấy Hoàng Mãnh đâu nữa.
"Tôi cũng không có nhìn thấy."
Tiêu Sách ngẫm nghĩ một chút, tiếp tục nói: "Cô ở lại đây chờ tôi, tôi ra bên ngoài phòng máy xem thử có chuyện gì, có lẽ chỉ là máy phát hiện bị đứt cầu dao rồi."
Mặc dù nói thế, nhưng trong lòng Tiêu Sách lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Bên trong nhà máy không có mấy người, chỉ có một ít đèn trên đường và trong phòng thí nghiệm là cần dùng điện.
Nếu như không phải có người muốn phá hoại thì làm sao lại có thể bỗng đứt cầu dao được?
Nhưng anh cũng không thể nói ra nghi ngờ của mình được, chuẩn bị tự mình ra ngoài đó kiểm tra thử.
"Được, tôi đi liên lạc với xưởng trưởng một chút."
Thiên Diệp không nhìn ra được vẻ mặt bất thường của Tiêu Sách, cô ta đi tới bên chỗ cửa sổ, móc điện thoại ra chuẩn bị gọi cho xưởng trưởng hỏi thăm một chút.
Tiêu Sách lúc này cũng đi ngang qua trước cửa sổ của phòng thí nghiệm.
Anh thoáng ngó nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy bên ngoài là một màu đen kịt, cả một tý ánh sáng cũng không có.
Khắp nơi đều có vẻ rất yên tĩnh, yên tĩnh đến có chút lạ thường.
Tiêu Sách mạnh mẽ khựng lại, anh hơi nheo mắt nhìn ra ngoài không gian đen kịt kia.
Ánh mắt dần thích ứng được với đêm tối, nương theo chút ánh sáng yếu ớt của sao trên trời, cuối cùng cũng nhìn thấy được tình huống ở bên ngoài.
Sắc mặt Tiêu Sách lập tức biến đổi, ánh mắt cũng lóe lên một tia sắc bén!
"Cẩn thận bên ngoài, đừng tới gần cửa sổ!"
Tiểu Sách bỗng quát to lên, sau đó nhanh chóng chạy về phía Thiên Diệp đang ở trước cửa
Thiên Diệp hơi sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì đã bị Tiêu Sách nhào tới đè ngã sang một bên.
Tiêu Sách ôm người cô ta lăn khỏi cửa sổ, trốn ra phía sau một vật chắn.
Giây tiếp theo, ngay chỗ cửa sổ mà Thiên Diệp đã đứng.
Kính cửa sổ chỉ nghe xoảng một tiếng đã vỡ ra thành từng mảnh rơi trên mặt đất.
Máy móc ở phía sau cửa sổ cũng xuất hiện một cái hố to bằng cái bát, vừa nhìn đã biết là bị súng hạng nặng tạo thành!
Thiên Diệp thấy thế, lập tức co rút người lại, ngây ra tại chỗ.
"Đừng lo cho tôi, bảo vệ cô chủ"
Dù sao Thiên Diệp cũng là vệ sĩ chuyên nghiệp, ngay lập tức đã nhận thức được sự việc, căng thẳng nhìn về phía Cao Cấn Băng.
Thấy người kia vẫn không có chuyện gì, vẫn đang chăm chú ở sau mấy thiết bị kia, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Thiên Diệp nhíu mày, nhìn đống kính cửa sổ vỡ ở phía kia lại có chút sợ hãi.
Cái lỗ ở kia to bằng cái bát, nếu như không phải được Tiêu Sách đẩy ra, có lẽ cô ta đã chết rồi!
súng trường ngắm bắn loại lớn đủ khiến đầu của cô ta nổ tung như quả dâu tây, cho dù có là thần tiên giáng thế cũng không thể cứu được..
