Tác giả:

Diệp Từ đang ngồi trên mái nhà hình tháp tại tầng thượng của tập đoàn Vinh Quang. Bên cạnh cô là chiếp cúp á quân cô vừa mới nhận được từ giải đấu PVP – cô là cường giả đứng thứ hai game Vận Mệnh. Cúi đầu nhìn chiếc cúp thủy tinh, Diệp Từ cảm thấy trong lòng thực trống rỗng. Cô đưa tay vào túi áo khoác, nơi ấy có bao thuốc lá cô vừa mua. Diệp Từ chưa bao giờ hút thuốc nhưng hôm nay cô đặc biệt muốn thử. Ngậm điếu thuốc, lúng túng châm mồi lửa rồi hút sâu, ngay lập tức cô ho sặc sụa. Cô ngẩng đầu, quật cường nhìn bầu trời đêm, cố gắng nở một nụ cười. “Bố mẹ, con đã làm được. Nhưng vì sao con không hạnh phúc?” Cô dùng những ngón tay thon dài của mình cầm chiếc cúp, sau đó đưa về phía bầu trời, nói với chất giọng khàn khàn: “Mọi người xem đi, con đã có nó, con mạnh mẽ, con đứng trên đỉnh cao nhưng sao con không hề vui vẻ!” Thành phố về đêm nhộn nhịp, sáng trưng bởi những ánh đèn lấp lánh, không ai chú ý đến một con người nhỏ bé. Diệp từ dùng tay che mặt, phát hiện gương mặt đã khô khốc…

Quyển 3 - Chương 15-4: Chuyện xảy ra quá nhanh (6)

