“Ầm.”Cuốn sổ tay bìa cứng bị mở ra.Phía trên là những hàng chữ rậm rạp, lúc ban đầu nội dung còn rất rõ ràng, chữ viết ngay ngắn. Nhưng càng về sau, nội dung càng trở nên hỗn loạn, chữ viết cũng càng ngày càng qua loa.Giống như trạng thái tinh thần của tác giả cũng đang chuyển biến xấu đi vậy.Mạnh Nguyên nhìn trang đầu tiên.“Bút ký Quy Tự Giả“Bộ mặt chân thật của thế giới này cũng không thân thiện, ấm áp và tốt đẹp như vẻ bề ngoài.“Bắt đầu từ thời kỳ thượng cổ, loài người và yêu ma vẫn luôn bắt đầu những cuộc chiến tranh tàn khốc. Tuy loài người giành được chiến thắng, nhưng yêu ma cũng chưa bị tiêu diệt hoàn toàn.“Chúng nó ẩn thân trong thời gian quá khứ, tùy thời chuẩn bị ngóc đầu trở lại!“Chúng nó sẽ dùng tất cả mọi cách làm ký ức của mọi người với lịch sử trở nên vặn vẹo. Mà một khi thời cơ chín muồi, chúng nó sẽ lấy những mảnh vỡ lịch sử làm ván cầu và xâm lấn thế giới của chúng ta.“Làm Quy Tự Giả, mình cần phải nghĩ ra tất cả mọi cách để ngăn cản chuyện này xảy ra!”Mạnh Nguyên…
Chương 42: 42: Viện Quân Đâu
Người Chơi Của Ta Đều Là Phái Kỹ Thuật DiễnTác giả: Thanh Sam Thủ TúyTruyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Lịch Sử, Truyện Võng Du“Ầm.”Cuốn sổ tay bìa cứng bị mở ra.Phía trên là những hàng chữ rậm rạp, lúc ban đầu nội dung còn rất rõ ràng, chữ viết ngay ngắn. Nhưng càng về sau, nội dung càng trở nên hỗn loạn, chữ viết cũng càng ngày càng qua loa.Giống như trạng thái tinh thần của tác giả cũng đang chuyển biến xấu đi vậy.Mạnh Nguyên nhìn trang đầu tiên.“Bút ký Quy Tự Giả“Bộ mặt chân thật của thế giới này cũng không thân thiện, ấm áp và tốt đẹp như vẻ bề ngoài.“Bắt đầu từ thời kỳ thượng cổ, loài người và yêu ma vẫn luôn bắt đầu những cuộc chiến tranh tàn khốc. Tuy loài người giành được chiến thắng, nhưng yêu ma cũng chưa bị tiêu diệt hoàn toàn.“Chúng nó ẩn thân trong thời gian quá khứ, tùy thời chuẩn bị ngóc đầu trở lại!“Chúng nó sẽ dùng tất cả mọi cách làm ký ức của mọi người với lịch sử trở nên vặn vẹo. Mà một khi thời cơ chín muồi, chúng nó sẽ lấy những mảnh vỡ lịch sử làm ván cầu và xâm lấn thế giới của chúng ta.“Làm Quy Tự Giả, mình cần phải nghĩ ra tất cả mọi cách để ngăn cản chuyện này xảy ra!”Mạnh Nguyên… Gió tuyết rơi xuống đầu tường, binh Man Bắc Địch sắp tấn công.Lần này Triệu Hải Bình không muốn lãng phí thời gian, chưa đợi tướng quân đi tìm mình đã chủ động xin ra trận, muốn phá vây tìm viện quân.Hiển nhiên tướng quân Cảnh Trung cũng có ý này, vậy nên Triệu Hải Bình không mất thời gian thuyết phục như giai đoạn hai, hắn nhanh chóng lén lút rời khỏi thành từ một lỗ hổng trong tường thành.Cơn gió lạnh thấu xương cuốn theo bông tuyết làm hắn không nhìn thấy rõ con đường phía trước.Một người một ngựa bị đông lạnh đến nỗi run bần bật.Trước khi ra khỏi thành, tướng