Tác giả:

Mưa giá buốt vô cùng, mang theo những đợt gió lạnh thấu xương, từng đợt từng đợt vô tình trút xuống mặt Mộ Dung Tiểu Thiên, cũng không thể làm cho hắn phẫn nộ trong giờ phút này mà lại làm cho tâm trạng bình tĩnh của hắn không chút mảy may bất an nào cả. Trận cười dữ dội của ông trời hé ra tiếng sấm sét ầm ầm, dường như trống trận kéo dài vô cùng vô tận. Một luồng sáng cắt ngang qua bầu trời, làm cho toàn bộ mặt đất sáng lên, nhưng trong nháy mắt lại kéo vào màn đêm âm u vô hạn. Một chút ánh sáng giữa đêm đem, đó là vết thẹo kéo dài tới khóe mắt của Mộ Dung Tiểu Thiên, hiện giờ lửa giận đang làm khuôn mặt hắn vặn vẹo, càng làm cho khuôn mặt hắn trở nên quỷ dị, kh*ng b*. Thân hình 1m8 của hắn như quỷ mị, di chuyển trong màn đêm mịt mùng mưa sa gió giật. - Hải Tử, người anh em sẽ chết một cách minh bạch, ta sẽ trả giá hết thảy để có thể làm được điều đó! Nội tâm gào thét trở lên co rúm tái nhợt. “Rầm.” tiếng sấm cùng tia chớp vẫn như vậy. “Bính.” Mộ Dung Tiểu Thiên phá tan cánh cửa…

Chương 64: Quỷ Vương Điện (6)