Liệp Giả Thiên HạTác giả: Na Thì Yên HoaTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Võng DuDiệp Từ đang ngồi trên mái nhà hình tháp tại tầng thượng của tập đoàn Vinh Quang. Bên cạnh cô là chiếp cúp á quân cô vừa mới nhận được từ giải đấu PVP – cô là cường giả đứng thứ hai game Vận Mệnh. Cúi đầu nhìn chiếc cúp thủy tinh, Diệp Từ cảm thấy trong lòng thực trống rỗng. Cô đưa tay vào túi áo khoác, nơi ấy có bao thuốc lá cô vừa mua. Diệp Từ chưa bao giờ hút thuốc nhưng hôm nay cô đặc biệt muốn thử. Ngậm điếu thuốc, lúng túng châm mồi lửa rồi hút sâu, ngay lập tức cô ho sặc sụa. Cô ngẩng đầu, quật cường nhìn bầu trời đêm, cố gắng nở một nụ cười. “Bố mẹ, con đã làm được. Nhưng vì sao con không hạnh phúc?” Cô dùng những ngón tay thon dài của mình cầm chiếc cúp, sau đó đưa về phía bầu trời, nói với chất giọng khàn khàn: “Mọi người xem đi, con đã có nó, con mạnh mẽ, con đứng trên đỉnh cao nhưng sao con không hề vui vẻ!” Thành phố về đêm nhộn nhịp, sáng trưng bởi những ánh đèn lấp lánh, không ai chú ý đến một con người nhỏ bé. Diệp từ dùng tay che mặt, phát hiện gương mặt đã khô khốc… “Có chuyện gì thế?”“Cũng không có gì. Gần đây khu phố của chúng ta có vài người trẻ tuổi mới chuyển đến. Nom bộ dạng cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Thấy mấy người hàng xóm bàn tán rằng bọn chúng tới đây để nghiên cứu địa hình và dự định ăn trộm. Vậy nên cả khu phố đang bảo nhau tăng cường đề phòng.”Tả Hiểu Lan vừa nhặt rau vừa nói chuyện với Diệp Từ. Diệp Từ cùng Bạch Mạch trầm mặc, sắc mặt xấu hẳn đi.“Làm sao vậy?”Diệp Nam Thiên phát hiện hai người sắc mặt cực kì khó coi, trong lòng ông hơi kinh hãi, vội vàng hỏi. Ông nghĩ chỉ sợ mấy kẻ đó không đơn giản là trộm như trong suy đoán của Tả Hiểu Lan, nhất định bọn họ có mục đích khác.“Cha mẹ, hôm nay chúng ta ra ngoài đi.”“Đi đâu?” Hai người trăm miệng một lời hỏi.“Đi đến trung tâm môi giới nhà đất.”Bạch Mạch thay Diệp Từ trả lời vấn đề của hai người. Chỉ cần mấy câu nói đã khiến Tả Hiểu Lan cùng Diệp Nam Thiên biến sắc. Họ hiểu được ý tứ của con mình.“Những người này với đám đã đánh các con là cùng một người đúng không?”“Chúng con cũng chưa chắc, nhưng tốt nhất thì cứ chuyển nhà đi thì hơn.” Diệp Từ nheo nheo mắt, trong đó là đốm lửa giận không dễ phát hiện:“Bởi vì nơi ở của chúng ta có quá nhiều người biết.”Sau khi đã quyết định xong, cả nhà liền bận rộn đi xem nhà. Diệp Từ thì không tiện đi lại nên đành ở trong nhà theo dõi đám người mới chuyển tới đó. Khi ra khỏi nhà bọn chúng vẫn thản nhiên như đi dạo, cố gắng giảm bớt biểu hiện khả nghi nhưng vừa ra khỏi cửa đã ngó nghiêng tứ phía và chẳng để cho ai đuổi kịp. Cứ lén lút như ăn trộm như thế vài ngày, Diệp Từ rốt cục cũng chọn được hai căn hộ, một căn còn mới, một căn đã qua tay người khác. Tuy rằng Diệp Nam Thiên cùng Tả Hiểu Lan không hề đồng ý mua nhiều nhà như vậy nhưng cô muốn thế nên cũng chẳng nói gì. Hai căn hộ này một ở phía Nam, một ở phía Bắc thành phố, tuy khoảng cách khá xa nhưng vị trí không tồi. Chung quanh là siêu thị, bệnh viện, ngân hàng, trường học, chợ rất thuận lợi, đương nhiên giá cả khá chát. Nhưng với Diệp Từ, dù hai căn hộ đó có nuốt hết toàn bộ số tiền tiết kiệm của cô thì cô cũng cam tâm tình nguyện. Dù sao đây cũng là chuyện liên quan tới tính mạng của gia đình cô nên cô không giám qua loa.Căn hộ mới vẫn đang xây, còn mấy tháng nữa mới giao nhà. Còn căn nhà cũ kia thì nằm trong một khu phố nhỏ, vì người chủ trước muốn chuyển nhà sang thành phố khác nên nó được sửa sang và trang hoàng lại rồi trực tiếp bán đi. Kỳ thật Diệp Từ thích căn hộ cũ này hơn nhưng tục ngữ có câu 'thỏ khôn có ba hang', cô không muốn bị tóm đuôi một cách dễ dàng như thế đâu.Nơi này được trang hoàng không tệ chẳng qua là Diệp Từ không thích phong cách này lắm nhưng lúc này đâu phải là lúc so đo mấy chuyện đó. Diệp Từ có thể chuyển vào ở ngay. Quả đúng là có tiền làm việc gì cũng dễ. Diệp Từ trả tiền, rồi nhờ vả người chủ nhà mua cho ít đồ điện. Tuy rằng việc này khá vất vả nhưng chủ nhà vẫn rất hài lòng vì Diệp Từ trả tiền vừa mau, hơn nữa tiền cô đưa cho ông ta mua đồ điện cũng dư dả nên đáp ứng ngay. Hai bên cùng quyết định ngày mai sẽ chuyển vào ở.Buổi tối ngồi ở trong phòng khách, Tả Hiểu Lan có vẻ luyến tiếc căn nhà mà họ sống đã lâu. Có một cảm giác buồn không thể nói nên lời.

“Có chuyện gì thế?”

“Cũng không có gì. Gần đây khu phố của chúng ta có vài người trẻ tuổi mới chuyển đến. Nom bộ dạng cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Thấy mấy người hàng xóm bàn tán rằng bọn chúng tới đây để nghiên cứu địa hình và dự định ăn trộm. Vậy nên cả khu phố đang bảo nhau tăng cường đề phòng.”

Tả Hiểu Lan vừa nhặt rau vừa nói chuyện với Diệp Từ. Diệp Từ cùng Bạch Mạch trầm mặc, sắc mặt xấu hẳn đi.

“Làm sao vậy?”

Diệp Nam Thiên phát hiện hai người sắc mặt cực kì khó coi, trong lòng ông hơi kinh hãi, vội vàng hỏi. Ông nghĩ chỉ sợ mấy kẻ đó không đơn giản là trộm như trong suy đoán của Tả Hiểu Lan, nhất định bọn họ có mục đích khác.

“Cha mẹ, hôm nay chúng ta ra ngoài đi.”

“Đi đâu?” Hai người trăm miệng một lời hỏi.

“Đi đến trung tâm môi giới nhà đất.”

Bạch Mạch thay Diệp Từ trả lời vấn đề của hai người. Chỉ cần mấy câu nói đã khiến Tả Hiểu Lan cùng Diệp Nam Thiên biến sắc. Họ hiểu được ý tứ của con mình.

“Những người này với đám đã đánh các con là cùng một người đúng không?”

