Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 236
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… “Lửa đã cháy tới mông, sao ngươi chẳng có chút gấp gáp nào vậy, nếu trước khi trời tối không vào cung, nhất định Duệ vương không giết ngươi là không vừa lòng.”Tiêu Yên co giật khóe miệng, không chết không thôi, ắc…lời này nói ra sẽ khiến người hiểu lầm đó, họ lại cho rằng nàng cùng Duệ vương có quan hệ mờ ám yêu thương đến chết, thật không trong sáng.Uh…đúng thật là quan hệ giữa nàng và Duệ vương không hề thuần khiết, dù sao cũng c** đ* lăn lộn trên giường một phen, mặc dù cuối cùng bị nàng đập ngất.Tiêu Yên tốt bụng an ủi Ngô Ứng Lâm: “Không sao cả, đại nhân đừng lo lắng, gấp gáp không ăn được đậu hũ nóng, kế sách vẫn phải từ từ nghĩ mới ra.”Bị kề đao lên cổ là Tiêu Yên, nàng đương nhiên hoảng.Nhưng hoảng thì có ích gì, càng nhanh xảy ra chuyện mà thôi, bầy sói Duệ vương còn chờ bên ngoài, nàng vừa xuất hiện sẽ bị xé thành mảnh vụn.“Đại nhân đừng gấp, để ta yên lặng một chút, có chủ ý ta sẽ lập tức báo.”Tiêu Yên đứng dậy chắp tay thi lễ với Ngô Ứng Lâm, tiện tay bưng đĩa điểm tâm trên bàn.Rời khỏi thư phòng đi vào ngự hoa viên Ngô gia, hiện tại nơi này là chỗ yên tĩnh nhất, không có ai, Tiêu Yên vừa bưng điểm tâm ăn vừa nghĩ biện pháp.Nàng định ở lại Ngô gia nghỉ ngơi hai ngày, y phục dịch dung đã chuẩn bị, giả làm người khiêng kiệu, nhân dịp Ngô Ứng Lâm thượng triều, cùng ông tiến cung.Đáng tiếc, tên khốn Phượng Húc kia, lại muốn cùng nàng chơi trò giới hạn thời gian, trò chơi này đúng là k*ch th*ch.Được rồi, ngươi đã nghĩ ra chiêu này thì bổn cô nương đành tiếp nhận vậy.Không đến một khắc cuối cùng không ai biết ai chết vào tay ai, Phượng Húc, ván này bổn cô nương đây ứng chiến.Tinh thần Tiêu Yên rất là hứng khởi, đúng là tốt, vẫn còn dùng được.Nàng suy nghĩ n biện pháp nhưng không cái nào dùng được, có Phượng Húc canh cửa, nhất định sẽ không bỏ qua bất kì kẻ nào ra khỏi Ngô gia, bất kể vật gì.Tiêu Yên đi mệt mỏi, vào trong đình nghỉ ngơi, đặt đĩa điểm tâm còn dư lên bàn đá.Sờ sờ tiểu Hồng đã no bụng, nghĩ thầm, có lẽ nên mua cỗ quan tài, nếu không lúc chết cũng chả ai mua cho.Hai lần trước có thể đào thoát, ngoại trừ cố gắng của nàng, nguyên nhân còn lại là do Phượng Húc không có đặt hoàn toàn tâm lực để tìm kiếm.Nhưng hiện tại… khó mà nói, Tiêu Yên cảm giác được, nàng thành công khơi dậy d*c v*ng chiến đấu của y.
“Lửa đã cháy tới mông, sao ngươi chẳng có chút gấp gáp nào vậy, nếu
trước khi trời tối không vào cung, nhất định Duệ vương không giết ngươi
là không vừa lòng.”
Tiêu Yên co giật khóe miệng, không chết không thôi, ắc…lời này nói ra sẽ khiến người hiểu lầm đó, họ lại cho rằng nàng cùng Duệ vương có quan hệ mờ ám yêu thương đến chết, thật không trong sáng.
Uh…đúng thật là quan hệ giữa nàng và Duệ vương không hề thuần khiết,
dù sao cũng c** đ* lăn lộn trên giường một phen, mặc dù cuối cùng bị
nàng đập ngất.
Tiêu Yên tốt bụng an ủi Ngô Ứng Lâm: “Không sao cả, đại nhân đừng lo
lắng, gấp gáp không ăn được đậu hũ nóng, kế sách vẫn phải từ từ nghĩ mới ra.”
Bị kề đao lên cổ là Tiêu Yên, nàng đương nhiên hoảng.
Nhưng hoảng thì có ích gì, càng nhanh xảy ra chuyện mà thôi, bầy sói
Duệ vương còn chờ bên ngoài, nàng vừa xuất hiện sẽ bị xé thành mảnh vụn.
“Đại nhân đừng gấp, để ta yên lặng một chút, có chủ ý ta sẽ lập tức báo.”
Tiêu Yên đứng dậy chắp tay thi lễ với Ngô Ứng Lâm, tiện tay bưng đĩa điểm tâm trên bàn.
Rời khỏi thư phòng đi vào ngự hoa viên Ngô gia, hiện tại nơi này là
chỗ yên tĩnh nhất, không có ai, Tiêu Yên vừa bưng điểm tâm ăn vừa nghĩ
biện pháp.