Ta Là Một Tên TrộmTác giả: Quan TràoTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Võng DuMưa giá buốt vô cùng, mang theo những đợt gió lạnh thấu xương, từng đợt từng đợt vô tình trút xuống mặt Mộ Dung Tiểu Thiên, cũng không thể làm cho hắn phẫn nộ trong giờ phút này mà lại làm cho tâm trạng bình tĩnh của hắn không chút mảy may bất an nào cả. Trận cười dữ dội của ông trời hé ra tiếng sấm sét ầm ầm, dường như trống trận kéo dài vô cùng vô tận. Một luồng sáng cắt ngang qua bầu trời, làm cho toàn bộ mặt đất sáng lên, nhưng trong nháy mắt lại kéo vào màn đêm âm u vô hạn. Một chút ánh sáng giữa đêm đem, đó là vết thẹo kéo dài tới khóe mắt của Mộ Dung Tiểu Thiên, hiện giờ lửa giận đang làm khuôn mặt hắn vặn vẹo, càng làm cho khuôn mặt hắn trở nên quỷ dị, kh*ng b*. Thân hình 1m8 của hắn như quỷ mị, di chuyển trong màn đêm mịt mùng mưa sa gió giật. - Hải Tử, người anh em sẽ chết một cách minh bạch, ta sẽ trả giá hết thảy để có thể làm được điều đó! Nội tâm gào thét trở lên co rúm tái nhợt. “Rầm.” tiếng sấm cùng tia chớp vẫn như vậy. “Bính.” Mộ Dung Tiểu Thiên phá tan cánh cửa… Mọi người cảm khái rất nhiều, còn có chút hưng phấn, sau một trận cuồng giết, mặc dù Hấp Huyết Quỷ tuy rằng không có rơi cái gì tốt, nhưng kinh nghiệm siêu cao, hơn nữa thêm vào kinh nghiệm của người thủ hộ cửa địa ngục, không ngờ làm mọi người tăng không ít kinh nghiệm, nhất là Minh Tâm, từ level 1 trực tiếp lên tới level 4.Tất cả mọi người vui vẻ đàm luận, nhưng Ngoan Ngoãn Long lại buồn rầu trầm mặc không nói."Như thế nào, không vui?" Mộ Dung Tiểu Thiên nhẹ nhàng vỗ vỗ bã vai Ngoan Ngoãn Long, thâm tình hỏi."Thiên ca, ta, " Ngoan Ngoãn Long ngập ngừng."Tốt lắm, cái gì cũng không cần nói, " Mộ Dung Tiểu Thiên ánh mắt cổ vũ nhìn Ngoan Ngoãn Long: "Ta biết suy nghĩ của ngươi, ngươi tự nhận thấy chính mình rất vô dụng, chẳng những không giúp được mọi người, ngược lại thành gánh nặng cho mọi người có phải hay không?"Ngoan Ngoãn Long trầm mặc không nói, nhưng vẻ mặt đã thuyết minh hết thảy.Mộ Dung Tiểu Thiên mỉm cười nhìn Ngoan Ngoãn Long, vỗ mạnh một cái lên vai hắn: "Ngươi không cần mang gánh nặng như vậy, bởi vì chúng ta xem ngươi là bằng hữu, nếu ngươi chỉ vì việc nhỏ như vậy mà canh cánh trong lòng, như vậy, chúng ta không phải là bằng hữu, đối với bằng hữu trả giá là không cần hồi báo, vì vậy trợ giúp bằng hữu là đương nhiên. Đương nhiên, ta nói là bằng hữu chân chính, có đôi khi, bằng hữu chân chính có thể vì ngươi mà chết " giờ khắc này, Mộ Dung Tiểu Thiên lại nghĩ tới Minh Viễn...Ngoan Ngoãn Long mắt sáng rực lên, giờ khắc này,hắn cảm thấy tự tin: "Không sai, chúng ta là bằng hữu, có một ngày, thời điểm mà bọn họ cần ta, ta cũng sẽ không hề chùn bước." Buồn bực trong lòng biến mất."Thiên ca, ta thấy trước tiên mọi người nên về thành trước mới được, " Tuyệt Phong lúc này mở miệng nói: "HP của ta đã gần hết, ta nghĩ của mọi người cũng không sai biệt lắm, không có HP đi đánh Quỷ Vương?" Tuyệt Phong lắc đầu: "Ta thấy nguy hiểm a.""Đúng vậy, ta cũng không có HP.""Của ta cũng gần hết, ""Ta ngay cả một chút đều không còn, "Cái này tất cả mọi người thất chủy bát thiệt??? (DG: không rõ nghĩa cụm từ này) Nói tóm lại một câu, HP của mọi người đều không còn mấy."Ta sớm có chuẩn bị, " Mộ Dung Tiểu Thiên đắc ý từ bên trong hỗn độn giới chỉ xuất ra một gói đầy thuốc, lúc này đây, lại là công phu của hắn. Nhớ tới biểu tình đau lòng tức giận khi Tĩnh Di đưa thuốc ở Kẻ Trộm Thiên Hạ Đệ Nhất Hiệu Thuốc, Mộ Dung Tiểu Thiên không khỏi vụng trộm cười cười."Kẻ trộm huynh, ngươi có bảo bối gì, mà có thể bỏ vào nhiều đồ như vậy?" Nhìn Mộ Dung Tiểu Thiên không ngừng lấy thuốc ra bên ngoài,xếp thành núi nhỏ, Tuyệt Phong hoảng sợ."Vô hạn phụ trọng, " Lôi Đình Hiên buồn bực thay Mộ Dung Tiểu Thiên trả lời."Kẻ trộm huynh đệ, ngươi là không xuất thủ thì thôi, xuất thủ tất kinh người a!" Tuyệt Phong cao giọng cảm khái."Ha hả, kẻ trộm Đại lão bản, cầm nhiều thuốc như vậy ra, cẩn thận sau khi trở về, lão bản nương cho ngươi quỳ xuống lau sàn nhà" Dương Tùng ánh mắt là lạ nhìn Mộ Dung Tiểu Thiên, "Cát, dát" quái khiếu đứng lên.Ha ha, tất cả mọi người cười rộ lên."Tiểu tử ngươi tìm chết a, " Mộ Dung Tiểu Thiên thần tình đỏ bừng, đuổi theo đánh Dương Tùng."