“Chúng con cũng chưa chắc, nhưng tốt nhất thì cứ chuyển nhà đi thì hơn.” Diệp Từ nheo nheo mắt, trong đó là đốm lửa giận không dễ phát hiện:

“Bởi vì nơi ở của chúng ta có quá nhiều người biết.”

Sau khi đã quyết định xong, cả nhà liền bận rộn đi xem nhà. Diệp Từ thì không tiện đi lại nên đành ở trong nhà theo dõi đám người mới chuyển tới đó. Khi ra khỏi nhà bọn chúng vẫn thản nhiên như đi dạo, cố gắng giảm bớt biểu hiện khả nghi nhưng vừa ra khỏi cửa đã ngó nghiêng tứ phía và chẳng để cho ai đuổi kịp. Cứ lén lút như ăn trộm như thế vài ngày, Diệp Từ rốt cục cũng chọn được hai căn hộ, một căn còn mới, một căn đã qua tay người khác. Tuy rằng Diệp Nam Thiên cùng Tả Hiểu Lan không hề đồng ý mua nhiều nhà như vậy nhưng cô muốn thế nên cũng chẳng nói gì. Hai căn hộ này một ở phía Nam, một ở phía Bắc thành phố, tuy khoảng cách khá xa nhưng vị trí không tồi. Chung quanh là siêu thị, bệnh viện, ngân hàng, trường học, chợ rất thuận lợi, đương nhiên giá cả khá chát. Nhưng với Diệp Từ, dù hai căn hộ đó có nuốt hết toàn bộ số tiền tiết kiệm của cô thì cô cũng cam tâm tình nguyện. Dù sao đây cũng là chuyện liên quan tới tính mạng của gia đình cô nên cô không giám qua loa.

Căn hộ mới vẫn đang xây, còn mấy tháng nữa mới giao nhà. Còn căn nhà cũ kia thì nằm trong một khu phố nhỏ, vì người chủ trước muốn chuyển nhà sang thành phố khác nên nó được sửa sang và trang hoàng lại rồi trực tiếp bán đi. Kỳ thật Diệp Từ thích căn hộ cũ này hơn nhưng tục ngữ có câu 'thỏ khôn có ba hang', cô không muốn bị tóm đuôi một cách dễ dàng như thế đâu.

Nơi này được trang hoàng không tệ chẳng qua là Diệp Từ không thích phong cách này lắm nhưng lúc này đâu phải là lúc so đo mấy chuyện đó. Diệp Từ có thể chuyển vào ở ngay. Quả đúng là có tiền làm việc gì cũng dễ. Diệp Từ trả tiền, rồi nhờ vả người chủ nhà mua cho ít đồ điện. Tuy rằng việc này khá vất vả nhưng chủ nhà vẫn rất hài lòng vì Diệp Từ trả tiền vừa mau, hơn nữa tiền cô đưa cho ông ta mua đồ điện cũng dư dả nên đáp ứng ngay. Hai bên cùng quyết định ngày mai sẽ chuyển vào ở.

Buổi tối ngồi ở trong phòng khách, Tả Hiểu Lan có vẻ luyến tiếc căn nhà mà họ sống đã lâu. Có một cảm giác buồn không thể nói nên lời.