Nàng định ở lại Ngô gia nghỉ ngơi hai ngày, y phục dịch dung đã chuẩn bị, giả làm người khiêng kiệu, nhân dịp Ngô Ứng Lâm thượng triều, cùng
ông tiến cung.
Đáng tiếc, tên khốn Phượng Húc kia, lại muốn cùng nàng chơi trò giới hạn thời gian, trò chơi này đúng là k*ch th*ch.
Được rồi, ngươi đã nghĩ ra chiêu này thì bổn cô nương đành tiếp nhận vậy.
Không đến một khắc cuối cùng không ai biết ai chết vào tay ai, Phượng Húc, ván này bổn cô nương đây ứng chiến.
Tinh thần Tiêu Yên rất là hứng khởi, đúng là tốt, vẫn còn dùng được.
Nàng suy nghĩ n biện pháp nhưng không cái nào dùng được, có Phượng
Húc canh cửa, nhất định sẽ không bỏ qua bất kì kẻ nào ra khỏi Ngô gia,
bất kể vật gì.
Tiêu Yên đi mệt mỏi, vào trong đình nghỉ ngơi, đặt đĩa điểm tâm còn dư lên bàn đá.
Sờ sờ tiểu Hồng đã no bụng, nghĩ thầm, có lẽ nên mua cỗ quan tài, nếu không lúc chết cũng chả ai mua cho.
Hai lần trước có thể đào thoát, ngoại trừ cố gắng của nàng, nguyên
nhân còn lại là do Phượng Húc không có đặt hoàn toàn tâm lực để tìm
kiếm.
Nhưng hiện tại… khó mà nói, Tiêu Yên cảm giác được, nàng thành công khơi dậy d*c v*ng chiến đấu của y.
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… “Lửa đã cháy tới mông, sao ngươi chẳng có chút gấp gáp nào vậy, nếu trước khi trời tối không vào cung, nhất định Duệ vương không giết ngươi là không vừa lòng.”Tiêu Yên co giật khóe miệng, không chết không thôi, ắc…lời này nói ra sẽ khiến người hiểu lầm đó, họ lại cho rằng nàng cùng Duệ vương có quan hệ mờ ám yêu thương đến chết, thật không trong sáng.Uh…đúng thật là quan hệ giữa nàng và Duệ vương không hề thuần khiết, dù sao cũng c** đ* lăn lộn trên giường một phen, mặc dù cuối cùng bị nàng đập ngất.Tiêu Yên tốt bụng an ủi Ngô Ứng Lâm: “Không sao cả, đại nhân đừng lo lắng, gấp gáp không ăn được đậu hũ nóng, kế sách vẫn phải từ từ nghĩ mới ra.”Bị kề đao lên cổ là Tiêu Yên, nàng đương nhiên hoảng.Nhưng hoảng thì có ích gì, càng nhanh xảy ra chuyện mà thôi, bầy sói Duệ vương còn chờ bên ngoài, nàng vừa xuất hiện sẽ bị xé thành mảnh vụn.“Đại nhân đừng gấp, để ta yên lặng một chút, có chủ ý ta sẽ lập tức báo.”Tiêu Yên đứng dậy chắp tay thi lễ với Ngô Ứng Lâm, tiện tay bưng đĩa điểm tâm trên bàn.Rời khỏi thư phòng đi vào ngự hoa viên Ngô gia, hiện tại nơi này là chỗ yên tĩnh nhất, không có ai, Tiêu Yên vừa bưng điểm tâm ăn vừa nghĩ biện pháp.Nàng định ở lại Ngô gia nghỉ ngơi hai ngày, y phục dịch dung đã chuẩn bị, giả làm người khiêng kiệu, nhân dịp Ngô Ứng Lâm thượng triều, cùng ông tiến cung.Đáng tiếc, tên khốn Phượng Húc kia, lại muốn cùng nàng chơi trò giới hạn thời gian, trò chơi này đúng là k*ch th*ch.Được rồi, ngươi đã nghĩ ra chiêu này thì bổn cô nương đành tiếp nhận vậy.Không đến một khắc cuối cùng không ai biết ai chết vào tay ai, Phượng Húc, ván này bổn cô nương đây ứng chiến.Tinh thần Tiêu Yên rất là hứng khởi, đúng là tốt, vẫn còn dùng được.Nàng suy nghĩ n biện pháp nhưng không cái nào dùng được, có Phượng Húc canh cửa, nhất định sẽ không bỏ qua bất kì kẻ nào ra khỏi Ngô gia, bất kể vật gì.Tiêu Yên đi mệt mỏi, vào trong đình nghỉ ngơi, đặt đĩa điểm tâm còn dư lên bàn đá.Sờ sờ tiểu Hồng đã no bụng, nghĩ thầm, có lẽ nên mua cỗ quan tài, nếu không lúc chết cũng chả ai mua cho.Hai lần trước có thể đào thoát, ngoại trừ cố gắng của nàng, nguyên nhân còn lại là do Phượng Húc không có đặt hoàn toàn tâm lực để tìm kiếm.Nhưng hiện tại… khó mà nói, Tiêu Yên cảm giác được, nàng thành công khơi dậy d*c v*ng chiến đấu của y.