Thiết Huyết Chiến Thần Đô ThịTác giả: Vòi RồngTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnỞ biên giới thành phố Giang Lăng phồn hoa, có một thị trấn nghèo nàn, đường sá bùn lầy, kiến trúc lộn xộn, khắp nơi đều lộ ra mùi nghèo túng. Nhà của Tiêu Sách ở trong này. Ngày thứ hai sau khi giải ngũ trở về, Tiêu Sách đã phát hiện ra một bí mật khiến lòng anh ngứa ngáy vô cùng. Dì Hàn ở ngay bên cạnh nhà anh, buổi tối tắm rửa không treo rèm cửa! Phòng tắm của dì Hàn ở đúng ngay cửa sổ nhà Tiêu Sách. Trước kia có một miếng rèm cửa che lại, nhưng bởi vì Tiêu Sách nhập ngũ đã nhiều năm, trong nhà không có ai, nên dì Hàn đã mở rèm cửa ra. Sau khi Tiêu Sách phát hiện ra chuyện này thì rất vô liêm sỉ mà nhìn lén. Anh biết làm như vậy là không có đạo đức, nhưng muốn trách thì chỉ có thể trách dì Hàn quá xinh đẹp, cứ như một trái đào chín, cơ thể và gương mặt đều là cực phẩm. Tiêu Sách nhớ năm mình mười ba tuổi, bố mẹ qua đời ngoài ý muốn, sau đó dì Hàn đã chịu trách nhiệm chăm sóc anh, xem anh như em trai mà yêu thương. Đối với sự quyến rũ của dì Hàn, Tiêu Sách hoàn toàn không chống đỡ… Thiên Diệp căng thẳng, vội vàng nhìn về phía Cao Cấn Băng.Nhìn thấy máy móc trước mặt người kia vẫn còn đang sáng đèn vận hành như cũ, cô ta cũng lập tức thở phào nhẹ nhõm."Nguồn điện dự phòng chỗ tôi chỉ có thể dùng được nửa tiếng thôi, mau đi xem thử xảy ra chuyện gì rồi."Cao Cấn Băng nói vọng tới, bên trong còn nghe được vẻ lạnh lùng xen lẫn mệt mỏi.Hình như cô ta cũng không bị chuyện này làm phân tâm, vẫn đang tập trung làm việc trước đống thiếtbi."Hoàng Mãnh đi đâu rồi?"Thân là người thân cận nhất của Cao Cấn Bằng, Thiên Diệp cũng không muốn đi cách người kia quá xa.Thế nhưng lúc cô ta muốn tìm Hoàng Mãnh đi dò la thử chuyện này, lại phát hiện không thấy Hoàng Mãnh đâu nữa."Tôi cũng không có nhìn thấy."Tiêu Sách ngẫm nghĩ một chút, tiếp tục nói: "Cô ở lại đây chờ tôi, tôi ra bên ngoài phòng máy xem thử có chuyện gì, có lẽ chỉ là máy phát hiện bị đứt cầu dao rồi."Mặc dù nói thế, nhưng trong lòng Tiêu Sách lại cảm thấy có gì đó không đúng.Bên trong nhà máy không có mấy người, chỉ có một ít đèn trên đường và trong phòng thí nghiệm là cần dùng điện.Nếu như không phải có người muốn phá hoại thì làm sao lại có thể bỗng đứt cầu dao được?Nhưng anh cũng không thể nói ra nghi ngờ của mình được, chuẩn bị tự mình ra ngoài đó kiểm tra thử."Được, tôi đi liên lạc với xưởng trưởng một chút."Thiên Diệp không nhìn ra được vẻ mặt bất thường của Tiêu Sách, cô ta đi tới bên chỗ cửa sổ, móc điện thoại ra chuẩn bị gọi cho xưởng trưởng hỏi thăm một chút.Tiêu Sách lúc này cũng đi ngang qua trước cửa sổ của phòng thí nghiệm.Anh thoáng ngó nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy bên ngoài là một màu đen kịt, cả một tý ánh sáng cũng không có.Khắp nơi đều có vẻ rất yên tĩnh, yên tĩnh đến có chút lạ thường.Tiêu Sách mạnh mẽ khựng lại, anh hơi nheo mắt nhìn ra ngoài không gian đen kịt kia.Ánh mắt dần thích ứng được với đêm tối, nương theo chút ánh sáng yếu ớt của sao trên trời, cuối cùng cũng nhìn thấy được tình huống ở bên ngoài.Sắc mặt Tiêu Sách lập tức biến đổi, ánh mắt cũng lóe lên một tia sắc bén!"Cẩn thận bên ngoài, đừng tới gần cửa sổ!"Tiểu Sách bỗng quát to lên, sau đó nhanh chóng chạy về phía Thiên Diệp đang ở trước cửaThiên Diệp hơi sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì đã bị Tiêu Sách nhào tới đè ngã sang một bên.Tiêu Sách ôm người cô ta lăn khỏi cửa sổ, trốn ra phía sau một vật chắn.Giây tiếp theo, ngay chỗ cửa sổ mà Thiên Diệp đã đứng.Kính cửa sổ chỉ nghe xoảng một tiếng đã vỡ ra thành từng mảnh rơi trên mặt đất.Máy móc ở phía sau cửa sổ cũng xuất hiện một cái hố to bằng cái bát, vừa nhìn đã biết là bị súng hạng nặng tạo thành!Thiên Diệp thấy thế, lập tức co rút người lại, ngây ra tại chỗ."Đừng lo cho tôi, bảo vệ cô chủ"Dù sao Thiên Diệp cũng là vệ sĩ chuyên nghiệp, ngay lập tức đã nhận thức được sự việc, căng thẳng nhìn về phía Cao Cấn Băng.Thấy người kia vẫn không có chuyện gì, vẫn đang chăm chú ở sau mấy thiết bị kia, cô ta mới thở phào nhẹ nhõm."Xảy ra chuyện gì vậy?"Thiên Diệp nhíu mày, nhìn đống kính cửa sổ vỡ ở phía kia lại có chút sợ hãi.Cái lỗ ở kia to bằng cái bát, nếu như không phải được Tiêu Sách đẩy ra, có lẽ cô ta đã chết rồi!súng trường ngắm bắn loại lớn đủ khiến đầu của cô ta nổ tung như quả dâu tây, cho dù có là thần tiên giáng thế cũng không thể cứu được..