Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…
Chương 240
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Hoàn toàn phá vỡ vẻ quyến rũ đoan trang lúc trước, căn bản chính là nữ nhân rất sợ chết, một kẻ vô liêm sỉ.Khi đó Phượng Húc cảm thấy, giữ lại một người như vậy, cũng không gây trở ngại gì, không ảnh hưởng tới kế hoạch của hắn.Sau đó, lúc rảnh rỗi nhàm chán, còn có thể lôi ra làm trò tiêu khiển.Nhưng nữ nhân hắn cho rằng không có gì đáng hại lại khiến hắn ngã một cú thật đau, làm rối loạn tất cả mọi thứ hắn bày sẵn.Đột nhiên Phượng Húc nghĩ, Ngụy Kỳ nói rất đúng, giết nữ nhân kia thì thật đáng tiếc, vẫn nên giữ lại từ từ hành hạ thì hơn.Một đao g**t ch*t, chẳng phải là tiện nghi cho nàng.Thời gian từ từ trôi qua, cách khoảng thời gian Phượng Húc quy định ngày càng gần, Ngô Ứng Lâm liếc Tiêu Yên vẫn nhàn nhã không nóng vội kia.Rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, không biết sợ là gì.Sắp qua giờ Thân, tiếp theo là giờ Dậu, sao cô nương này vẫn không hành động, chẳng lẽ không có ý định vào cung.Tiêu Yên biết rõ Ngô Ứng Lâm nghĩ gì, nhìn sắc trời, đã đến thời điểm, cười nói với ông ta.“Ngô đại nhân, đã đến lúc mời vài vị phu nhân ra cửa trước, cần phải nhắc nhở các vị phu nhân lúc kiểm tra phải cố gắng hết sức lợi dụng thân phận để kéo dài thời gian.”Ngô Ứng Lâm vừa nghe liền phấn chấn tinh thần, đã lâu rồi không có ra tay lớn đến vậy.Ông đã sớm phân phó vài vị phu nhân cùng gia quyến, mặc trang phục thật lộng lẫy, khoảng chừng ba chiếc xe ngựa, nghênh ngang từ cửa trước chạy hướng hoàng cung.Sau khi đoàn người rời đi không lâu, cửa sau cạnh Ngô phủ có hai ba chiếc xe ngựa bình dân, tổng cộng có sáu nhóm, đi năm xe.Phân tán ra, cùng chung một hướng, trước trước sau sau, mục đích duy nhất là hoàng cung.Thị vệ giám thị Ngô phủ nhanh chóng thông báo cho Phượng Húc.Hai ngón tay vê cằm, Phượng Húc cười ẩn ý.“Nếu nàng chơi trò vàng thau lẫn lộn, vậy bổn vương tung một lưới bắt trọn, ngăn tất cả xe ngựa lại, kiểm tra từng cái.”“Vương gia, nếu như không có Tiêu cô nương, vậy phải làm sao?”Phượng Húc cười lạnh: “Không thấy, vậy bắt tất cả bọn họ lại, khi nào bắt được Tiêu Yên thì thả.”“Nhưng…xe ngựa từ cửa chính ra còn có ba vị phu nhân Ngô phủ, và hai vị tiểu chưa đủ mười tuổi.”
Hoàn toàn phá vỡ vẻ quyến rũ đoan trang lúc trước, căn bản chính là nữ nhân rất sợ chết, một kẻ vô liêm sỉ.
Khi đó Phượng Húc cảm thấy, giữ lại một người như vậy, cũng không gây trở ngại gì, không ảnh hưởng tới kế hoạch của hắn.
Sau đó, lúc rảnh rỗi nhàm chán, còn có thể lôi ra làm trò tiêu khiển.
Nhưng nữ nhân hắn cho rằng không có gì đáng hại lại khiến hắn ngã một cú thật đau, làm rối loạn tất cả mọi thứ hắn bày sẵn.
Đột nhiên Phượng Húc nghĩ, Ngụy Kỳ nói rất đúng, giết nữ nhân kia thì thật đáng tiếc, vẫn nên giữ lại từ từ hành hạ thì hơn.
Một đao g**t ch*t, chẳng phải là tiện nghi cho nàng.
Thời gian từ từ trôi qua, cách khoảng thời gian Phượng Húc quy định
ngày càng gần, Ngô Ứng Lâm liếc Tiêu Yên vẫn nhàn nhã không nóng vội
kia.
Rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, không biết sợ là gì.
Sắp qua giờ Thân, tiếp theo là giờ Dậu, sao cô nương này vẫn không hành động, chẳng lẽ không có ý định vào cung.
Tiêu Yên biết rõ Ngô Ứng Lâm nghĩ gì, nhìn sắc trời, đã đến thời điểm, cười nói với ông ta.