Đúng vậy đại ca, ta khi nào thì mới có thể kêu Tĩnh Di tỷ tỷ là tẩu tẩu nha!" Minh Tâm cũng bắt đầu cười trêu ghẹo."Xin các ngươi, không nên ở chỗ này hồ đồ đoán bậy, biết không?" Mộ Dung Tiểu Thiên đau khổ lắc đầu, hình ảnh Bạch Vân lại hiện lên, Bạch Vân, ngươi ở nơi nào? Ngươi có khỏe không? Mộ Dung Tiểu Thiên ở trong lòng âm thầm than nhẹ!Thấy mọi người đều bổ sung thuốc xong, Mộ Dung Tiểu Thiên bước đi hướng về phía cánh cửa kia, dù sao dựa vào trên cửa thì đoán không ra đường đi Quỷ Vương Điện. Mộ Dung Tiểu Thiên lại s* s**ng trên cánh cửa, nhưng s* s**ng nửa ngày đừng nói đến tay nắm, cả một chút gập ghềnh đều không có."Minh tâm, ngươi đến xem, " Mộ Dung Tiểu Thiên bất đắc dĩ nhún nhún vai."Cửa này dường như căn bản là không có khóa, " Minh Tâm đi qua, nhẹ nhàng lấy tay đẩy, cửa "Dát" một tiếng liền mở ra."Dựa vào, làm cái gì thôi!" Mộ Dung Tiểu Thiên vẻ mặt xấu hổ."Da!"Đoàn người đồng thời hướng Mộ Dung Tiểu Thiên vươn ngón giữa, bày ra cái động tác khinh bỉ...Đoàn người lại trước sau đi vào cánh cửa kia,theo sự an bài lúc trước tiến lên, Mộ Dung Tiểu Thiên, Tuyệt Phong, Tuyệt Phong ở phía trước, Dương Tùng, Ngoan Ngoãn Long, Minh Tâm ở giữa, Lôi Đình Hiên, Lôi Đình Phá, Lôi Đình Khí Phách cản phía sau.Thông đạo chính giữa so với lúc trước bên phải không có gì khác nhau, thậm chí là giống nhau như đúc."Thiên ca, cái thông đạo này cùng với cái kia giống nhau a, có thể hay không phía trước lại là Hấp Huyết Quỷ a!" Dương tùng ngẫm lại thoáng rùng mình!"Ngươi thật là miệng quạ đen, có thể hay không nói điều dễ nghe, ngươi chẳng lẽ không biết người dọa người sẽ hù chết người." Lôi đình khí phách tỏ vẻ bất mãn, khi Dương Tùng vừa nói như thế, hắn không khỏi có cảm giác sởn tóc gáy.Mọi người lại đi một hồi, không nghe thấy tiếng kêu kh*ng b* của Hấp Huyết Quỷ, cũng thở phào ra một hơi, yên tâm không ít, đối phó với Quỷ Vương, cho dù có cường đại, tính ra so với mấy ngàn quái lạ cũng tốt hơn một chút.Đồng dạng là đi qua một cái góc, phía trước chợt sáng lên. Một cái đại sảnh rộng thùng thình hiện ra trước mặt mọi người.Đại sảnh ước chừng lớn tới bốn năm trăm thước vuông, rất trống trải, không có quái vật tồn tại. Ở mặt trên vách tường đối diện đại sảnh viết ba chữ thật to Quỷ Vương điện,ngay phía dưới có một cái Huyết Trì ( ao máu), Huyết Trì vị trí rất cao,giống như đặt ở bên tường một cái chum thủy tinh lớn. Có một cái cầu thang có thể thông từ ao đến mặt đất. Huyết Trì đỏ tươi máu không ngừng quay cuồng, lộ ra nồng đậm mùi tanh, đầy ao máu tươi chiếu rọi lên trên ba chữ Quỷ Vương điện kia,làm cho toàn bộ đại sảnh hiển lộ một khung cảnh huyết tinh kh*ng b*!Mọi người thật cẩn thận tiến vào Quỷ Vương điện, nhưng không có phát hiện quái vật tồn tại, cuối cùng đưa ánh mắt tập trung tại cái Huyết Trì."Có thể hay không tại Huyết Trì?" Tuyệt Phong hỏi."Không biết, đi xem, " Mộ Dung Tiểu Thiên rất cẩn thận đi lên cầu thang, mới vừa bước lên tới đỉnh cầu thang, đột nhiên, toàn bộ Quỷ Vương điện đều chấn động run rẩy."Cẩn thận, ở phía dưới, " Minh Tâm cao giọng khẽ kêu.Đoàn người bay nhanh thối lui đến góc tường, làm thành một vòng tròn, cảnh giác chú ý đến biến hóa trong đại sảnh.Đại sảnh kịch liệt run run, mặt đất chính giữa xuất hiện một cái khe rộng thùng thình, một cự đại vương tọa từ dưới nền đất dâng lên!Quyển 1: Thương Mang- ---------Cầu Kim Phiếu, cầu đề cử để:))