quân cũng chỉ một phương hướng đại khái, nói là quân đóng giữ ở toà thành phía Đông Nam có thể còn ở đó.Nhưng sau khi rời khỏi thành hắn mới phát hiện ra, má nó phía nào mới là Đông phía nào mới là Nam?Không còn cách nào khác, chỉ có thể đi theo cảm giác.Lớp tuyết đọng trên mặt đất phải dày mấy mét, cho dù cưỡi ngựa cũng rất khó để tiến lên.Kết quả Triệu Hải Bình còn chưa chạy được bao xa đã nghe thấy tiếng trống thùng thùng vang lên, binh Man Bắc Địch lại tiếp tục công thành!Không chỉ có như thế mà trong bầu trời gió tuyết phía trước cũng xuất hiện bóng dáng của binh Man.Hiển nhiên chúng cũng chú ý tới Triệu Hải Bình nên lập tức đuổi theo!Triệu Hải Bình cắn răng, vừa cưỡi ngựa vừa thử xoay người lại kéo cung.Hai chân hắn kẹp chặt bụng ngựa cố gắng giữ thăng bằng, kết quả mũi tên vừa b*n r* đã trực tiếp biến mất trong gió tuyết mênh mông, căn bản không biết bắn tới đâu.“Má!”Triệu Hải Bình cạn lời.Đây là kết quả sau khi hắn chọn thiên phú [Thông Thạo Cung Mã] đó, nếu không chọn thì sao?Chắc là tay vừa rời khỏi dây cương thì đã ngã xuống đất rồi.Nhưng may mà lúc này hắn đan cưỡi ngựa nên hiệu quả của thiên phú này cũng nhanh chóng phát huy tác dụng, Triệu Hải Bình có thể cảm giác được kỹ thuật cưỡi ngựa của mình cũng đang nhanh chóng tăng lên.Chạy được một đoạn, kỹ năng bắn cũng trên lưng ngựa cũng trở nên thành thạo hơn, từ lúc ban đầu bắn xiên xẹo thì bây giờ đã có thể bắn trúng ngựa của một tên binh Man Bắc Địch, có thể nói là tiến bộ thần tốc.Dù sao kỹ thuật bắn cũng của Triệu Hải Bình vốn không tệ, lúc này chỉ cần kết hợp với kỹ thuật cưỡi ngựa mà thôi.Nhưng âm thanh đuổi theo của binh Man Bắc Địch càng ngày càng nhiều, cuối cùng hắn vẫn bị chặn lại và bị bắn xuống ngựa.Lại trở lại lúc bắt đầu của giai đoạn ba.“Mẹ, thêm lần nữa!“Chờ đến khi kỹ thuật cưỡi ngựa của tao thành thạo, kiểu gì cũng phải bắn chết hết đám chúng bay!”Triệu Hải Bình không chút do dự mà chọn bắt đầu..
Gió tuyết rơi xuống đầu tường, binh Man Bắc Địch sắp tấn công.
Lần này Triệu Hải Bình không muốn lãng phí thời gian, chưa đợi tướng quân đi tìm mình đã chủ động xin ra trận, muốn phá vây tìm viện quân.
Hiển nhiên tướng quân Cảnh Trung cũng có ý này, vậy nên Triệu Hải Bình không mất thời gian thuyết phục như giai đoạn hai, hắn nhanh chóng lén lút rời khỏi thành từ một lỗ hổng trong tường thành.
Cơn gió lạnh thấu xương cuốn theo bông tuyết làm hắn không nhìn thấy rõ con đường phía trước.
Một người một ngựa bị đông lạnh đến nỗi run bần bật.
Trước khi ra khỏi thành, tướng quân cũng chỉ một phương hướng đại khái, nói là quân đóng giữ ở toà thành phía Đông Nam có thể còn ở đó.
Nhưng sau khi rời khỏi thành hắn mới phát hiện ra, má nó phía nào mới là Đông phía nào mới là Nam?Không còn cách nào khác, chỉ có thể đi theo cảm giác.
Lớp tuyết đọng trên mặt đất phải dày mấy mét, cho dù cưỡi ngựa cũng rất khó để tiến lên.
Kết quả Triệu Hải Bình còn chưa chạy được bao xa đã nghe thấy tiếng trống thùng thùng vang lên, binh Man Bắc Địch lại tiếp tục công thành!Không chỉ có như thế mà trong bầu trời gió tuyết phía trước cũng xuất hiện bóng dáng của binh Man.
Hiển nhiên chúng cũng chú ý tới Triệu Hải Bình nên lập tức đuổi theo!Triệu Hải Bình cắn răng, vừa cưỡi ngựa vừa thử xoay người lại kéo cung.
Hai chân hắn kẹp chặt bụng ngựa cố gắng giữ thăng bằng, kết quả mũi tên vừa b*n r* đã trực tiếp biến mất trong gió tuyết mênh mông, căn bản không biết bắn tới đâu.
“Má!”Triệu Hải Bình cạn lời.
Đây là kết quả sau khi hắn chọn thiên phú [Thông Thạo Cung Mã] đó, nếu không chọn thì sao?Chắc là tay vừa rời khỏi dây cương thì đã ngã xuống đất rồi.
Nhưng may mà lúc này hắn đan cưỡi ngựa nên hiệu quả của thiên phú này cũng nhanh chóng phát huy tác dụng, Triệu Hải Bình có thể cảm giác được kỹ thuật cưỡi ngựa của mình cũng đang nhanh chóng tăng lên.
Chạy được một đoạn, kỹ năng bắn cũng trên lưng ngựa cũng trở nên thành thạo hơn, từ lúc ban đầu bắn xiên xẹo thì bây giờ đã có thể bắn trúng ngựa của một tên binh Man Bắc Địch, có thể nói là tiến bộ thần tốc.
Dù sao kỹ thuật bắn cũng của Triệu Hải Bình vốn không tệ, lúc này chỉ cần kết hợp với kỹ thuật cưỡi ngựa mà thôi.
Nhưng âm thanh đuổi theo của binh Man Bắc Địch càng ngày càng nhiều, cuối cùng hắn vẫn bị chặn lại và bị bắn xuống ngựa.
Lại trở lại lúc bắt đầu của giai đoạn ba.
“Mẹ, thêm lần nữa!“Chờ đến khi kỹ thuật cưỡi ngựa của tao thành thạo, kiểu gì cũng phải bắn chết hết đám chúng bay!”Triệu Hải Bình không chút do dự mà chọn bắt đầu.
.
Người Chơi Của Ta Đều Là Phái Kỹ Thuật DiễnTác giả: Thanh Sam Thủ TúyTruyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Lịch Sử, Truyện Võng Du“Ầm.”Cuốn sổ tay bìa cứng bị mở ra.Phía trên là những hàng chữ rậm rạp, lúc ban đầu nội dung còn rất rõ ràng, chữ viết ngay ngắn. Nhưng càng về sau, nội dung càng trở nên hỗn loạn, chữ viết cũng càng ngày càng qua loa.Giống như trạng thái tinh thần của tác giả cũng đang chuyển biến xấu đi vậy.Mạnh Nguyên nhìn trang đầu tiên.“Bút ký Quy Tự Giả“Bộ mặt chân thật của thế giới này cũng không thân thiện, ấm áp và tốt đẹp như vẻ bề ngoài.“Bắt đầu từ thời kỳ thượng cổ, loài người và yêu ma vẫn luôn bắt đầu những cuộc chiến tranh tàn khốc. Tuy loài người giành được chiến thắng, nhưng yêu ma cũng chưa bị tiêu diệt hoàn toàn.“Chúng nó ẩn thân trong thời gian quá khứ, tùy thời chuẩn bị ngóc đầu trở lại!“Chúng nó sẽ dùng tất cả mọi cách làm ký ức của mọi người với lịch sử trở nên vặn vẹo. Mà một khi thời cơ chín muồi, chúng nó sẽ lấy những mảnh vỡ lịch sử làm ván cầu và xâm lấn thế giới của chúng ta.