Tác giả:

"Ca ca, tay của Yên Nhiên đã đánh đến đau luôn rồi, tại sao nàng ta còn chưa chết vậy?" Đêm mưa xối xả, một thiếu niên cao gầy cầm ô, ôm một tiểu cô nương nũng nịu vào lòng, dáng vẻ đau lòng nói: "Bàn tay Yên Nhiên trắng mịn non mềm, không làm được loại công việc giết người này đâu, vẫn nên về phòng trước đi, chớ để bị cảm lạnh, ca ca sẽ giúp muội giết nàng." Sở Lạc cuộn mình trên mặt đất đầy bùn lầy và máu loãng, gương mặt giống Sở Yên Nhiên tới năm phần đang trắng bệch như tờ giấy, miệng vết thương không ngừng chảy máu, khí tức sinh mệnh chỉ còn sót lại một chút cuối cùng. Đau... Giống như sắp chết rồi vậy... [Hoan nghênh ký chủ đi tới thế giới tu tiên, trước mắt giá trị khí vận là -9999, phát động nhiệm vụ chính tuyến - Hoa Tịnh Đế Song Sinh.] [Hoa Tịnh Đế Song Sinh: Ký sinh trong cơ thể của hai nữ nhi song sinh, lúc vừa mới ra đời mệnh cách tương đồng. Sau khi được phụ mẫu đặt tên, bên có tên mạnh sẽ từ từ hấp thụ khí vận và sinh mệnh lực của một bên khác. Đợi đến khi bên còn lại…

Chương 448

Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng TaTác giả: Đao Dược BútTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Ca ca, tay của Yên Nhiên đã đánh đến đau luôn rồi, tại sao nàng ta còn chưa chết vậy?" Đêm mưa xối xả, một thiếu niên cao gầy cầm ô, ôm một tiểu cô nương nũng nịu vào lòng, dáng vẻ đau lòng nói: "Bàn tay Yên Nhiên trắng mịn non mềm, không làm được loại công việc giết người này đâu, vẫn nên về phòng trước đi, chớ để bị cảm lạnh, ca ca sẽ giúp muội giết nàng." Sở Lạc cuộn mình trên mặt đất đầy bùn lầy và máu loãng, gương mặt giống Sở Yên Nhiên tới năm phần đang trắng bệch như tờ giấy, miệng vết thương không ngừng chảy máu, khí tức sinh mệnh chỉ còn sót lại một chút cuối cùng. Đau... Giống như sắp chết rồi vậy... [Hoan nghênh ký chủ đi tới thế giới tu tiên, trước mắt giá trị khí vận là -9999, phát động nhiệm vụ chính tuyến - Hoa Tịnh Đế Song Sinh.] [Hoa Tịnh Đế Song Sinh: Ký sinh trong cơ thể của hai nữ nhi song sinh, lúc vừa mới ra đời mệnh cách tương đồng. Sau khi được phụ mẫu đặt tên, bên có tên mạnh sẽ từ từ hấp thụ khí vận và sinh mệnh lực của một bên khác. Đợi đến khi bên còn lại… Củi chất trong hang cháy lách tách, ngoài hang tiếng mưa rơi tí tách không dứt.Tề Thiếu gia  chưa từng thấy cảnh này bao giờ, đôi mắt đầy ngạc nhiên nhìn quanh. Nơi chật hẹp đơn sơ này lại mang đến cho hắn cảm giác yên tâm và thoải mái chưa từng có.Trên con đường núi xa xa, thân ảnh A Sam đội mưa chạy nhanh tới, bước vào hang, giữa chân mày ánh lên niềm vui, từ trong lòng lấy ra hai chiếc bánh bao còn bốc khói nóng."Cho người."Tề Thiếu gia  đón lấy một cái, ánh mắt lại nhìn ra ngoài hang."Cái kia là gì?""Con cóc.""Còn cái này?""Ốc sên."Thiếu gia nhìn đến không rời mắt, vô thức đã ăn hết chiếc bánh trong tay. Đúng lúc ấy, một tấm khăn rộng từ phía sau được vòng lên che quanh mặt."Bạc trong người không còn nhiều, ta phải dẫn thiếu gia rời khỏi Xuân thành nên phải tiết kiệm, không mua nổi vải tốt, nhưng tấm khăn này ta từng sờ qua, chất vải không thô ráp, ngươi cứ quàng che nửa mặt đi, ra ngoài sẽ bớt bị người ta chú ý..."A Sam vừa buộc khăn vừa lẩm bẩm."Tay cũng phải giấu trong ống áo, không để ai nhìn thấy. Đợi Tề gia phát giác, nhất định họ sẽ tìm người khắp nơi, mà giờ chúng ta chưa thể đi được, cổng thành... cổng thành toàn là người đang truy bắt ta."A Sam lại bất đắc dĩ thở dài: "Rừng sâu này có nhiều mãnh thú, nên ít người lui tới, chúng ta trú ở đây cũng nguy hiểm, nhưng lúc này đành vậy. Có thể tìm được cái ăn ở đây thì bớt lui tới chỗ đông người.""Đợi cơ hội ra khỏi Xuân thành, tới nơi không ai biết đến chúng ta, ta sẽ đi làm thuê, dành dụm chút lộ phí, rồi tìm đường về nhà. Người theo ta, đừng về Tề phủ nữa."Bất chợt nghe thiếu gia bên cạnh phát ra tiếng động lạ, hắn liền quay sang nhìn.Chỉ thấy thiếu gia đang tròn mắt nhìn con cóc ngoài hang, còn học theo tiếng kêu của nó."Phụt..." A Sam không nhịn được bật cười. "Thiếu gia mà cũng làm mấy trò như vậy sao, ha ha..."Thiếu gia nghe vậy cũng cười nhìn hắn, mắt sáng như nắng sau mưa."Chúng ta quay về thôi." Thiếu gia nhìn vẻ mặt hắn, khẽ nói.A Sam lúc này mới hoàn hồn, gật đầu.Đêm đến, trời đổ cơn mưa đen. Thiếu gia nhìn cây cỏ ngoài hang héo rũ dưới làn mưa, ánh mắt lo lắng. "Mưa này thật đáng sợ..."Hắn quay lại, thấy A Sam thu mình trong góc tối, ôm gối run rẩy, mặt đầy sợ hãi."Đừng... đừng đánh ta... đừng c.h.ặ.t t.a.y ta... ta biết sai rồi! Ta biết sai rồi! Ta không dám nữa... không dám nữa...""A Sam? A Sam!"Tiếng gọi liên tiếp của thiếu gia kéo hắn thoát khỏi cơn ác mộng.A Sam ngơ ngác nhìn thiếu gia, nước mắt rơi. "Thiếu gia... thiếu gia...""Không sao rồi, không sao rồi." Thiếu gia dịu dàng vỗ về đầu hắn. "Hôm nay sao  lại nhớ đến chuyện cũ?""Ta thấy A Lục rồi... là đứa từng xin ăn cùng ta... nó bị c.h.ặ.t t.a.y chân... nó... nó..." A Sam càng nói càng tuyệt vọng.Ngày đó hắn vì muốn quay lại tìm Tề thiếu gia  nên mới từ bỏ cơ hội bỏ trốn, nhưng vì không muốn để thiếu gia cảm thấy mình liên lụy đến hắn, A Sam vẫn luôn không nhắc đến chuyện này. Nhưng hôm nay hắn đã nhìn thấy A Lục. Hắn đã thấy… nếu khi đó mình không quay lại, thì hôm nay e rằng kết cục cũng sẽ giống như A Lục. "Chúng ta… chúng ta căn bản không thể trốn khỏi Xuân thành." 

Củi chất trong hang cháy lách tách, ngoài hang tiếng mưa rơi tí tách không dứt.

Tề Thiếu gia  chưa từng thấy cảnh này bao giờ, đôi mắt đầy ngạc nhiên nhìn quanh. Nơi chật hẹp đơn sơ này lại mang đến cho hắn cảm giác yên tâm và thoải mái chưa từng có.

Trên con đường núi xa xa, thân ảnh A Sam đội mưa chạy nhanh tới, bước vào hang, giữa chân mày ánh lên niềm vui, từ trong lòng lấy ra hai chiếc bánh bao còn bốc khói nóng.

"Cho người."

Tề Thiếu gia  đón lấy một cái, ánh mắt lại nhìn ra ngoài hang.

"Cái kia là gì?"

"Con cóc."

"Còn cái này?"

"Ốc sên."

Thiếu gia nhìn đến không rời mắt, vô thức đã ăn hết chiếc bánh trong tay. Đúng lúc ấy, một tấm khăn rộng từ phía sau được vòng lên che quanh mặt.

"Bạc trong người không còn nhiều, ta phải dẫn thiếu gia rời khỏi Xuân thành nên phải tiết kiệm, không mua nổi vải tốt, nhưng tấm khăn này ta từng sờ qua, chất vải không thô ráp, ngươi cứ quàng che nửa mặt đi, ra ngoài sẽ bớt bị người ta chú ý..."

A Sam vừa buộc khăn vừa lẩm bẩm.

"Tay cũng phải giấu trong ống áo, không để ai nhìn thấy. Đợi Tề gia phát giác, nhất định họ sẽ tìm người khắp nơi, mà giờ chúng ta chưa thể đi được, cổng thành... cổng thành toàn là người đang truy bắt ta."

A Sam lại bất đắc dĩ thở dài: "Rừng sâu này có nhiều mãnh thú, nên ít người lui tới, chúng ta trú ở đây cũng nguy hiểm, nhưng lúc này đành vậy. Có thể tìm được cái ăn ở đây thì bớt lui tới chỗ đông người."

"Đợi cơ hội ra khỏi Xuân thành, tới nơi không ai biết đến chúng ta, ta sẽ đi làm thuê, dành dụm chút lộ phí, rồi tìm đường về nhà. Người theo ta, đừng về Tề phủ nữa."

Bất chợt nghe thiếu gia bên cạnh phát ra tiếng động lạ, hắn liền quay sang nhìn.

Chỉ thấy thiếu gia đang tròn mắt nhìn con cóc ngoài hang, còn học theo tiếng kêu của nó.

"Phụt..." A Sam không nhịn được bật cười. "Thiếu gia mà cũng làm mấy trò như vậy sao, ha ha..."

Thiếu gia nghe vậy cũng cười nhìn hắn, mắt sáng như nắng sau mưa.

"Chúng ta quay về thôi." Thiếu gia nhìn vẻ mặt hắn, khẽ nói.

A Sam lúc này mới hoàn hồn, gật đầu.

Đêm đến, trời đổ cơn mưa đen. Thiếu gia nhìn cây cỏ ngoài hang héo rũ dưới làn mưa, ánh mắt lo lắng. "Mưa này thật đáng sợ..."

Hắn quay lại, thấy A Sam thu mình trong góc tối, ôm gối run rẩy, mặt đầy sợ hãi.

"Đừng... đừng đánh ta... đừng c.h.ặ.t t.a.y ta... ta biết sai rồi! Ta biết sai rồi! Ta không dám nữa... không dám nữa..."

"A Sam? A Sam!"

Tiếng gọi liên tiếp của thiếu gia kéo hắn thoát khỏi cơn ác mộng.

A Sam ngơ ngác nhìn thiếu gia, nước mắt rơi. "Thiếu gia... thiếu gia..."

"Không sao rồi, không sao rồi." Thiếu gia dịu dàng vỗ về đầu hắn. "Hôm nay sao  lại nhớ đến chuyện cũ?"

"Ta thấy A Lục rồi... là đứa từng xin ăn cùng ta... nó bị c.h.ặ.t t.a.y chân... nó... nó..." A Sam càng nói càng tuyệt vọng.

Ngày đó hắn vì muốn quay lại tìm Tề thiếu gia  nên mới từ bỏ cơ hội bỏ trốn, nhưng vì không muốn để thiếu gia cảm thấy mình liên lụy đến hắn, A Sam vẫn luôn không nhắc đến chuyện này.

 

Nhưng hôm nay hắn đã nhìn thấy A Lục.

 

Hắn đã thấy… nếu khi đó mình không quay lại, thì hôm nay e rằng kết cục cũng sẽ giống như A Lục.

 

"Chúng ta… chúng ta căn bản không thể trốn khỏi Xuân thành."

 

Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng TaTác giả: Đao Dược BútTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Ca ca, tay của Yên Nhiên đã đánh đến đau luôn rồi, tại sao nàng ta còn chưa chết vậy?" Đêm mưa xối xả, một thiếu niên cao gầy cầm ô, ôm một tiểu cô nương nũng nịu vào lòng, dáng vẻ đau lòng nói: "Bàn tay Yên Nhiên trắng mịn non mềm, không làm được loại công việc giết người này đâu, vẫn nên về phòng trước đi, chớ để bị cảm lạnh, ca ca sẽ giúp muội giết nàng." Sở Lạc cuộn mình trên mặt đất đầy bùn lầy và máu loãng, gương mặt giống Sở Yên Nhiên tới năm phần đang trắng bệch như tờ giấy, miệng vết thương không ngừng chảy máu, khí tức sinh mệnh chỉ còn sót lại một chút cuối cùng. Đau... Giống như sắp chết rồi vậy... [Hoan nghênh ký chủ đi tới thế giới tu tiên, trước mắt giá trị khí vận là -9999, phát động nhiệm vụ chính tuyến - Hoa Tịnh Đế Song Sinh.] [Hoa Tịnh Đế Song Sinh: Ký sinh trong cơ thể của hai nữ nhi song sinh, lúc vừa mới ra đời mệnh cách tương đồng. Sau khi được phụ mẫu đặt tên, bên có tên mạnh sẽ từ từ hấp thụ khí vận và sinh mệnh lực của một bên khác. Đợi đến khi bên còn lại… Củi chất trong hang cháy lách tách, ngoài hang tiếng mưa rơi tí tách không dứt.Tề Thiếu gia  chưa từng thấy cảnh này bao giờ, đôi mắt đầy ngạc nhiên nhìn quanh. Nơi chật hẹp đơn sơ này lại mang đến cho hắn cảm giác yên tâm và thoải mái chưa từng có.Trên con đường núi xa xa, thân ảnh A Sam đội mưa chạy nhanh tới, bước vào hang, giữa chân mày ánh lên niềm vui, từ trong lòng lấy ra hai chiếc bánh bao còn bốc khói nóng."Cho người."Tề Thiếu gia  đón lấy một cái, ánh mắt lại nhìn ra ngoài hang."Cái kia là gì?""Con cóc.""Còn cái này?""Ốc sên."Thiếu gia nhìn đến không rời mắt, vô thức đã ăn hết chiếc bánh trong tay. Đúng lúc ấy, một tấm khăn rộng từ phía sau được vòng lên che quanh mặt."Bạc trong người không còn nhiều, ta phải dẫn thiếu gia rời khỏi Xuân thành nên phải tiết kiệm, không mua nổi vải tốt, nhưng tấm khăn này ta từng sờ qua, chất vải không thô ráp, ngươi cứ quàng che nửa mặt đi, ra ngoài sẽ bớt bị người ta chú ý..."A Sam vừa buộc khăn vừa lẩm bẩm."Tay cũng phải giấu trong ống áo, không để ai nhìn thấy. Đợi Tề gia phát giác, nhất định họ sẽ tìm người khắp nơi, mà giờ chúng ta chưa thể đi được, cổng thành... cổng thành toàn là người đang truy bắt ta."A Sam lại bất đắc dĩ thở dài: "Rừng sâu này có nhiều mãnh thú, nên ít người lui tới, chúng ta trú ở đây cũng nguy hiểm, nhưng lúc này đành vậy. Có thể tìm được cái ăn ở đây thì bớt lui tới chỗ đông người.""Đợi cơ hội ra khỏi Xuân thành, tới nơi không ai biết đến chúng ta, ta sẽ đi làm thuê, dành dụm chút lộ phí, rồi tìm đường về nhà. Người theo ta, đừng về Tề phủ nữa."Bất chợt nghe thiếu gia bên cạnh phát ra tiếng động lạ, hắn liền quay sang nhìn.Chỉ thấy thiếu gia đang tròn mắt nhìn con cóc ngoài hang, còn học theo tiếng kêu của nó."Phụt..." A Sam không nhịn được bật cười. "Thiếu gia mà cũng làm mấy trò như vậy sao, ha ha..."Thiếu gia nghe vậy cũng cười nhìn hắn, mắt sáng như nắng sau mưa."Chúng ta quay về thôi." Thiếu gia nhìn vẻ mặt hắn, khẽ nói.A Sam lúc này mới hoàn hồn, gật đầu.Đêm đến, trời đổ cơn mưa đen. Thiếu gia nhìn cây cỏ ngoài hang héo rũ dưới làn mưa, ánh mắt lo lắng. "Mưa này thật đáng sợ..."Hắn quay lại, thấy A Sam thu mình trong góc tối, ôm gối run rẩy, mặt đầy sợ hãi."Đừng... đừng đánh ta... đừng c.h.ặ.t t.a.y ta... ta biết sai rồi! Ta biết sai rồi! Ta không dám nữa... không dám nữa...""A Sam? A Sam!"Tiếng gọi liên tiếp của thiếu gia kéo hắn thoát khỏi cơn ác mộng.A Sam ngơ ngác nhìn thiếu gia, nước mắt rơi. "Thiếu gia... thiếu gia...""Không sao rồi, không sao rồi." Thiếu gia dịu dàng vỗ về đầu hắn. "Hôm nay sao  lại nhớ đến chuyện cũ?""Ta thấy A Lục rồi... là đứa từng xin ăn cùng ta... nó bị c.h.ặ.t t.a.y chân... nó... nó..." A Sam càng nói càng tuyệt vọng.Ngày đó hắn vì muốn quay lại tìm Tề thiếu gia  nên mới từ bỏ cơ hội bỏ trốn, nhưng vì không muốn để thiếu gia cảm thấy mình liên lụy đến hắn, A Sam vẫn luôn không nhắc đến chuyện này. Nhưng hôm nay hắn đã nhìn thấy A Lục. Hắn đã thấy… nếu khi đó mình không quay lại, thì hôm nay e rằng kết cục cũng sẽ giống như A Lục. "Chúng ta… chúng ta căn bản không thể trốn khỏi Xuân thành." 

Chương 448