Tác giả:

Tôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ…

Chương 11: Năm thứ mười một

Các Đoản Văn Ngắn Của Mễ BốiTác giả: Mễ BốiTruyện Đoản VănTôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ… Áo sơ mi bị nhăn nhúm, tôi tự tay đem đi ủi.Gạt tàn thuốc chất thành núi nhỏ, tôi đem nó đi đổ.Tủ lạnh trống rỗng, tôi chạy ra siêu thị mua thực phẩm cách nhà hai cây số.Sàn nhà bụi bám đầy, tôi lau chùi thật sạch.Phòng trẻ nhỏ thiếu một cái nôi. Tôi tự tay đóng nó bằng gỗ, sẵn tiện làm luôn một con ngựa gỗ bé nhỏ.Tất cả mọi thứ trong ngôi nhà tôi đều tự tay làm và trang trí từng chút một.Cho đến khi không còn gì nữa, ngôi nhà thật sạch sẽ và gọn gàng.Tôi nhấc điện thoại, vô thức bấm dãy số quen thuộc, tiếng chuông réo rắt vang lên, nhưng không có người nhận."Anh đã dọn dẹp hết rồi. Tất cả mọi chuyện đều đã hoàn thành. Ngay cả căn phòng nhỏ cho bảo bối anh cũng đã làm xong. Em chừng nào thì về?"Tiếng cửa mở đột ngột, tôi quay sang nhìn, chỉ thấy mẹ đứng đó, túi đồ rơi vãi, hai mắt đỏ ửng, bà nhìn tôi và khóc gào lên."Mày gọi làm gì nữa, nó và đứa bé mất trong vụ tai nạn năm ngoái rồi! Tỉnh lại đi con ơi!"Tôi sững người, điện thoại trượt ra khỏi tay rơi xuống sàn nhà.Tấm ảnh nhỏ trên mặt bàn có một người phụ nữ tươi cười cùng với một đứa bé bụ bẫm.Em từng hứa rằng: "Anh giúp em làm việc nhé, em với con sẽ về sớm thôi!"Tôi tự hỏi, vì sao em lại thất hứa? Em đi rồi. Để lại mình tôi điên dại ở đây.1Mễ Bối.

Áo sơ mi bị nhăn nhúm, tôi tự tay đem đi ủi.

Gạt tàn thuốc chất thành núi nhỏ, tôi đem nó đi đổ.

Tủ lạnh trống rỗng, tôi chạy ra siêu thị mua thực phẩm cách nhà hai cây số.

Sàn nhà bụi bám đầy, tôi lau chùi thật sạch.

Phòng trẻ nhỏ thiếu một cái nôi. Tôi tự tay đóng nó bằng gỗ, sẵn tiện làm luôn một con ngựa gỗ bé nhỏ.

Tất cả mọi thứ trong ngôi nhà tôi đều tự tay làm và trang trí từng chút một.

Cho đến khi không còn gì nữa, ngôi nhà thật sạch sẽ và gọn gàng.

Tôi nhấc điện thoại, vô thức bấm dãy số quen thuộc, tiếng chuông réo rắt vang lên, nhưng không có người nhận.

"Anh đã dọn dẹp hết rồi. Tất cả mọi chuyện đều đã hoàn thành. Ngay cả căn phòng nhỏ cho bảo bối anh cũng đã làm xong. Em chừng nào thì về?"

Tiếng cửa mở đột ngột, tôi quay sang nhìn, chỉ thấy mẹ đứng đó, túi đồ rơi vãi, hai mắt đỏ ửng, bà nhìn tôi và khóc gào lên.

"Mày gọi làm gì nữa, nó và đứa bé mất trong vụ tai nạn năm ngoái rồi! Tỉnh lại đi con ơi!"

Tôi sững người, điện thoại trượt ra khỏi tay rơi xuống sàn nhà.

Tấm ảnh nhỏ trên mặt bàn có một người phụ nữ tươi cười cùng với một đứa bé bụ bẫm.

Em từng hứa rằng: "Anh giúp em làm việc nhé, em với con sẽ về sớm thôi!"

Tôi tự hỏi, vì sao em lại thất hứa? Em đi rồi. Để lại mình tôi điên dại ở đây.

1

Mễ Bối.

Các Đoản Văn Ngắn Của Mễ BốiTác giả: Mễ BốiTruyện Đoản VănTôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ… Áo sơ mi bị nhăn nhúm, tôi tự tay đem đi ủi.Gạt tàn thuốc chất thành núi nhỏ, tôi đem nó đi đổ.Tủ lạnh trống rỗng, tôi chạy ra siêu thị mua thực phẩm cách nhà hai cây số.Sàn nhà bụi bám đầy, tôi lau chùi thật sạch.Phòng trẻ nhỏ thiếu một cái nôi. Tôi tự tay đóng nó bằng gỗ, sẵn tiện làm luôn một con ngựa gỗ bé nhỏ.Tất cả mọi thứ trong ngôi nhà tôi đều tự tay làm và trang trí từng chút một.Cho đến khi không còn gì nữa, ngôi nhà thật sạch sẽ và gọn gàng.Tôi nhấc điện thoại, vô thức bấm dãy số quen thuộc, tiếng chuông réo rắt vang lên, nhưng không có người nhận."Anh đã dọn dẹp hết rồi. Tất cả mọi chuyện đều đã hoàn thành. Ngay cả căn phòng nhỏ cho bảo bối anh cũng đã làm xong. Em chừng nào thì về?"Tiếng cửa mở đột ngột, tôi quay sang nhìn, chỉ thấy mẹ đứng đó, túi đồ rơi vãi, hai mắt đỏ ửng, bà nhìn tôi và khóc gào lên."Mày gọi làm gì nữa, nó và đứa bé mất trong vụ tai nạn năm ngoái rồi! Tỉnh lại đi con ơi!"Tôi sững người, điện thoại trượt ra khỏi tay rơi xuống sàn nhà.Tấm ảnh nhỏ trên mặt bàn có một người phụ nữ tươi cười cùng với một đứa bé bụ bẫm.Em từng hứa rằng: "Anh giúp em làm việc nhé, em với con sẽ về sớm thôi!"Tôi tự hỏi, vì sao em lại thất hứa? Em đi rồi. Để lại mình tôi điên dại ở đây.1Mễ Bối.

Chương 11: Năm thứ mười một