“Làm Quy Tự Giả, mình cần phải nghĩ ra tất cả mọi cách để ngăn cản chuyện này xảy ra!”Mạnh Nguyên… Gió tuyết rơi xuống đầu tường, binh Man Bắc Địch sắp tấn công.Lần này Triệu Hải Bình không muốn lãng phí thời gian, chưa đợi tướng quân đi tìm mình đã chủ động xin ra trận, muốn phá vây tìm viện quân.Hiển nhiên tướng quân Cảnh Trung cũng có ý này, vậy nên Triệu Hải Bình không mất thời gian thuyết phục như giai đoạn hai, hắn nhanh chóng lén lút rời khỏi thành từ một lỗ hổng trong tường thành.Cơn gió lạnh thấu xương cuốn theo bông tuyết làm hắn không nhìn thấy rõ con đường phía trước.Một người một ngựa bị đông lạnh đến nỗi run bần bật.Trước khi ra khỏi thành, tướng quân cũng chỉ một phương hướng đại khái, nói là quân đóng giữ ở toà thành phía Đông Nam có thể còn ở đó.Nhưng sau khi rời khỏi thành hắn mới phát hiện ra, má nó phía nào mới là Đông phía nào mới là Nam?Không còn cách nào khác, chỉ có thể đi theo cảm giác.Lớp tuyết đọng trên mặt đất phải dày mấy mét, cho dù cưỡi ngựa cũng rất khó để tiến lên.Kết quả Triệu Hải Bình còn chưa chạy được bao xa đã nghe thấy tiếng trống thùng thùng vang lên, binh Man Bắc Địch lại tiếp tục công thành!Không chỉ có như thế mà trong bầu trời gió tuyết phía trước cũng xuất hiện bóng dáng của binh Man.Hiển nhiên chúng cũng chú ý tới Triệu Hải Bình nên lập tức đuổi theo!Triệu Hải Bình cắn răng, vừa cưỡi ngựa vừa thử xoay người lại kéo cung.Hai chân hắn kẹp chặt bụng ngựa cố gắng giữ thăng bằng, kết quả mũi tên vừa b*n r* đã trực tiếp biến mất trong gió tuyết mênh mông, căn bản không biết bắn tới đâu.“Má!”Triệu Hải Bình cạn lời.Đây là kết quả sau khi hắn chọn thiên phú [Thông Thạo Cung Mã] đó, nếu không chọn thì sao?Chắc là tay vừa rời khỏi dây cương thì đã ngã xuống đất rồi.Nhưng may mà lúc này hắn đan cưỡi ngựa nên hiệu quả của thiên phú này cũng nhanh chóng phát huy tác dụng, Triệu Hải Bình có thể cảm giác được kỹ thuật cưỡi ngựa của mình cũng đang nhanh chóng tăng lên.Chạy được một đoạn, kỹ năng bắn cũng trên lưng ngựa cũng trở nên thành thạo hơn, từ lúc ban đầu bắn xiên xẹo thì bây giờ đã có thể bắn trúng ngựa của một tên binh Man Bắc Địch, có thể nói là tiến bộ thần tốc.Dù sao kỹ thuật bắn cũng của Triệu Hải Bình vốn không tệ, lúc này chỉ cần kết hợp với kỹ thuật cưỡi ngựa mà thôi.Nhưng âm thanh đuổi theo của binh Man Bắc Địch càng ngày càng nhiều, cuối cùng hắn vẫn bị chặn lại và bị bắn xuống ngựa.Lại trở lại lúc bắt đầu của giai đoạn ba.“Mẹ, thêm lần nữa!“Chờ đến khi kỹ thuật cưỡi ngựa của tao thành thạo, kiểu gì cũng phải bắn chết hết đám chúng bay!”Triệu Hải Bình không chút do dự mà chọn bắt đầu..