Mọi người cảm khái rất nhiều, còn có chút hưng phấn, sau một trận cuồng giết, mặc dù Hấp Huyết Quỷ tuy rằng không có rơi cái gì tốt, nhưng kinh nghiệm siêu cao, hơn nữa thêm vào kinh nghiệm của người thủ hộ cửa địa ngục, không ngờ làm mọi người tăng không ít kinh nghiệm, nhất là Minh Tâm, từ level 1 trực tiếp lên tới level 4.

Tất cả mọi người vui vẻ đàm luận, nhưng Ngoan Ngoãn Long lại buồn rầu trầm mặc không nói.

"Như thế nào, không vui?" Mộ Dung Tiểu Thiên nhẹ nhàng vỗ vỗ bã vai Ngoan Ngoãn Long, thâm tình hỏi.

"Thiên ca, ta, " Ngoan Ngoãn Long ngập ngừng.

"Tốt lắm, cái gì cũng không cần nói, " Mộ Dung Tiểu Thiên ánh mắt cổ vũ nhìn Ngoan Ngoãn Long: "Ta biết suy nghĩ của ngươi, ngươi tự nhận thấy chính mình rất vô dụng, chẳng những không giúp được mọi người, ngược lại thành gánh nặng cho mọi người có phải hay không?"

Ngoan Ngoãn Long trầm mặc không nói, nhưng vẻ mặt đã thuyết minh hết thảy.

Mộ Dung Tiểu Thiên mỉm cười nhìn Ngoan Ngoãn Long, vỗ mạnh một cái lên vai hắn: "Ngươi không cần mang gánh nặng như vậy, bởi vì chúng ta xem ngươi là bằng hữu, nếu ngươi chỉ vì việc nhỏ như vậy mà canh cánh trong lòng, như vậy, chúng ta không phải là bằng hữu, đối với bằng hữu trả giá là không cần hồi báo, vì vậy trợ giúp bằng hữu là đương nhiên. Đương nhiên, ta nói là bằng hữu chân chính, có đôi khi, bằng hữu chân chính có thể vì ngươi mà chết " giờ khắc này, Mộ Dung Tiểu Thiên lại nghĩ tới Minh Viễn...

Ngoan Ngoãn Long mắt sáng rực lên, giờ khắc này,hắn cảm thấy tự tin: "Không sai, chúng ta là bằng hữu, có một ngày, thời điểm mà bọn họ cần ta, ta cũng sẽ không hề chùn bước." Buồn bực trong lòng biến mất.

"Thiên ca, ta thấy trước tiên mọi người nên về thành trước mới được, " Tuyệt Phong lúc này mở miệng nói: "HP của ta đã gần hết, ta nghĩ của mọi người cũng không sai biệt lắm, không có HP đi đánh Quỷ Vương?" Tuyệt Phong lắc đầu: "Ta thấy nguy hiểm a."

"Đúng vậy, ta cũng không có HP."

"Của ta cũng gần hết, "

"Ta ngay cả một chút đều không còn, "

Cái này tất cả mọi người thất chủy bát thiệt??? (DG: không rõ nghĩa cụm từ này) Nói tóm lại một câu, HP của mọi người đều không còn mấy.

"Ta sớm có chuẩn bị, " Mộ Dung Tiểu Thiên đắc ý từ bên trong hỗn độn giới chỉ xuất ra một gói đầy thuốc, lúc này đây, lại là công phu của hắn. Nhớ tới biểu tình đau lòng tức giận khi Tĩnh Di đưa thuốc ở Kẻ Trộm Thiên Hạ Đệ Nhất Hiệu Thuốc, Mộ Dung Tiểu Thiên không khỏi vụng trộm cười cười.

"Kẻ trộm huynh, ngươi có bảo bối gì, mà có thể bỏ vào nhiều đồ như vậy?" Nhìn Mộ Dung Tiểu Thiên không ngừng lấy thuốc ra bên ngoài,xếp thành núi nhỏ, Tuyệt Phong hoảng sợ.

"Vô hạn phụ trọng, " Lôi Đình Hiên buồn bực thay Mộ Dung Tiểu Thiên trả lời.

"Kẻ trộm huynh đệ, ngươi là không xuất thủ thì thôi, xuất thủ tất kinh người a!" Tuyệt Phong cao giọng cảm khái.

