*Doraemon: Đa Lạp A Mộng theo tiếng Trung Quốc. Mùa thu ẩm ướt, hai bên đường lá khô bắt đầu rụng. Cửa sổ còn ám hơi sương, mành vải Doraemon nhẹ nhàng lay, đèn ngủ bên trong phòng vẫn chưa tắt. Đồng hồ trên bàn lần thứ bảy kêu vang, người trên giường xoay chuyển một cái để lộ quần đùi nhỏ in hình Doraemon. Mớ tóc hỗn loạn tứ tán trên gối đầu, hai chân mày hơi nhăn lại, tựa hồ bất mãn với tiếng đồng hồ ồn ào. “Hiểu Hiểu, đừng ngủ nữa, trễ giờ rồi.” Loáng thoáng nghe tiếng gọi, bất quá Hạ Trọng Hiểu vẫn giả điếc, tiếp tục cuộn người vào chăn. “Gọi nàng làm gì, dù sao nàng cũng không dạy, tảo thiện hôm nay đúng lúc có món hồn đồn ta thích ăn nhất.” Vừa nghe hai chữ ‘hồn đồn’, Hạ Trọng Hiểu đang mơ màng liền bật dậy. Trên tóc còn dính lại bịt mắt Doraemon dùng tối hôm qua, chẳng biết ngủ thế nào miếng bịt mắt nằm trên đỉnh đầu. “Chị hai?” “Chịu dậy rồi sao?” Hạ Phượng Vũ kéo lại chăn bị nàng đạp loạn: “Đêm hôm qua thức khuya như vậy đủ xem hết hai bộ phim rồi.” Hạ Trọng Hiểu bĩu bĩu môi…
Tác giả: