Tôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ…
Chương 13: Năm thứ mười ba
Các Đoản Văn Ngắn Của Mễ BốiTác giả: Mễ BốiTruyện Đoản VănTôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ… "Chả bao giờ thấy cậu than thở hay mệt mỏi nhỉ?""Không phải. Là do các cậu không thấy thôi.""Cậu cũng đâu có nói ra?""Cậu sai rồi. Mỗi lúc một trong số các cậu than thở hoặc ngầm thể hiện tâm trạng trên tin nhắn. Ai là người phát hiện ra đầu tiên và vỗ về, dẫn lối cho các cậu? Chính tôi.""Nhưng rồi khi đến lượt tôi, ngụ ý, nói thẳng, hoặc biến mất một lúc. Có ai để ý không? Không. Bởi những lúc tôi tâm trạng, là những khi mọi người vui vẻ.""Cho nên tôi quyết định cất vào lòng, hoặc tự mình vượt qua. Trên đời này có một số người đủ kiên nhẫn và tỉ mỉ đến mức, họ có thể thành bờ vai dựa dẫm cho người khác lúc cần và chính bản thân họ. Và tôi nhận ra mình là một trong số đấy.""Không phải các cậu không đủ tốt. Mà là sự cô đơn và nỗi buồn của tôi không phải là thứ các cậu có thể vỗ về và làm tan biến nó đi.""Sẽ có người khác cô đơn hơn tôi, nỗi buồn lớn hơn tôi, đến và an ủi tôi thôi.""Nhưng mà khi ấy, tôi sẽ không thờ ơ, tôi vẫn sẻ tỉ mỉ và kiên nhẫn, bởi tôi biết cảm giác đó nó tồi tệ ra sao."1Mễ Bối.
"Chả bao giờ thấy cậu than thở hay mệt mỏi nhỉ?"
"Không phải. Là do các cậu không thấy thôi."
"Cậu cũng đâu có nói ra?"
"Cậu sai rồi. Mỗi lúc một trong số các cậu than thở hoặc ngầm thể hiện tâm trạng trên tin nhắn. Ai là người phát hiện ra đầu tiên và vỗ về, dẫn lối cho các cậu? Chính tôi."
"Nhưng rồi khi đến lượt tôi, ngụ ý, nói thẳng, hoặc biến mất một lúc. Có ai để ý không? Không. Bởi những lúc tôi tâm trạng, là những khi mọi người vui vẻ."
"Cho nên tôi quyết định cất vào lòng, hoặc tự mình vượt qua. Trên đời này có một số người đủ kiên nhẫn và tỉ mỉ đến mức, họ có thể thành bờ vai dựa dẫm cho người khác lúc cần và chính bản thân họ. Và tôi nhận ra mình là một trong số đấy."
"Không phải các cậu không đủ tốt. Mà là sự cô đơn và nỗi buồn của tôi không phải là thứ các cậu có thể vỗ về và làm tan biến nó đi."
"Sẽ có người khác cô đơn hơn tôi, nỗi buồn lớn hơn tôi, đến và an ủi tôi thôi."
"Nhưng mà khi ấy, tôi sẽ không thờ ơ, tôi vẫn sẻ tỉ mỉ và kiên nhẫn, bởi tôi biết cảm giác đó nó tồi tệ ra sao."
1
Mễ Bối.
Các Đoản Văn Ngắn Của Mễ BốiTác giả: Mễ BốiTruyện Đoản VănTôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ… "Chả bao giờ thấy cậu than thở hay mệt mỏi nhỉ?""Không phải. Là do các cậu không thấy thôi.""Cậu cũng đâu có nói ra?""Cậu sai rồi. Mỗi lúc một trong số các cậu than thở hoặc ngầm thể hiện tâm trạng trên tin nhắn. Ai là người phát hiện ra đầu tiên và vỗ về, dẫn lối cho các cậu? Chính tôi.""Nhưng rồi khi đến lượt tôi, ngụ ý, nói thẳng, hoặc biến mất một lúc. Có ai để ý không? Không. Bởi những lúc tôi tâm trạng, là những khi mọi người vui vẻ.""Cho nên tôi quyết định cất vào lòng, hoặc tự mình vượt qua. Trên đời này có một số người đủ kiên nhẫn và tỉ mỉ đến mức, họ có thể thành bờ vai dựa dẫm cho người khác lúc cần và chính bản thân họ. Và tôi nhận ra mình là một trong số đấy.""Không phải các cậu không đủ tốt. Mà là sự cô đơn và nỗi buồn của tôi không phải là thứ các cậu có thể vỗ về và làm tan biến nó đi.""Sẽ có người khác cô đơn hơn tôi, nỗi buồn lớn hơn tôi, đến và an ủi tôi thôi.""Nhưng mà khi ấy, tôi sẽ không thờ ơ, tôi vẫn sẻ tỉ mỉ và kiên nhẫn, bởi tôi biết cảm giác đó nó tồi tệ ra sao."1Mễ Bối.