"Ha hả, kẻ trộm Đại lão bản, cầm nhiều thuốc như vậy ra, cẩn thận sau khi trở về, lão bản nương cho ngươi quỳ xuống lau sàn nhà" Dương Tùng ánh mắt là lạ nhìn Mộ Dung Tiểu Thiên, "Cát, dát" quái khiếu đứng lên.

Ha ha, tất cả mọi người cười rộ lên.

"Tiểu tử ngươi tìm chết a, " Mộ Dung Tiểu Thiên thần tình đỏ bừng, đuổi theo đánh Dương Tùng.

"Đúng vậy đại ca, ta khi nào thì mới có thể kêu Tĩnh Di tỷ tỷ là tẩu tẩu nha!" Minh Tâm cũng bắt đầu cười trêu ghẹo.

"Xin các ngươi, không nên ở chỗ này hồ đồ đoán bậy, biết không?" Mộ Dung Tiểu Thiên đau khổ lắc đầu, hình ảnh Bạch Vân lại hiện lên, Bạch Vân, ngươi ở nơi nào? Ngươi có khỏe không? Mộ Dung Tiểu Thiên ở trong lòng âm thầm than nhẹ!

Thấy mọi người đều bổ sung thuốc xong, Mộ Dung Tiểu Thiên bước đi hướng về phía cánh cửa kia, dù sao dựa vào trên cửa thì đoán không ra đường đi Quỷ Vương Điện. Mộ Dung Tiểu Thiên lại s* s**ng trên cánh cửa, nhưng s* s**ng nửa ngày đừng nói đến tay nắm, cả một chút gập ghềnh đều không có.

"Minh tâm, ngươi đến xem, " Mộ Dung Tiểu Thiên bất đắc dĩ nhún nhún vai.

"Cửa này dường như căn bản là không có khóa, " Minh Tâm đi qua, nhẹ nhàng lấy tay đẩy, cửa "Dát" một tiếng liền mở ra.

"Dựa vào, làm cái gì thôi!" Mộ Dung Tiểu Thiên vẻ mặt xấu hổ.

"Da!"

Đoàn người đồng thời hướng Mộ Dung Tiểu Thiên vươn ngón giữa, bày ra cái động tác khinh bỉ...

Đoàn người lại trước sau đi vào cánh cửa kia,theo sự an bài lúc trước tiến lên, Mộ Dung Tiểu Thiên, Tuyệt Phong, Tuyệt Phong ở phía trước, Dương Tùng, Ngoan Ngoãn Long, Minh Tâm ở giữa, Lôi Đình Hiên, Lôi Đình Phá, Lôi Đình Khí Phách cản phía sau.

Thông đạo chính giữa so với lúc trước bên phải không có gì khác nhau, thậm chí là giống nhau như đúc.

"Thiên ca, cái thông đạo này cùng với cái kia giống nhau a, có thể hay không phía trước lại là Hấp Huyết Quỷ a!" Dương tùng ngẫm lại thoáng rùng mình!

"Ngươi thật là miệng quạ đen, có thể hay không nói điều dễ nghe, ngươi chẳng lẽ không biết người dọa người sẽ hù chết người." Lôi đình khí phách tỏ vẻ bất mãn, khi Dương Tùng vừa nói như thế, hắn không khỏi có cảm giác sởn tóc gáy.

Mọi người lại đi một hồi, không nghe thấy tiếng kêu kh*ng b* của Hấp Huyết Quỷ, cũng thở phào ra một hơi, yên tâm không ít, đối phó với Quỷ Vương, cho dù có cường đại, tính ra so với mấy ngàn quái lạ cũng tốt hơn một chút.

Đồng dạng là đi qua một cái góc, phía trước chợt sáng lên. Một cái đại sảnh rộng thùng thình hiện ra trước mặt mọi người.

Đại sảnh ước chừng lớn tới bốn năm trăm thước vuông, rất trống trải, không có quái vật tồn tại. Ở mặt trên vách tường đối diện đại sảnh viết ba chữ thật to Quỷ Vương điện,ngay phía dưới có một cái Huyết Trì ( ao máu), Huyết Trì vị trí rất cao,giống như đặt ở bên tường một cái chum thủy tinh lớn. Có một cái cầu thang có thể thông từ ao đến mặt đất. Huyết Trì đỏ tươi máu không ngừng quay cuồng, lộ ra nồng đậm mùi tanh, đầy ao máu tươi chiếu rọi lên trên ba chữ Quỷ Vương điện kia,làm cho toàn bộ đại sảnh hiển lộ một khung cảnh huyết tinh kh*ng b*!