“Ngô đại nhân, đã đến lúc mời vài vị phu nhân ra cửa trước, cần phải
nhắc nhở các vị phu nhân lúc kiểm tra phải cố gắng hết sức lợi dụng thân phận để kéo dài thời gian.”
Ngô Ứng Lâm vừa nghe liền phấn chấn tinh thần, đã lâu rồi không có ra tay lớn đến vậy.
Ông đã sớm phân phó vài vị phu nhân cùng gia quyến, mặc trang phục
thật lộng lẫy, khoảng chừng ba chiếc xe ngựa, nghênh ngang từ cửa trước
chạy hướng hoàng cung.
Sau khi đoàn người rời đi không lâu, cửa sau cạnh Ngô phủ có hai ba chiếc xe ngựa bình dân, tổng cộng có sáu nhóm, đi năm xe.
Phân tán ra, cùng chung một hướng, trước trước sau sau, mục đích duy nhất là hoàng cung.
Thị vệ giám thị Ngô phủ nhanh chóng thông báo cho Phượng Húc.
Hai ngón tay vê cằm, Phượng Húc cười ẩn ý.
“Nếu nàng chơi trò vàng thau lẫn lộn, vậy bổn vương tung một lưới bắt trọn, ngăn tất cả xe ngựa lại, kiểm tra từng cái.”
“Vương gia, nếu như không có Tiêu cô nương, vậy phải làm sao?”
Phượng Húc cười lạnh: “Không thấy, vậy bắt tất cả bọn họ lại, khi nào bắt được Tiêu Yên thì thả.”
“Nhưng…xe ngựa từ cửa chính ra còn có ba vị phu nhân Ngô phủ, và hai vị tiểu chưa đủ mười tuổi.”
Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Hoàn toàn phá vỡ vẻ quyến rũ đoan trang lúc trước, căn bản chính là nữ nhân rất sợ chết, một kẻ vô liêm sỉ.Khi đó Phượng Húc cảm thấy, giữ lại một người như vậy, cũng không gây trở ngại gì, không ảnh hưởng tới kế hoạch của hắn.Sau đó, lúc rảnh rỗi nhàm chán, còn có thể lôi ra làm trò tiêu khiển.Nhưng nữ nhân hắn cho rằng không có gì đáng hại lại khiến hắn ngã một cú thật đau, làm rối loạn tất cả mọi thứ hắn bày sẵn.Đột nhiên Phượng Húc nghĩ, Ngụy Kỳ nói rất đúng, giết nữ nhân kia thì thật đáng tiếc, vẫn nên giữ lại từ từ hành hạ thì hơn.Một đao g**t ch*t, chẳng phải là tiện nghi cho nàng.Thời gian từ từ trôi qua, cách khoảng thời gian Phượng Húc quy định ngày càng gần, Ngô Ứng Lâm liếc Tiêu Yên vẫn nhàn nhã không nóng vội kia.Rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, không biết sợ là gì.Sắp qua giờ Thân, tiếp theo là giờ Dậu, sao cô nương này vẫn không hành động, chẳng lẽ không có ý định vào cung.Tiêu Yên biết rõ Ngô Ứng Lâm nghĩ gì, nhìn sắc trời, đã đến thời điểm, cười nói với ông ta.“Ngô đại nhân, đã đến lúc mời vài vị phu nhân ra cửa trước, cần phải nhắc nhở các vị phu nhân lúc kiểm tra phải cố gắng hết sức lợi dụng thân phận để kéo dài thời gian.”Ngô Ứng Lâm vừa nghe liền phấn chấn tinh thần, đã lâu rồi không có ra tay lớn đến vậy.Ông đã sớm phân phó vài vị phu nhân cùng gia quyến, mặc trang phục thật lộng lẫy, khoảng chừng ba chiếc xe ngựa, nghênh ngang từ cửa trước chạy hướng hoàng cung.Sau khi đoàn người rời đi không lâu, cửa sau cạnh Ngô phủ có hai ba chiếc xe ngựa bình dân, tổng cộng có sáu nhóm, đi năm xe.Phân tán ra, cùng chung một hướng, trước trước sau sau, mục đích duy nhất là hoàng cung.Thị vệ giám thị Ngô phủ nhanh chóng thông báo cho Phượng Húc.Hai ngón tay vê cằm, Phượng Húc cười ẩn ý.“Nếu nàng chơi trò vàng thau lẫn lộn, vậy bổn vương tung một lưới bắt trọn, ngăn tất cả xe ngựa lại, kiểm tra từng cái.”“Vương gia, nếu như không có Tiêu cô nương, vậy phải làm sao?”Phượng Húc cười lạnh: “Không thấy, vậy bắt tất cả bọn họ lại, khi nào bắt được Tiêu Yên thì thả.”“Nhưng…xe ngựa từ cửa chính ra còn có ba vị phu nhân Ngô phủ, và hai vị tiểu chưa đủ mười tuổi.”