Liệp Giả Thiên HạTác giả: Na Thì Yên HoaTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Võng DuDiệp Từ đang ngồi trên mái nhà hình tháp tại tầng thượng của tập đoàn Vinh Quang. Bên cạnh cô là chiếp cúp á quân cô vừa mới nhận được từ giải đấu PVP – cô là cường giả đứng thứ hai game Vận Mệnh. Cúi đầu nhìn chiếc cúp thủy tinh, Diệp Từ cảm thấy trong lòng thực trống rỗng. Cô đưa tay vào túi áo khoác, nơi ấy có bao thuốc lá cô vừa mua. Diệp Từ chưa bao giờ hút thuốc nhưng hôm nay cô đặc biệt muốn thử. Ngậm điếu thuốc, lúng túng châm mồi lửa rồi hút sâu, ngay lập tức cô ho sặc sụa. Cô ngẩng đầu, quật cường nhìn bầu trời đêm, cố gắng nở một nụ cười. “Bố mẹ, con đã làm được. Nhưng vì sao con không hạnh phúc?” Cô dùng những ngón tay thon dài của mình cầm chiếc cúp, sau đó đưa về phía bầu trời, nói với chất giọng khàn khàn: “Mọi người xem đi, con đã có nó, con mạnh mẽ, con đứng trên đỉnh cao nhưng sao con không hề vui vẻ!” Thành phố về đêm nhộn nhịp, sáng trưng bởi những ánh đèn lấp lánh, không ai chú ý đến một con người nhỏ bé. Diệp từ dùng tay che mặt, phát hiện gương mặt đã khô khốc… “Có chuyện gì thế?”“Cũng không có gì. Gần đây khu phố của chúng ta có vài người trẻ tuổi mới chuyển đến. Nom bộ dạng cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Thấy mấy người hàng xóm bàn tán rằng bọn chúng tới đây để nghiên cứu địa hình và dự định ăn trộm. Vậy nên cả khu phố đang bảo nhau tăng cường đề phòng.”Tả Hiểu Lan vừa nhặt rau vừa nói chuyện với Diệp Từ. Diệp Từ cùng Bạch Mạch trầm mặc, sắc mặt xấu hẳn đi.“Làm sao vậy?”Diệp Nam Thiên phát hiện hai người sắc mặt cực kì khó coi, trong lòng ông hơi kinh hãi, vội vàng hỏi. Ông nghĩ chỉ sợ mấy kẻ đó không đơn giản là trộm như trong suy đoán của Tả Hiểu Lan, nhất định bọn họ có mục đích khác.“Cha mẹ, hôm nay chúng ta ra ngoài đi.”“Đi đâu?” Hai người trăm miệng một lời hỏi.“Đi đến trung tâm môi giới nhà đất.”Bạch Mạch thay Diệp Từ trả lời vấn đề của hai người. Chỉ cần mấy câu nói đã khiến Tả Hiểu Lan cùng Diệp Nam Thiên biến sắc. Họ hiểu được ý tứ của con mình.“Những người này với đám đã đánh các con là cùng một người đúng không?”“Chúng con cũng chưa chắc, nhưng tốt nhất thì cứ chuyển nhà đi thì hơn.” Diệp Từ nheo nheo mắt, trong đó là đốm lửa giận không dễ phát hiện:“Bởi vì nơi ở của chúng ta có quá nhiều người biết.”Sau khi đã quyết định xong, cả nhà liền bận rộn đi xem nhà. Diệp Từ thì không tiện đi lại nên đành ở trong nhà theo dõi đám người mới chuyển tới đó. Khi ra khỏi nhà bọn chúng vẫn thản nhiên như đi dạo, cố gắng giảm bớt biểu hiện khả nghi nhưng vừa ra khỏi cửa đã ngó nghiêng tứ phía và chẳng để cho ai đuổi kịp. Cứ lén lút như ăn trộm như thế vài ngày, Diệp Từ rốt cục cũng chọn được hai căn hộ, một căn còn mới, một căn đã qua tay người khác. Tuy rằng Diệp Nam Thiên cùng Tả Hiểu Lan không hề đồng ý mua nhiều nhà như vậy nhưng cô muốn thế nên cũng chẳng nói gì. Hai căn hộ này một ở phía Nam, một ở phía Bắc thành phố, tuy khoảng cách khá xa nhưng vị trí không tồi. Chung quanh là siêu thị, bệnh viện, ngân hàng, trường học, chợ rất thuận lợi, đương nhiên giá cả khá chát. Nhưng với Diệp Từ, dù hai căn hộ đó có nuốt hết toàn bộ số tiền tiết kiệm của cô thì cô cũng cam tâm tình nguyện. Dù sao đây cũng là chuyện liên quan tới tính mạng của gia đình cô nên cô không giám qua loa.Căn hộ mới vẫn đang xây, còn mấy tháng nữa mới giao nhà. Còn căn nhà cũ kia thì nằm trong một khu phố nhỏ, vì người chủ trước muốn chuyển nhà sang thành phố khác nên nó được sửa sang và trang hoàng lại rồi trực tiếp bán đi. Kỳ thật Diệp Từ thích căn hộ cũ này hơn nhưng tục ngữ có câu 'thỏ khôn có ba hang', cô không muốn bị tóm đuôi một cách dễ dàng như thế đâu.Nơi này được trang hoàng không tệ chẳng qua là Diệp Từ không thích phong cách này lắm nhưng lúc này đâu phải là lúc so đo mấy chuyện đó. Diệp Từ có thể chuyển vào ở ngay. Quả đúng là có tiền làm việc gì cũng dễ. Diệp Từ trả tiền, rồi nhờ vả người chủ nhà mua cho ít đồ điện. Tuy rằng việc này khá vất vả nhưng chủ nhà vẫn rất hài lòng vì Diệp Từ trả tiền vừa mau, hơn nữa tiền cô đưa cho ông ta mua đồ điện cũng dư dả nên đáp ứng ngay. Hai bên cùng quyết định ngày mai sẽ chuyển vào ở.Buổi tối ngồi ở trong phòng khách, Tả Hiểu Lan có vẻ luyến tiếc căn nhà mà họ sống đã lâu. Có một cảm giác buồn không thể nói nên lời.

Quyển 3 - Chương 15-4: Chuyện xảy ra quá nhanh (6)