Mọi người thật cẩn thận tiến vào Quỷ Vương điện, nhưng không có phát hiện quái vật tồn tại, cuối cùng đưa ánh mắt tập trung tại cái Huyết Trì.

"Có thể hay không tại Huyết Trì?" Tuyệt Phong hỏi.

"Không biết, đi xem, " Mộ Dung Tiểu Thiên rất cẩn thận đi lên cầu thang, mới vừa bước lên tới đỉnh cầu thang, đột nhiên, toàn bộ Quỷ Vương điện đều chấn động run rẩy.

"Cẩn thận, ở phía dưới, " Minh Tâm cao giọng khẽ kêu.

Đoàn người bay nhanh thối lui đến góc tường, làm thành một vòng tròn, cảnh giác chú ý đến biến hóa trong đại sảnh.

Đại sảnh kịch liệt run run, mặt đất chính giữa xuất hiện một cái khe rộng thùng thình, một cự đại vương tọa từ dưới nền đất dâng lên!

Quyển 1: Thương Mang

- ---------

Cầu Kim Phiếu, cầu đề cử để:))

Ta Là Một Tên TrộmTác giả: Quan TràoTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Võng DuMưa giá buốt vô cùng, mang theo những đợt gió lạnh thấu xương, từng đợt từng đợt vô tình trút xuống mặt Mộ Dung Tiểu Thiên, cũng không thể làm cho hắn phẫn nộ trong giờ phút này mà lại làm cho tâm trạng bình tĩnh của hắn không chút mảy may bất an nào cả. Trận cười dữ dội của ông trời hé ra tiếng sấm sét ầm ầm, dường như trống trận kéo dài vô cùng vô tận. Một luồng sáng cắt ngang qua bầu trời, làm cho toàn bộ mặt đất sáng lên, nhưng trong nháy mắt lại kéo vào màn đêm âm u vô hạn. Một chút ánh sáng giữa đêm đem, đó là vết thẹo kéo dài tới khóe mắt của Mộ Dung Tiểu Thiên, hiện giờ lửa giận đang làm khuôn mặt hắn vặn vẹo, càng làm cho khuôn mặt hắn trở nên quỷ dị, kh*ng b*. Thân hình 1m8 của hắn như quỷ mị, di chuyển trong màn đêm mịt mùng mưa sa gió giật. - Hải Tử, người anh em sẽ chết một cách minh bạch, ta sẽ trả giá hết thảy để có thể làm được điều đó! Nội tâm gào thét trở lên co rúm tái nhợt. “Rầm.” tiếng sấm cùng tia chớp vẫn như vậy. “Bính.” Mộ Dung Tiểu Thiên phá tan cánh cửa… Mọi người cảm khái rất nhiều, còn có chút hưng phấn, sau một trận cuồng giết, mặc dù Hấp Huyết Quỷ tuy rằng không có rơi cái gì tốt, nhưng kinh nghiệm siêu cao, hơn nữa thêm vào kinh nghiệm của người thủ hộ cửa địa ngục, không ngờ làm mọi người tăng không ít kinh nghiệm, nhất là Minh Tâm, từ level 1 trực tiếp lên tới level 4.Tất cả mọi người vui vẻ đàm luận, nhưng Ngoan Ngoãn Long lại buồn rầu trầm mặc không nói."Như thế nào, không vui?" Mộ Dung Tiểu Thiên nhẹ nhàng vỗ vỗ bã vai Ngoan Ngoãn Long, thâm tình hỏi."Thiên ca, ta, " Ngoan Ngoãn Long ngập ngừng."Tốt lắm, cái gì cũng không cần nói, " Mộ Dung Tiểu Thiên ánh mắt cổ vũ nhìn Ngoan Ngoãn Long: "Ta biết suy nghĩ của ngươi, ngươi tự nhận thấy chính mình rất vô dụng, chẳng những không giúp được mọi người, ngược lại thành gánh nặng cho mọi người có phải hay không?"Ngoan Ngoãn Long trầm mặc không nói, nhưng vẻ mặt đã thuyết minh hết thảy.Mộ Dung Tiểu Thiên mỉm cười nhìn Ngoan Ngoãn Long, vỗ mạnh một cái lên vai hắn: "Ngươi không cần mang gánh nặng như vậy, bởi vì chúng ta xem ngươi là bằng hữu, nếu ngươi chỉ vì việc nhỏ như vậy mà canh cánh trong lòng, như vậy, chúng ta không phải là bằng hữu, đối với bằng hữu trả giá là không cần hồi báo, vì vậy trợ giúp bằng hữu là đương nhiên. Đương nhiên, ta nói là bằng hữu chân chính, có đôi khi, bằng hữu chân chính có thể vì ngươi mà chết " giờ khắc này, Mộ Dung Tiểu Thiên lại nghĩ tới Minh Viễn...Ngoan Ngoãn Long mắt sáng rực lên, giờ khắc này,hắn cảm thấy tự tin: "Không sai, chúng ta là bằng hữu, có một ngày, thời điểm mà bọn họ cần ta, ta cũng sẽ không hề chùn bước." Buồn bực trong lòng biến mất."Thiên ca, ta thấy trước tiên mọi người nên về thành trước mới được, " Tuyệt Phong lúc này mở miệng nói: "HP của ta đã gần hết, ta nghĩ của mọi người cũng không sai biệt lắm, không có HP đi đánh Quỷ Vương?" Tuyệt Phong lắc đầu: "Ta thấy nguy hiểm a.""Đúng vậy, ta cũng không có HP.""Của ta cũng gần hết, ""Ta ngay cả một chút đều không còn, "Cái này tất cả mọi người thất chủy bát thiệt??? (DG: không rõ nghĩa cụm từ này) Nói tóm lại một câu, HP của mọi người đều không còn mấy."Ta sớm có chuẩn bị, " Mộ Dung Tiểu Thiên đắc ý từ bên trong hỗn độn giới chỉ xuất ra một gói đầy thuốc, lúc này đây, lại là công phu của hắn. Nhớ tới biểu tình đau lòng tức giận khi Tĩnh Di đưa thuốc ở Kẻ Trộm Thiên Hạ Đệ Nhất Hiệu Thuốc, Mộ Dung Tiểu Thiên không khỏi vụng trộm cười cười."Kẻ trộm huynh, ngươi có bảo bối gì, mà có thể bỏ vào nhiều đồ như vậy?" Nhìn Mộ Dung Tiểu Thiên không ngừng lấy thuốc ra bên ngoài,xếp thành núi nhỏ, Tuyệt Phong hoảng sợ."Vô hạn phụ trọng, " Lôi Đình Hiên buồn bực thay Mộ Dung Tiểu Thiên trả lời."Kẻ trộm huynh đệ, ngươi là không xuất thủ thì thôi, xuất thủ tất kinh người a!" Tuyệt Phong cao giọng cảm khái."Ha hả, kẻ trộm Đại lão bản, cầm nhiều thuốc như vậy ra, cẩn thận sau khi trở về, lão bản nương cho ngươi quỳ xuống lau sàn nhà" Dương Tùng ánh mắt là lạ nhìn Mộ Dung Tiểu Thiên, "Cát, dát" quái khiếu đứng lên.Ha ha, tất cả mọi người cười rộ lên."Tiểu tử ngươi tìm chết a, " Mộ Dung Tiểu Thiên thần tình đỏ bừng, đuổi theo đánh Dương Tùng."Đúng vậy đại ca, ta khi nào thì mới có thể kêu Tĩnh Di tỷ tỷ là tẩu tẩu nha!" Minh Tâm cũng bắt đầu cười trêu ghẹo."Xin các ngươi, không nên ở chỗ này hồ đồ đoán bậy, biết không?" Mộ Dung Tiểu Thiên đau khổ lắc đầu, hình ảnh Bạch Vân lại hiện lên, Bạch Vân, ngươi ở nơi nào? Ngươi có khỏe không? Mộ Dung Tiểu Thiên ở trong lòng âm thầm than nhẹ!Thấy mọi người đều bổ sung thuốc xong, Mộ Dung Tiểu Thiên bước đi hướng về phía cánh cửa kia, dù sao dựa vào trên cửa thì đoán không ra đường đi Quỷ Vương Điện. Mộ Dung Tiểu Thiên lại s* s**ng trên cánh cửa, nhưng s* s**ng nửa ngày đừng nói đến tay nắm, cả một chút gập ghềnh đều không có."Minh tâm, ngươi đến xem, " Mộ Dung Tiểu Thiên bất đắc dĩ nhún nhún vai."Cửa này dường như căn bản là không có khóa, " Minh Tâm đi qua, nhẹ nhàng lấy tay đẩy, cửa "Dát" một tiếng liền mở ra."Dựa vào, làm cái gì thôi!" Mộ Dung Tiểu Thiên vẻ mặt xấu hổ."Da!"Đoàn người đồng thời hướng Mộ Dung Tiểu Thiên vươn ngón giữa, bày ra cái động tác khinh bỉ...Đoàn người lại trước sau đi vào cánh cửa kia,theo sự an bài lúc trước tiến lên, Mộ Dung Tiểu Thiên, Tuyệt Phong, Tuyệt Phong ở phía trước, Dương Tùng, Ngoan Ngoãn Long, Minh Tâm ở giữa, Lôi Đình Hiên, Lôi Đình Phá, Lôi Đình Khí Phách cản phía sau.Thông đạo chính giữa so với lúc trước bên phải không có gì khác nhau, thậm chí là giống nhau như đúc."Thiên ca, cái thông đạo này cùng với cái kia giống nhau a, có thể hay không phía trước lại là Hấp Huyết Quỷ a!" Dương tùng ngẫm lại thoáng rùng mình!"Ngươi thật là miệng quạ đen, có thể hay không nói điều dễ nghe, ngươi chẳng lẽ không biết người dọa người sẽ hù chết người." Lôi đình khí phách tỏ vẻ bất mãn, khi Dương Tùng vừa nói như thế, hắn không khỏi có cảm giác sởn tóc gáy.Mọi người lại đi một hồi, không nghe thấy tiếng kêu kh*ng b* của Hấp Huyết Quỷ, cũng thở phào ra một hơi, yên tâm không ít, đối phó với Quỷ Vương, cho dù có cường đại, tính ra so với mấy ngàn quái lạ cũng tốt hơn một chút.Đồng dạng là đi qua một cái góc, phía trước chợt sáng lên. Một cái đại sảnh rộng thùng thình hiện ra trước mặt mọi người.Đại sảnh ước chừng lớn tới bốn năm trăm thước vuông, rất trống trải, không có quái vật tồn tại. Ở mặt trên vách tường đối diện đại sảnh viết ba chữ thật to Quỷ Vương điện,ngay phía dưới có một cái Huyết Trì ( ao máu), Huyết Trì vị trí rất cao,giống như đặt ở bên tường một cái chum thủy tinh lớn. Có một cái cầu thang có thể thông từ ao đến mặt đất. Huyết Trì đỏ tươi máu không ngừng quay cuồng, lộ ra nồng đậm mùi tanh, đầy ao máu tươi chiếu rọi lên trên ba chữ Quỷ Vương điện kia,làm cho toàn bộ đại sảnh hiển lộ một khung cảnh huyết tinh kh*ng b*!Mọi người thật cẩn thận tiến vào Quỷ Vương điện, nhưng không có phát hiện quái vật tồn tại, cuối cùng đưa ánh mắt tập trung tại cái Huyết Trì."Có thể hay không tại Huyết Trì?" Tuyệt Phong hỏi."Không biết, đi xem, " Mộ Dung Tiểu Thiên rất cẩn thận đi lên cầu thang, mới vừa bước lên tới đỉnh cầu thang, đột nhiên, toàn bộ Quỷ Vương điện đều chấn động run rẩy."Cẩn thận, ở phía dưới, " Minh Tâm cao giọng khẽ kêu.Đoàn người bay nhanh thối lui đến góc tường, làm thành một vòng tròn, cảnh giác chú ý đến biến hóa trong đại sảnh.Đại sảnh kịch liệt run run, mặt đất chính giữa xuất hiện một cái khe rộng thùng thình, một cự đại vương tọa từ dưới nền đất dâng lên!Quyển 1: Thương Mang- ---------Cầu Kim Phiếu, cầu đề cử để:))

Chương 64: Quỷ Vương Điện (6)